“Bụi quý” từ những điều rất nhỏ

01/01/2021 - 05:22

PNO - Trong quá trình trở thành một người cha, dù vẫn hiểu về trách nhiệm nhưng cha tôi chưa hề biết cách thể hiện yêu thương.

Buổi sáng hôm đó, có cô gái nhỏ ngồi chóc ngóc trên lưng ba mình. Ba cõng cô đi từ khu nhà tập thể ở thị xã để xuống tàu về lại nhà ở quê. Được ba cõng trên lưng là một sự lạ lẫm với riêng cô.

Năm đó cô 6 tuổi, vẫn ý thức được rằng từ lúc cô nhỏ xíu cho đến lúc này, chưa bao giờ được ba ôm, nắm tay, xoa đầu hay vuốt tóc.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Trong cô chỉ có một người cha mặt khó đăm đăm, lâu lâu xuất hiện ở nhà theo kỳ nghỉ ở công sở và luôn dị ứng với đám con nít, nên anh em cô bị ba rầy la suốt. Hễ ba về, là lặng lẽ mỗi đứa một góc, len lén “chấp hành” những quy định khác với thường ngày.

Buổi sáng, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng được ba cõng khiến đến thở, cô cũng rón rén. Vậy mà, cô lại phạm sai lầm, khi lỡ làm rớt nước si rô đá bào, ở cái bịch đang cầm trên tay, vào lưng áo ba. Cô nghĩ thể nào ba cũng đánh một trận, như những lần bị ba phạt vì sự vụng về trẻ nít. Nhưng lần này thì không.

Phải nói, lần đầu tiên không thấy bị rầy vì phạm lỗi, lại được cõng trên lưng như bất cứ đứa con nít nào là một sự kiện lớn lao trong tất cả các sự kiện của cuộc đời cô gái nhỏ cộng lại. Nó ấn tượng sâu sắc đến mức, sau này lớn, nó vẫn hay tua đi tua lại đoạn này. Mọi thứ cô có thể quên, chỉ duy nhất chi tiết được ba cõng là mãi nhớ.

Cũng có thể còn ký ức khác, như chuyện ba mua chiếc cặp đi học và đôi dép cho anh kế nhưng lại mua lộn kích cỡ do ba nói sai tuổi anh với người bán hàng, thành ra cô gái nhỏ được hưởng. Nó như món quà mà cô bé nghĩ rằng, mình đương nhiên được bởi mình rất ngoan. Cũng có thể hồi cô sốt xuất huyết, người đàn ông chưa từng biết ôm con vào lòng bao giờ, đã sờ lên chiếc trán nóng hôi hổi, hốt hoảng kêu bác sĩ hãy cứu con mình.

Rồi cũng người đàn ông khó tánh và xa cách đó, lâu lâu lại mua cho má chiếc quần lãnh Mỹ A lúc mới lĩnh lương, khiến má vui trong bụng hết sức, dù ngoài mặt thì rầy ba hoang phí.

Những điều đó khiến tôi chấp nhận rằng mình có một người cha rất khác. Chỉ là, trong quá trình trở thành một người cha, dù vẫn hiểu về trách nhiệm nhưng ông chưa biết cách thể hiện yêu thương. Nhưng ký ức đã chịu khó ghi lại những hành động đẹp của ông và khiến nó mạnh mẽ lên, đủ để lấn át những điều khác.

Tôi xin phép được gọi những ký ức đó là những thứ “bụi quý”. “Bụi quý” ở đây là ý trong câu chuyện của nhà văn Paustovsky, kể về một người lao động nghèo thành Paris, mỗi ngày quét rác ở những hiệu vàng mà không bao giờ đổ đi, anh đem về sàng sảy, để cuối cùng đúc được một bông hồng vàng dành tặng cô gái mình thầm ngưỡng mộ. “Bụi quý” hẳn là thứ phải trải qua sàng sảy gạn lọc từng ngày, để tìm nên thứ tinh chất đẹp nhất.

"Bụi quý" ấy, khiến ta gỡ dần những nút thắt bất ổn, để hiểu - cảm và thương. Rằng đâu có nơi nào khác, mà chỉ ở gia đình, thì sẻ chia mới không so hơn tính thiệt, không có e dè, không cảm thấy mình bị mất mát và ai phải hy sinh quá lớn. Thứ “bụi quý” mà ta đã sàng lọc được để giữ gìn, sẽ trải qua rất nhiều năm tháng, từ rất nhiều va chạm, cả những gãy đổ, tổn thương và sai lầm.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

“Bụi quý” có thể thành vàng nhưng cũng có thể là phương thuốc kỳ diệu. Nhờ đi lọc “bụi quý”, mới thấy được rằng, bản chất của từng mảnh nhỏ lấp lánh là nhờ người bên cạnh, đã dám hiện diện trọn vẹn trong hình hài thành thật nhất, nó như mùi mồ hôi nồng hơn bất cứ thứ nồng nào, đẫm ở lưng áo, là đầu bù tóc rối sau cuộc bon chen.

