PNO - Điều quan trọng nhất không phải thái độ của nhà chồng mà là thái độ chồng tương lai của em. Trước tất cả những chuyện đó, quan điểm của anh ấy ra sao? Anh ấy có đứng về phía em, cùng em giải quyết hay thờ ơ mặc kệ?
| Chia sẻ bài viết: |
Xuân Lan Cách đây 3 giờ
Người xưa hay yêu cầu cưới nhau phải môn đăng hộ đối - điều này không phải hoàn toàn vô lý. Ngôn ngữ hiện đại của lớp trẻ thời nay là “gió tầng nào gặp mây tầng đó”. Khi tương đồng về hoàn cảnh, điều kiện, môi trường sống, quan điểm, góc nhìn, con người dễ hòa hợp nhau hơn. Bỏ qua chuyện giàu - nghèo, sự cách biệt về văn hóa, lối sống, quan điểm sống cũng sẽ khiến 2 bên gia đình khó tìm thấy tiếng nói chung.
Hôn nhân là hành trình rất dài, sẽ không thiếu những khi hục hặc, giận hờn. Lúc ấy, người nhà ủng hộ “nói vô” thì hay, còn người nhà không ưa mà “nói ra” thì dễ tan vỡ.
Đừng dại bước vào nơi mà người ta không chào đón mình. Bạn cũng đâu thể bắt chồng đoạn tuyệt hay ít qua lại với người nhà anh ta. Do vậy, nếu chưa yêu sâu đậm, bạn nên cân nhắc kỹ.
Ngọc Hạnh Cách đây 3 giờ
Theo tôi, vợ chồng cưới nhau, mấu chốt vẫn là chuyện của 2 người. Nếu đủ yêu nhau, xác định là chân ái của nhau, cứ mạnh dạn đến với nhau. Nội ngoại 2 bên ủng hộ thì mừng còn không ủng hộ cũng không cần quá bận tâm, cuộc sống sau này chỉ cần nước sông không phạm nước giếng. Kinh nghiệm của tôi là người vợ không nên trực tiếp đương đầu với nhà chồng, cứ lôi chồng ra làm lá chắn. Chuyện nhà ai, người đó phải đứng ra giải quyết.
Cha mẹ, chị em chồng ứng xử chưa đúng thì cứ để chồng biết, chồng đứng ra bảo vệ, giải quyết. Dung hòa thành công thì qua lại thân mật, dung hòa không được thì chỉ cần đủ lễ nghĩa tối thiểu với nhau bởi suy cho cùng, vợ chồng mới sống với nhau cả đời. Nghĩ thông được chuyện này, bạn sẽ thôi băn khoăn và không để thái độ của người khác ảnh hưởng tới cuộc sống của bạn.
Trần Kiên Cách đây 3 giờ
Nếu bạn gái không làm việc gì gây mích lòng nhà chồng tương lai, nghĩa là vô cớ bị ghét chỉ vì giàu có, nguồn cơn có lẽ nằm ở sự tự ti, mặc cảm của nhà chồng. Mặc cảm thua sút khiến họ xù lông tự vệ bằng cách tiêu cực: cố tình ghét bỏ, hạ thấp người khác. Theo suy nghĩ của không ít người, việc nhà gái nghèo hơn nhà trai dễ chấp nhận hơn chiều ngược lại. Sự chênh lệch cả về của cải lẫn địa vị (một bên thành đạt; một bên thất bại trong cuộc sống, không công ăn việc làm) khiến người nhà chồng tự cảm thấy họ bị coi thường. Nắm bắt tâm lý này, bạn gái cố gắng đừng để ý tới những biểu hiện gây hấn bề ngoài ấy. Cứ chân thành đối đãi, quan tâm. Nếu họ nghĩ bạn coi thường, hãy cho họ thấy bạn không coi thường, thậm chí vẫn tôn trọng và tìm cách giúp đỡ. Dần dần, thời gian sẽ trả lời. Có khi kết quả thu được sẽ bất ngờ hơn cả sự mong đợi.
Tủi thân mà nước mắt cứ chảy ngược vào trong, hóa ra đâu phải cứ cho đi, cứ thương là sẽ nhận lại sự quan tâm tương xứng.
Em không còn cảm xúc yêu thương với chồng nữa. Người ta không thể cứ mở lòng mãi với một người đã nhiều lần làm mình thất vọng.
Sống thử là để xem có hợp nhau không. Và hiện tại, chị đã có câu trả lời...
Trước khi kết hôn, tôi ước đi làm về có cơm canh nóng hổi, vợ đợi cửa. Thực tế ngược lại: tôi vừa làm đầu bếp, vừa làm người giúp việc.
Người ta đến với nhau để thấy nhẹ lòng hơn chứ không phải để học cách chịu đựng thêm một kiểu thiếu hụt khác.
Tiền vàng tích lũy không phải để cất trong két sắt mà để giúp cuộc sống của chúng ta lúc về già an toàn, thoải mái và dễ chịu.
Từ một hành động xuất phát từ sự quan tâm chân thành, tôi bỗng bị nhìn nhận như một kẻ làm màu trước tập thể.
Việc anh thường xuyên xa nhà không phải là lỗi nhưng chắc chắn sẽ để lại trong lòng vợ anh một khoảng trống rất lớn.
Nếu anh ấy thực sự thay đổi, thời gian sẽ đứng về phía anh ấy. Nếu không, chính thời gian cũng sẽ giúp chị nhìn ra rõ hơn về một con người.
Sở thích của tôi và vợ rất lệch pha. Tôi thèm sáng đạp xe cùng hội bạn, uống cà phê bàn thế sự nhưng vợ tôi muốn vợ chồng dính như sam.
Phía trước còn nhiều năm cuộc đời, đừng tự biến mình thành bà nội trợ không công, sống chung nhà với một người đàn ông phản bội và cạn kiệt cảm xúc.
Một mối quan hệ đúng sẽ không khiến em phải đứng yên lâu như vậy. Nó sẽ tiến tới hoặc kết thúc, chứ không kéo dài trong lặng lẽ và lưng chừng.
Tôi rủ em về sống chung và vẽ ra đủ thứ về viễn cảnh tương lai nhưng sau 2 tháng thì thấy ngột ngạt và mới biết mình chưa sẵn sàng.
Nghi ngờ chồng ghen tuông hoang tưởng, chị cần đưa đi khám để có kết luận chính thức từ bác sĩ chuyên khoa thay vì suy đoán.
Sự lệ thuộc của chồng cũ vào chị, dù vô tình hay có chủ ý, đều không phù hợp, không nên tiếp diễn.
Thấy con dâu cung phụng, chăm lo cho bên ngoại từng chút trong khi hờ hững với cháu nhà chồng, tôi vừa giận, vừa tủi mà chẳng biết phải làm sao...
Một người phụ nữ gánh phần lớn áp lực kinh tế thường rất nhạy cảm với cảm giác: mình đang gồng lên còn người kia thì chỉ có ăn nhậu, hưởng thụ.
Em nên tìm hiểu rõ những vấn đề về pháp lý liên quan đến tài sản của mẹ để lại nhằm biết quyền của mình đến đâu.