Vậy đó, tôi còn lưu luyến cái cuộc đời thật đẹp này, chưa nỡ ra đi, đành để khách “Cô-Vy” đi trước. Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống.
Tôi mong mình nhìn lầm, nhưng đúng là chị dâu và người đàn ông lạ. Đôi mắt chị mở to thảng thốt nhìn tôi.
Đang ăn trưa, chị dâu buột miệng: “Sao năm nay chưa có ai đi thu tiền Trung thu của tụi nhỏ nhỉ?”. Tôi bật cười.
Con hẻm đang trong vùng xanh, tích tắc đổi màu đỏ khi test nhanh phát hiện ra cả chục ca F0 ngay khi Trung thu của tụi nhỏ cận kề.
Tôi nhờ em trai in ra và dán toàn bộ ảnh của anh và người yêu cũ lên tường phòng ngủ.
Họ luôn nhìn vào nhau ở khía cạnh yêu thương, quan tâm và trách nhiệm. Có những giới hạn tuyệt vời đó, mọi khác biệt cũng chỉ là chuyện bên rìa.
Và những chiếc bánh chẳng giống ai, chẳng theo một chuẩn nào đã làm ra những khoảnh khắc vô giá, giữ được nhịp điệu Trung thu trong tuổi thơ con gái tôi…
Thì ra cô giáo giảng bài cho các bé, sẵn phụ huynh ngồi cạnh, cô tranh thủ giảng cho cả phụ huynh...
Lên trông cháu, má kêu trời: “Sao các con sống xa cách với hàng xóm đến vậy?”.
Có những thứ khi mất đi rồi, người ta mới cay đắng nhận ra mình đã có. Lời ấy vận vào đời anh, thật là… Anh nợ em một lời xin lỗi.
Giá như anh chị tôi có được cái nhìn, cách nghĩ rộng thoáng thì giờ này hẳn Lam đã có thể vui vầy bên chồng con như các bạn của nó rồi.
Tôi sẽ chạy vòng vòng thành phố để tận hưởng cảm giác tự do. Hít căng lồng ngực mừng nhịp sống bình thường trở lại.
Lần đầu tiên Hưng rời nhà bố mẹ vợ mà thấy vui trong lòng, không còn cảm giác xa cách bấy lâu...
Bạn bè thắc mắc sao chẳng bao giờ thấy cô đăng ảnh chồng lên Facebook, cô trả lời qua quýt "vì anh không thích".
Mai kia bình yên, mọi người sẽ trân trọng hơn những phút giây được hít thở căng phồng lồng ngực, được vui vẻ nói cười, được mạnh khỏe chạy nhảy...
Mùa dịch, con cháu không về ăn giỗ, chỉ gọi video hỏi thăm mẹ. Năm nay đám giỗ cha chẳng rình rang, nhờ đó mà chúng tôi nhận ra nhiều thứ.
Tôi thấy xấu hổ khi nghĩ đến chuyện cũ, lòng thầm biết ơn người bạn dâu đã không chấp nhặt.
Nhìn nhận điểm mạnh của đối phương và nhân chúng lên chẳng phải là nguyên tắc tối thiểu của việc chung sống bình đẳng và tôn trọng bạn đời hay sao?
Chị bắt gặp dòng tin anh nhắn cho vợ cũ, chỉ mấy chữ mà làm chị chông chênh, nghi ngờ vào tình cảm chồng dành cho mình.
Nếu hành vi của ông xuất phát từ thái độ của bà thì chỉ cần bà điều chỉnh, các ông sẽ ổn.
Em ước một ngày không xa dịch bệnh được kiểm soát, cả nhà mình sẽ làm vài món ngon “tiễn”... cô Vy, chào mừng thành phố về trạng thái “bình thường mới".
Sau một tuần cấp cứu ở bệnh viện vì COVID-19, nay Mối Tình Đầu đã bình phục, trở về nhà bằng xương bằng thịt. Còn gì vui mừng hơn...
Cứ nghĩ chồng sẽ vui vẻ, hào hứng lắm khi tôi đưa số tiền ấy ra. Ai ngờ anh lại trách móc, noi` rằng tôi đã lừa dối anh.
Chúng ta đọc nhiều không phải là đi theo những lời người khác nói, chạy theo các trào lưu mà để biết gạn lọc và tìm ra phương pháp của riêng mình.
Từ ngày chị đi nâng mũi và nhấn mí mắt, gương mặt anh hiếm có nụ cười.