Trước khi ly thân, Hạnh yêu cầu vợ chồng phải sống tách biệt, tránh đụng chạm, sự tách biệt ấy là cơ hội tốt để cả hai nhìn nhận mọi chuyện.
Trước đây, anh chị đưa con về chơi, vợ niềm nở tiếp đón. Bây giờ các cháu nghỉ học tránh dịch thì vợ nhăn nhó khó chịu.
Trước tôi, đã có vài cô gái lọt vào tầm ngắm của anh, một kẻ đã có vợ con ổn định, nhưng thích tỏ ra “thương hoa tiếc ngọc”.
Mẹ lấy thêm chồng tưởng được đỡ đần, ngờ đâu vẫn gặp người nát rượu như ba tôi. Cả ba và dượng đều mất sớm vì rượu.
Tôi chỉ mong cô ấy hiểu, cuộc đời này chỉ cần mạnh khoẻ ở bên nhau, thì đó chính là hạnh phúc rồi.
Nhiên chẳng biết bơi nhưng sẵn sàng lao xuống dòng sông, bơi về phía có anh. Giữa những nhấp nhô sóng trào lên xô đẩy, Nhiên hiểu rằng, anh rất xa.
Chúng tôi phải lén ngắt mạng để mẹ chồng không thể dùng Facebook, vì "tin vịt" làm gia đình tôi không còn bình yên nữa.
Vợ nói, ra ngoài siêu thị mà xem, thực phẩm mới lên kệ đã được mua sạch, trống trơn, nếu không đi sớm là không mua được.
Tôi đã đi nâng mũi với mong muốn sẽ đẹp hơn nhưng không ngờ, phẫu thuật bị biến chứng làm cuộc sống của tôi trở nên bế tắc...
Làm ở nhà thuốc bao nhiêu năm, chưa khi nào tôi thấy khách đông như hai tuần qua.
Không chỉ người ngoài mà mẹ chồng, em chồng đến cả chồng tôi đều soi mói nghề giáo viên, cứ như học sinh nghỉ thì chúng tôi ở nhà ăn chơi vậy.
Trong khi tôi chưa biết làm thủ tục để nhận giải thưởng ra sao thì bao nhiêu rắc rối do trúng số kéo đến.
Vừa trông con vừa làm việc tại nhà, chúng tôi đều mệt mỏi. Không biết một tuần nữa dịch có lắng xuống để bọn trẻ đi học không, hay còn kéo dài.
Hôm nhận tin học sinh được nghỉ thêm để phòng dịch, hai đứa nhỏ nhà tôi hò reo, nhảy múa, còn mặt chồng tôi ngây ra.
Trước ngày Valentine, tôi ngỏ ý muốn nhận quà của chồng, rồi câu nói của anh khiến tôi vụn vỡ.
Có ai ngờ rằng một ngày nào đó, rất nhanh, chuyện chiếc khẩu trang bình thường trở thành chuyện quốc gia đại sự.
Lợi dụng tâm lý lo lắng của mọi người trước dịch bệnh virus corona, một bộ phận bán hàng online nhẫn tâm dùng chiêu trò lừa bán khẩu trang qua mạng.
Mẹ chồng tôi rất ý thức việc phòng chống dịch bệnh nhưng bà lại tuyệt đối hoá tác dụng của khẩu trang...
Trong lúc sửa soạn đồ đạc cho chồng trở lại nơi làm việc, tình cờ tôi thấy một tờ giấy viết tay có chữ kí của chồng.
Chị tự nhốt mình trong phòng sau chuyến du lịch Thái Lan, nói "chị sợ gần chết" cái con virus corona.
Trở lại thành phố sau thời gian nghỉ tết, chỉ vì quê tôi có ca nhiễm virus corona mà cả nhà bị kỳ thị đến khốn khổ.
Khi biết tin chồng đi gom khẩu trang phát cho bác xe ôm, những người nghèo, tôi bỗng thương anh hơn.
Do không dự định cho con nghỉ học để phòng dịch virus corona, tôi hoàn toàn bị động trước thông báo cho toàn bộ học sinh nghỉ học từ Sở giáo dục...
Cuộc họp lớp đầu năm của chồng, với tôi nó chua chát đến khó chịu.
Dù ngôi chùa vợ tôi định đi lễ đã thông báo tạm dừng khai hội để phòng chống bệnh dịch, nhưng vợ vẫn không huỷ chuyến đi mặc tôi lo lắng...