Góp nhặt “bụi quý”, với tôi, gần như là một việc bắt buộc mỗi ngày. Hẳn có thể đó là cách riêng, để nhờ đó, tôi lưu giữ cho mình một nếp nhà giản dị và tử tế. Nếp nhà nào cũng chính là động lực cho ta cố gắng, lớn lên, nương nhẹ. Nơi đó, tình thương sẽ được trao truyền, như bông hồng vàng đúc từ thứ bụi quý, nó chỉ có thể quý giá cho ai biết rằng mình xứng đáng. 

Minh Phúc

 
Array ( [news_id] => 1411807 [news_title] => “Bụi quý” từ những điều rất nhỏ [news_title_seo] => “Bụi quý” từ những điều rất nhỏ [news_supertitle] => [news_picture] => bui-quy-tu-nhung-dieu-rat-nho_1609439000.jpg [news_subcontent] => Trong quá trình trở thành một người cha, cha tôi chưa hề biết cách thể hiện yêu thương. [news_subcontent_seo] => Trong quá trình trở thành một người cha, cha tôi chưa hề biết cách thể hiện yêu thương. [news_headline] => Trong quá trình trở thành một người cha, dù vẫn hiểu về trách nhiệm nhưng cha tôi chưa hề biết cách thể hiện yêu thương. [news_content] =>

Buổi sáng hôm đó, có cô gái nhỏ ngồi chóc ngóc trên lưng ba mình. Ba cõng cô đi từ khu nhà tập thể ở thị xã để xuống tàu về lại nhà ở quê. Được ba cõng trên lưng là một sự lạ lẫm với riêng cô.

Năm đó cô 6 tuổi, vẫn ý thức được rằng từ lúc cô nhỏ xíu cho đến lúc này, chưa bao giờ được ba ôm, nắm tay, xoa đầu hay vuốt tóc.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Trong cô chỉ có một người cha mặt khó đăm đăm, lâu lâu xuất hiện ở nhà theo kỳ nghỉ ở công sở và luôn dị ứng với đám con nít, nên anh em cô bị ba rầy la suốt. Hễ ba về, là lặng lẽ mỗi đứa một góc, len lén “chấp hành” những quy định khác với thường ngày.

Buổi sáng, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng được ba cõng khiến đến thở, cô cũng rón rén. Vậy mà, cô lại phạm sai lầm, khi lỡ làm rớt nước si rô đá bào, ở cái bịch đang cầm trên tay, vào lưng áo ba. Cô nghĩ thể nào ba cũng đánh một trận, như những lần bị ba phạt vì sự vụng về trẻ nít. Nhưng lần này thì không.

Phải nói, lần đầu tiên không thấy bị rầy vì phạm lỗi, lại được cõng trên lưng như bất cứ đứa con nít nào là một sự kiện lớn lao trong tất cả các sự kiện của cuộc đời cô gái nhỏ cộng lại. Nó ấn tượng sâu sắc đến mức, sau này lớn, nó vẫn hay tua đi tua lại đoạn này. Mọi thứ cô có thể quên, chỉ duy nhất chi tiết được ba cõng là mãi nhớ.

Cũng có thể còn ký ức khác, như chuyện ba mua chiếc cặp đi học và đôi dép cho anh kế nhưng lại mua lộn kích cỡ do ba nói sai tuổi anh với người bán hàng, thành ra cô gái nhỏ được hưởng. Nó như món quà mà cô bé nghĩ rằng, mình đương nhiên được bởi mình rất ngoan. Cũng có thể hồi cô sốt xuất huyết, người đàn ông chưa từng biết ôm con vào lòng bao giờ, đã sờ lên chiếc trán nóng hôi hổi, hốt hoảng kêu bác sĩ hãy cứu con mình.

Rồi cũng người đàn ông khó tánh và xa cách đó, lâu lâu lại mua cho má chiếc quần lãnh Mỹ A lúc mới lĩnh lương, khiến má vui trong bụng hết sức, dù ngoài mặt thì rầy ba hoang phí.

