PNO - Diễm vừa nhận quyết định ngừng việc ở công ty mà cô gắn bó 7 năm trời. Thông báo ấy khiến cô thẫn thờ, thất vọng.
| Chia sẻ bài viết: |
Nhung Pham 14-11-2023 17:20:55
Một câu chuyện có tính chất thời đại. Tình hình kinh tế ảm đạm, công ăn việc làm đều trì trệ. Chúng ta chỉ còn có thể lựa chọn sống tích cực: cắt giảm chi tiêu những khoản không cần thiết, dành thời gian nghỉ ngơi rèn luyện thể chất - đọc sách tăng kiến thức - gắn bó với gia đình. Rồi mọi chuyện sẽ ổn.
Thùy Dương Ly 14-11-2023 16:34:32
mình nghĩ, công ty cũng lâm vào cảnh khó khăn nên cắt giảm nhân sự hoặc vị trí đó nếu tuyển người mới vào làm thì lương sẽ thấp hơn. Cũng không trách họ được. Khi đã có tuổi thì một là bạn có những kỹ năng đặc biệt cty cần thì đi làm công ăn lương. Còn không thì tự làm kinh doanh, dựa trên thực lực, ko lo sợ ai đuổi cả
Trần Lưu Hoàn 14-11-2023 09:56:11
Đúng, cứ bình tĩnh thôi.
Nguyễn Thị Minh thư 13-11-2023 19:28:07
Cuộc sống không dễ dàng với phụ nữ hơn 40t mình cũng vậy lao ₫ao mất 2 năm rồi phải vươn lên từ nhân viên trí thức văn phòng bằng thạc sĩ phải chấp nhận công việc tay chân làm công nhân ₫uoc 2 năm thì dịch covid xảy ra lại mất việc, thất vọng ngực ngã nhiều nhưng thấy mình không vận động thì thời gian trôi đi sẽ mất đi nhiều cơ hội hơn thế là mở quán ăn buôn bán cuộc sống ₫ang vực lên thì mẹ chồng e chồng nhập viện mổ lại phải dẹp bỏ quán chăm sóc gia đình.... cuộc sống tiếp diễn ở tuổi 48t lặn lội mọi xó xỉnh ₫ể làm việc ngày 100k cũng phải chấp nhận và cố gắng..... cuộc sống gian nan nhưng nói chung phải luôn nổ lực thôi.... mấy ai hiểu cho những người lớn tuổi như chúng tôi
yến Lê thị hoàng 13-11-2023 19:27:45
Cố lên các chị em tủ ôi 40 nè. Chúng ta chỉ khóac lên số tủ ôi như thế thôi, nhưng vẻ bề nhoài và trị thức kinh nghiệm thì đỉnh của chóp nhé. Tự tin và buớc tiếp nhé.
Nhiều người cũng bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau H.N phải gánh chịu trước thông báo hủy hôn và chia sẻ về thực tế hôn nhân.
4 năm nay, tiền lương của tôi không hề tăng nhưng tôi ngày càng tự tin hơn với tư duy tích vàng của mình.
Vợ nổi cáu, còn bảo tôi là “anh thì lúc nào cũng keo kiệt với vợ con” khi tôi góp ý nên bớt mua sắm lại.
Căn hộ của bà Bảy giờ đây thơm tho, máy lạnh chạy êm ru, khác hẳn với vẻ dột nát, nóng bức lúc bà còn sinh thời.
Rốt cuộc, thứ người ta mong đợi trong một cuộc hôn nhân là gì mà khi ly hôn, có người lại vui mừng đến vậy?
Hiếm nhưng không phải không có những ông chồng tìm mọi cách kềm hãm sự hiểu biết của vợ.
Em tôi lấy chồng nhưng không hạnh phúc. Mỗi lần em về nhà khóc lóc, ba mẹ lại trách tôi, nói tôi "nỡ lòng nào sống sung sướng khi em mình khổ".
Tuổi thơ của con đang trôi qua mà tôi lại vô tình quên mất. Tự hứa với lòng, dù bận rộn đến mấy, tôi vẫn phải chăm chút thời gian bên con.
Chẳng ai biết suốt một năm ròng chị nằm viện chiến đấu với bệnh tật hiểm nghèo, phòng bệnh chỉ có bóng dáng người em kết nghĩa.
Hóa ra may mắn không nằm ở việc chưa từng mất mát mà là sau tất cả vẫn còn đủ để cho đi.
Vốn là người thận trọng, tôi không ngờ có ngày mình lại đánh mất hàng trăm triệu đồng chỉ trong một tháng ngắn ngủi.
Tranh cãi 'nghèo có nên sinh con' kéo theo vô số bình luận trái chiều, nhưng những ý kiến lại gặp nhau ở một điểm.
Sống ở đời cốt yếu là vui, đâu cần chờ đến ngày tài khoản thật nhiều con số mới chợt thảng thốt tự hỏi 'Tiền nhiều để làm gì?'.
Sự thật là không phải ai cũng duy trì được sự kết nối đủ gần gũi với nửa kia của mình, kể cả trong những ngày rất bình thường.
Phải chăng thế giới đang đảo lộn vì phái nữ giành trả tiền khi hẹn hò?
Khi chúng ta ngừng ép nhau phải tích cực, ngừng đem sự hào nhoáng giả tạo của ống kính vào phòng khách, ngôi nhà mới thực sự là nơi để trở về.
Ngoài các bình luận chúc mừng, không ít người cho rằng gia đình anh Giang may mắn khi có sự đồng thuận từ hai vợ chồng, biết cùng nhìn về một hướng.
Mơ mộng về một "không gian nghệ thuật" như lời dụ của chủ cũ, tôi gom hết tiền tiết kiệm, lại vay thêm để sang quán cà phê rồi mất trắng.