PNO - Cưới nhau 5 năm, tôi mang tiếng có chồng thu nhập khá nhưng chưa bao giờ cầm được lương của chồng.
| Chia sẻ bài viết: |
Bìm Bịp Cách đây 3 giờ
Không cho vợ con ăn thì coi chừng gái ăn, chị cẩn thận.
Kin Cách đây 3 giờ
Ngày nào cũng cho ổng ăn cơm với trứng chiên, suốt 1 tháng cho biết.
Kỷ Băng Hà Cách đây 3 giờ
Thể loại này bỏ ngay và luôn, chứ vợ chồng gì mà như đi ăn xin, chị đi kiếm việc làm, sống đời tự do, làm bao nhiêu xài bao nhiêu, đừng lệ thuộc vào chồng ích kỷ, tính toán thế này, không hạnh phúc đâu.
Trần Cách đây 3 giờ
Chị cần coi lại bản thân, mình phải sao chồng mới không đưa lương.
Mộng Sầu Cách đây 3 giờ
Chị này giống hệt tôi, chồng tôi làm lương bao nhiêu tôi còn không biết, đưa bao nhiêu chỉ biết bao nhiêu, gói ghém thiếu thì xin nhà ngoại để đỡ phải nghe lời khó nghe, cay đắng của chồng.
Thuý Loan Cách đây 3 giờ
Xài tiền của chồng chảy máu con mắt mấy chị ơi, ránh đi kiếm việc đi chi, phụ nữ bị lệ thuộc khổ lắm. Em mất 14 năm mới nhận ra.
Linh Cách đây 3 giờ
Chồng tui giao lương tôi giữ nhưng xài gì dù mua hành tỏi cũng phải ghi ra chi tiết, mỗi tuần chông đều kiểm toán, mệt đầu còn hơn đưa 1 cục như chị.
Uyển Nhi Cách đây 3 giờ
Tập trung vào việc cả hai cùng là một gia đình, tiền là để lo cho nhà chứ không phải là ai giữ ai mất tự do. Bạn thử xem.
Minh Ngọc Cách đây 4 giờ
Đề xuất mỗi tháng chồng chuyển lương vào tài khoản chung rồi mình cùng phân chia rõ khoản này khoản kia cho ổn.
Trà Mi Cách đây 4 giờ
Nói chuyện thẳng với nhau kiểu nhẹ nhàng nhưng rõ ý: em cần tiền chi tiêu đời sống, đừng để em phải xin từng chút một kiểu “em còn thiếu xăng xe này kia” rồi kéo dài mãi.
Trước khi kết hôn, tôi ước đi làm về có cơm canh nóng hổi, vợ đợi cửa. Thực tế ngược lại: tôi vừa làm đầu bếp, vừa làm người giúp việc.
Người ta đến với nhau để thấy nhẹ lòng hơn chứ không phải để học cách chịu đựng thêm một kiểu thiếu hụt khác.
Tiền vàng tích lũy không phải để cất trong két sắt mà để giúp cuộc sống của chúng ta lúc về già an toàn, thoải mái và dễ chịu.
Từ một hành động xuất phát từ sự quan tâm chân thành, tôi bỗng bị nhìn nhận như một kẻ làm màu trước tập thể.
Việc anh thường xuyên xa nhà không phải là lỗi nhưng chắc chắn sẽ để lại trong lòng vợ anh một khoảng trống rất lớn.
Nếu anh ấy thực sự thay đổi, thời gian sẽ đứng về phía anh ấy. Nếu không, chính thời gian cũng sẽ giúp chị nhìn ra rõ hơn về một con người.
Sở thích của tôi và vợ rất lệch pha. Tôi thèm sáng đạp xe cùng hội bạn, uống cà phê bàn thế sự nhưng vợ tôi muốn vợ chồng dính như sam.
Phía trước còn nhiều năm cuộc đời, đừng tự biến mình thành bà nội trợ không công, sống chung nhà với một người đàn ông phản bội và cạn kiệt cảm xúc.
Một mối quan hệ đúng sẽ không khiến em phải đứng yên lâu như vậy. Nó sẽ tiến tới hoặc kết thúc, chứ không kéo dài trong lặng lẽ và lưng chừng.
Tôi rủ em về sống chung và vẽ ra đủ thứ về viễn cảnh tương lai nhưng sau 2 tháng thì thấy ngột ngạt và mới biết mình chưa sẵn sàng.
Nghi ngờ chồng ghen tuông hoang tưởng, chị cần đưa đi khám để có kết luận chính thức từ bác sĩ chuyên khoa thay vì suy đoán.
Sự lệ thuộc của chồng cũ vào chị, dù vô tình hay có chủ ý, đều không phù hợp, không nên tiếp diễn.
Thấy con dâu cung phụng, chăm lo cho bên ngoại từng chút trong khi hờ hững với cháu nhà chồng, tôi vừa giận, vừa tủi mà chẳng biết phải làm sao...
Một người phụ nữ gánh phần lớn áp lực kinh tế thường rất nhạy cảm với cảm giác: mình đang gồng lên còn người kia thì chỉ có ăn nhậu, hưởng thụ.
Em nên tìm hiểu rõ những vấn đề về pháp lý liên quan đến tài sản của mẹ để lại nhằm biết quyền của mình đến đâu.
Cứ tới ngày giỗ là họ hàng theo thói quen tới nhà tôi thắp hương cho ông bà rồi ở lại ăn giỗ nhưng chẳng ai góp gì.
Nếu cô ấy không tham gia, anh đang gánh toàn bộ việc điều hành gia đình, không chỉ là kiếm tiền và điều đó về lâu dài sẽ khiến anh kiệt sức.
Khoảng 1 năm trở lại đây, em bắt đầu nghi ngờ chồng có bồ. Với kinh nghiệm bấy lâu nay, em tin nếu truy tới cùng chắc chắn sẽ ra sự thật.