Những điều đó khiến tôi chấp nhận rằng mình có một người cha rất khác. Chỉ là, trong quá trình trở thành một người cha, dù vẫn hiểu về trách nhiệm nhưng ông chưa biết cách thể hiện yêu thương. Nhưng ký ức đã chịu khó ghi lại những hành động đẹp của ông và khiến nó mạnh mẽ lên, đủ để lấn át những điều khác.

Tôi xin phép được gọi những ký ức đó là những thứ “bụi quý”. “Bụi quý” ở đây là ý trong câu chuyện của nhà văn Paustovsky, kể về một người lao động nghèo thành Paris, mỗi ngày quét rác ở những hiệu vàng mà không bao giờ đổ đi, anh đem về sàng sảy, để cuối cùng đúc được một bông hồng vàng dành tặng cô gái mình thầm ngưỡng mộ. “Bụi quý” hẳn là thứ phải trải qua sàng sảy gạn lọc từng ngày, để tìm nên thứ tinh chất đẹp nhất.

"Bụi quý" ấy, khiến ta gỡ dần những nút thắt bất ổn, để hiểu - cảm và thương. Rằng đâu có nơi nào khác, mà chỉ ở gia đình, thì sẻ chia mới không so hơn tính thiệt, không có e dè, không cảm thấy mình bị mất mát và ai phải hy sinh quá lớn. Thứ “bụi quý” mà ta đã sàng lọc được để giữ gìn, sẽ trải qua rất nhiều năm tháng, từ rất nhiều va chạm, cả những gãy đổ, tổn thương và sai lầm.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

“Bụi quý” có thể thành vàng nhưng cũng có thể là phương thuốc kỳ diệu. Nhờ đi lọc “bụi quý”, mới thấy được rằng, bản chất của từng mảnh nhỏ lấp lánh là nhờ người bên cạnh, đã dám hiện diện trọn vẹn trong hình hài thành thật nhất, nó như mùi mồ hôi nồng hơn bất cứ thứ nồng nào, đẫm ở lưng áo, là đầu bù tóc rối sau cuộc bon chen.

Góp nhặt “bụi quý”, với tôi, gần như là một việc bắt buộc mỗi ngày. Hẳn có thể đó là cách riêng, để nhờ đó, tôi lưu giữ cho mình một nếp nhà giản dị và tử tế. Nếp nhà nào cũng chính là động lực cho ta cố gắng, lớn lên, nương nhẹ. Nơi đó, tình thương sẽ được trao truyền, như bông hồng vàng đúc từ thứ bụi quý, nó chỉ có thể quý giá cho ai biết rằng mình xứng đáng. 

Minh Phúc

[news_source] => [news_tag] => cha cõng con,nếp nhà,tình yêu gia đình,cha và con gái [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-06-25 16:04:07 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-01-01 05:22:22 [news_relate_news] => 124248,126013, [newcol_id] => [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 1820 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/bui-quy-tu-nhung-dieu-rat-nho-a1411807.html [tag] => cha cõng connếp nhàtình yêu gia đìnhcha và con gái [daynews2] => 2021-01-01 05:22 [daynews] => 01/01/2021 - 05:22 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Mùi tía tô ngày giãn cách

    Mùi tía tô ngày giãn cách

    27-07-2021 12:36

    Thích nhất là sau khi rửa rau xong, bàn tay tôi thơm thoảng nhẹ mùi thảo dược. Chiều chiều tôi nấu nồi nước lá, mùi thơm ấm áp tỏa khắp không gian.

  • Anh đã làm gì lén lút sau lưng em?

    Anh đã làm gì lén lút sau lưng em?

    27-07-2021 09:50

    "Anh còn giấu em đi đâu? Con nói ngày nào anh cũng đi ra ngoài, rất lâu. Anh đã làm gì đó lén lút sau lưng em và con, đúng không?".

  • Những ngày này bạn đang làm gì?

    Những ngày này bạn đang làm gì?

    26-07-2021 20:46

    Những ngày này bạn đang làm gì? Bạn ở yên trong nhà, vun vén chăm sóc gia đình hay tình nguyện lên đường giúp đỡ người khác?

  • Đàn bà khéo hay vụng, qua mùa dịch là biết

    Đàn bà khéo hay vụng, qua mùa dịch là biết

    26-07-2021 11:00

    Dịch COVID-19 cũng là công cụ “đo” độ vén khéo hay thô vụng của người phụ nữ, cứ nhìn mức độ hài lòng của các thành viên trong nhà thì biết.

