PNO - Diễm vừa nhận quyết định ngừng việc ở công ty mà cô gắn bó 7 năm trời. Thông báo ấy khiến cô thẫn thờ, thất vọng.
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
Nhung Pham 14-11-2023 17:20:55
Một câu chuyện có tính chất thời đại. Tình hình kinh tế ảm đạm, công ăn việc làm đều trì trệ. Chúng ta chỉ còn có thể lựa chọn sống tích cực: cắt giảm chi tiêu những khoản không cần thiết, dành thời gian nghỉ ngơi rèn luyện thể chất - đọc sách tăng kiến thức - gắn bó với gia đình. Rồi mọi chuyện sẽ ổn.
Thùy Dương Ly 14-11-2023 16:34:32
mình nghĩ, công ty cũng lâm vào cảnh khó khăn nên cắt giảm nhân sự hoặc vị trí đó nếu tuyển người mới vào làm thì lương sẽ thấp hơn. Cũng không trách họ được. Khi đã có tuổi thì một là bạn có những kỹ năng đặc biệt cty cần thì đi làm công ăn lương. Còn không thì tự làm kinh doanh, dựa trên thực lực, ko lo sợ ai đuổi cả
Trần Lưu Hoàn 14-11-2023 09:56:11
Đúng, cứ bình tĩnh thôi.
Nguyễn Thị Minh thư 13-11-2023 19:28:07
Cuộc sống không dễ dàng với phụ nữ hơn 40t mình cũng vậy lao ₫ao mất 2 năm rồi phải vươn lên từ nhân viên trí thức văn phòng bằng thạc sĩ phải chấp nhận công việc tay chân làm công nhân ₫uoc 2 năm thì dịch covid xảy ra lại mất việc, thất vọng ngực ngã nhiều nhưng thấy mình không vận động thì thời gian trôi đi sẽ mất đi nhiều cơ hội hơn thế là mở quán ăn buôn bán cuộc sống ₫ang vực lên thì mẹ chồng e chồng nhập viện mổ lại phải dẹp bỏ quán chăm sóc gia đình.... cuộc sống tiếp diễn ở tuổi 48t lặn lội mọi xó xỉnh ₫ể làm việc ngày 100k cũng phải chấp nhận và cố gắng..... cuộc sống gian nan nhưng nói chung phải luôn nổ lực thôi.... mấy ai hiểu cho những người lớn tuổi như chúng tôi
yến Lê thị hoàng 13-11-2023 19:27:45
Cố lên các chị em tủ ôi 40 nè. Chúng ta chỉ khóac lên số tủ ôi như thế thôi, nhưng vẻ bề nhoài và trị thức kinh nghiệm thì đỉnh của chóp nhé. Tự tin và buớc tiếp nhé.
Giờ đây tôi hiểu rằng, ly hôn là ly hôn, phân chia tài sản là một án riêng không liên quan gì đến án ly hôn.
Sau thời gian dài không thấy chồng động tĩnh gì, bà mới tá hỏa ông đã có “quỹ dự phòng”.
Không có gió bão, sương muối, cây con chỉ èo uột bật gốc mà thôi.
Ngày còn nhỏ ở quê, mỗi khi trời bắt đầu nóng hừng hực báo hiệu đầu hè, lũ trẻ chúng tôi biết đã đến mùa trâm chín.
Một tuổi già hẳn nhiên sẽ có bệnh tật, yếu ớt, không còn thông tuệ, nhưng sợ nhất chính là nghĩ việc mình sẽ trở thành gánh nặng trong mắt con cái.
Khi chồng bạn bỏ đi, cả thế giới của bạn sụp đổ. Giữa cơn sang chấn ấy là những lời khuyên: “Tuyệt đối đừng quan tâm đến hắn ta”, “Chặn hết đi”...
Không thiếu thốn vật chất, nhưng nhiều người già hiện phải sống chung với nỗi cô đơn vì thiếu người để trò chuyện hằng ngày trong chính ngôi nhà của mình.
Có những chuyến đi không nhằm chinh phục một miền đất mới mà để níu giữ những khoảnh khắc bên cha mẹ.
Mỗi khi nhìn mặt nước xanh ngắt, tôi vẫn thấy một phần tuổi thơ mình còn đâu đó trong từng gợn sóng.
Nghịch cảnh có thể đẩy phụ nữ vào bế tắc, nhưng tình yêu con lại trở thành động lực thúc đẩy người mẹ trở thành một phiên bản mạnh mẽ hơn.
50 tuổi, tôi kết hôn lần 2 sau nhiều năm sống một mình, và chỉ sau 1 tháng, tôi lại ly hôn lần nữa.
Sau khi Báo Phụ nữ TPHCM đăng chuyên đề “Tự chủ tài chính để nhẹ gánh tuổi già”, nhiều bạn đọc bày tỏ sự đồng tình.
Ở tuổi 68, mang nhiều bệnh và trong tay chẳng còn chút tài sản, chỉ sống dựa vào con, nhiều lúc tôi nghĩ quẩn.
Quan điểm chọn chồng cho con gái của một bà mẹ đơn thân đang làm dấy lên cuộc tranh luận về tình yêu và tiền bạc trong hôn nhân.
Không ít người nhận ra việc “mình nói mà cha mẹ không nghe, chỉ nghe… đa cấp” lại xuất phát từ việc nói chưa đúng cách, thiếu tôn trọng cha mẹ.
Thời gian có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng thật lạ, nó lại bất lực trước một vài dòng chữ viết tay chân thành.
Nhớ sao những mùa hè bên ngoại cùng con mương nhỏ cất giữ cả một trời tuổi thơ.
Mẹ nói Châu ăn học cho lắm rồi đòi hỏi cao. Châu phải nhìn những người đàn bà ôm con chạy trốn khi bị chồng rượt đánh mới sáng mắt ra