  • Khán giả hay đồng minh

    Khán giả hay đồng minh

    26-07-2021 05:37

    Con gái tôi rất ngoan, nhiều hôm thấy con khóc mếu máo khi cha mẹ cãi nhau, tôi không chịu được. Vợ tôi xem con gái như đồng minh.

  • Hãy thương mẹ chồng yếu đuối

    Hãy thương mẹ chồng yếu đuối

    25-07-2021 13:37

    Khi nghe em tâm sự, mẹ ruột em rất tức giận. Mẹ đòi hết dịch sẽ đến xin đón dâu về và cắt đứt tình sui gia. Lòng em đang rối bời.

  • Gian khó dạy mình thương nhau

    Gian khó dạy mình thương nhau

    25-07-2021 06:06

    Vợ chồng học cách thương nhau, thương cả những khiếm khuyết. Người ta dễ cảm thông, lòng trắc ẩn được khơi lên. Bởi vì bình an là quan trọng nhất.

  • Quyết không quay về giường xưa

    Quyết không quay về giường xưa

    24-07-2021 12:54

    Nếu không phải vì tự ái bị vợ chê kém thì có thể do ông cần xả hơi, cần thời gian “phục hồi”. Nếu đúng, ngày khải hoàn không xa.

  • Riêng tư thời Covid

    Riêng tư thời Covid

    24-07-2021 05:52

    Mới đây, cô bạn thân còn cho biết là có người biết chuyện cũ của chồng em, nói rằng em “giật chồng” người khác, nói chung là rất mệt mỏi.

  • Đàn ông cũng có người này, người kia

    Đàn ông cũng có người này, người kia

    23-07-2021 14:42

    Bạn trai cháu có vẻ nản, nhất là tình hình COVID-19 thế này khiến chúng cháu không thể gặp nhau được nữa. Cháu phải làm sao đây cô ơi?

  • Em ước được về nhà một lát

    Em ước được về nhà một lát

    23-07-2021 05:55

    Ai mà hình dung được cảnh chúng ta phải ở yên trong nhà, người với người luôn phải giữ một khoảng cách nhất định.

  • Đàn ông khôn ngoan không đánh đổi gì

    Đàn ông khôn ngoan không đánh đổi gì

    22-07-2021 12:11

    Chi hỏi Thắng vì sao ngày xưa anh từ bỏ nhiều thứ chỉ để ở bên cô, anh không sợ người đời chê cười anh thiếu bản lĩnh hay sao.

  • Bịch hàng giao tới bất ngờ

    Bịch hàng giao tới bất ngờ

    22-07-2021 05:46

    Không dễ mà xử lý mối quan hệ vợ cũ, vợ mới một cách êm đềm.

  • Chiếc giường gánh việc... bao đồng

    Chiếc giường gánh việc... bao đồng

    21-07-2021 11:17

    Tình dục kiêm nhiệm có khi mang bộ mặt của trả đũa. Nhiều phụ nữ mang xác thịt ra để cảnh cáo ông chồng: quay đầu là bờ hoặc không gì cả.

  • Việc nhỏ nhặt lại tạo ra nặng nề

    Việc nhỏ nhặt lại tạo ra nặng nề

    21-07-2021 05:45

    Vợ chồng em chăm lo được thêm cho ông bà chút nào là quý chút đó, những gì có thể san sẻ được thì nên san sẻ thật lòng.

  • Hết tình nhưng còn nghĩa

    Hết tình nhưng còn nghĩa

    20-07-2021 18:31

    Mẹ trách Mai hời hợt, mới đó đã quên cách đối xử bạc tình bạc nghĩa của nhà người ta. Mai chỉ mỉm cười vì cô nghĩ, hết tình nhưng còn nghĩa...

  • Ai mới là trụ cột mùa dịch?

    Ai mới là trụ cột mùa dịch?

    20-07-2021 12:07

    Chỉ cần hạ cái sĩ diện đàn ông, chấp nhận mọi thứ bình đẳng trước con vi-rút quái ác để điềm nhiên sống là đã đủ củng cố hạnh phúc gia đình.

  • Vợ “tự xử” chuyện lớn trong nhà

    Vợ “tự xử” chuyện lớn trong nhà

    20-07-2021 05:29

    Có thể, khi anh hiện diện một cách nhiệt tình trong mọi cuộc bàn bạc, vợ anh sẽ không “tự xử”, và cũng chẳng còn than cô ấy cô đơn nữa.