PN - Trước giờ tôi vẫn luôn quan niệm, đàn ông là phải gánh vác việc nặng nhọc, là trụ cột để vợ con nương tựa. Không chỉ “cày cuốc” kiếm tiền, tôi luôn gánh phần “việc nặng” như dắt xe, đưa đón con mỗi ngày, thậm chí lau nhà… tôi cũng làm để vợ đỡ cực.
PN - Ba của con tôi vẫn thản nhiên, vô tư, hầu như chẳng mảy may bận tâm về việc mình sắp có thêm một đứa con. Nói “có thêm” là bởi, anh đã đủ đầy hai đứa con với vợ anh rồi.
PN - Nhà tôi nằm giữa cánh đồng mênh mông. Xa chợ, mỗi năm gia đình tôi chỉ đôi lần đi mua sắm những thứ thật cần thiết. Riêng nhu yếu phẩm hàng ngày thì đã có người bán rong tận ngõ. Đưa bạn về quê chơi đúng lúc trời mưa bão. Đường đê trơn ướt nên trông chờ mấy ngày liền vẫn không có ai đến bán thịt, rau. Mẹ ái ngại thầm thì vào tai tôi: “Thực phẩm dự trữ đã hết sạch, biết lấy gì đãi bạn con đây?”.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Em quen một người trên mạng hơn hai năm.
PNO - Năm rồi gia đình tôi nghe mẹ thông báo sẽ xây nhà mới mà hết hồn, cứ tưởng mẹ nói chơi. Mẹ bàn, các con lo phần thiết kế và thủ tục, còn tiền bạc để mẹ lo!
PN - Thanh Hiền (33 tuổi, Q.Tân Bình): Văn hóa chỉ lớp 3, làm nghề giúp việc nhà, em đã dành hết tiền lương để gửi về quê lo cho ba mẹ, các em. Đồng tiền có khi củng cố tình thâm nhưng có khi lại tiếp tay phá vỡ quan hệ.
PNCN - Thưa chị Hạnh Dung! Chúng em từng là bạn chơi chung nên hiểu sở thích của nhau.
PNCN - Đám cưới cô ấy, mình và anh đi dự. Cô dâu chú rể sắp xếp cho vợ chồng mình một chỗ ngồi trang trọng, đối diện sân khấu. Phía trên, họ đang làm lễ, cô dâu chú rể rạng ngời hạnh phúc. Phía dưới, không kìm lòng được, mình lại lén liếc chồng, thử tìm xem còn chút nào tiếc nuối trong đáy mắt anh. May mắn, trong mắt anh chỉ là sự bình thản. Mình thở phào nhẹ nhõm. Vậy là, mọi chuyện đã qua thật rồi. Có ai ngờ, cô gái đang xúng xính trong bộ áo cưới kia đã từng là tình nhân của chồng mình…
PNCN - Dạo này gương mặt ta sần sùi, xuất hiện vài nếp nhăn. Gặp người quen, ai cũng khuyên ta nên biết yêu thương bản thân mình. Họ bày ta cách chăm sóc da mặt sao cho hiệu quả. Về khoản này, hồi còn son rỗi ta chu đáo lắm. Từ ngày sinh con, hình như ta chẳng còn biết gì đến son phấn, thời trang, nghệ thuật. Ta nghĩ, việc đáng đầu tư lúc này là gia đình, là chồng con. Thế là tự ta “nhấn chìm” mình trong cái hạnh phúc ngọt ngào đó. Ta vui khi thấy chồng con vui vẻ dưới sự chăm chút của mình. Được ngắm nhìn thành quả của sự hy sinh, ta phấn chấn và tự nhủ lòng sẽ hết mực vì gia đình nhỏ.
PNCN - Hôm qua là ngày bé Xíu - thiên thần nhỏ của hai vợ chồng mình - tròn bốn tháng tuổi. Bốn tháng qua, bên cạnh niềm vui được làm cha, anh cũng nếm trải những ngày tháng cực khổ nhất đời mình. Ôi, chỉ một bé Xíu thôi mà bao nhiêu là việc, từ lớn đến nhỏ, từ có tên đến không tên, tất bật cả ngày lẫn đêm. Cực cái thân chẳng sao, nhưng điều làm anh buồn nhất là từ ngày con gái ra đời, em dường như không còn… nhớ chồng em là ai nữa.
PNCN - Mùa này là mùa ngâu, những cơn mưa giăng giăng, rả rích khiến em nhớ về nhà cũ. Nhà cũ ở ngoại thành, tường đã lên rêu xám, căn nhà xiêu vẹo vì gió bão, luôn gợi nhắc một thời khốn khó của vợ chồng mình. Khi cu Tít năm tuổi, vợ chồng mình mới gom góp đủ tiền để mua được căn hộ khang trang mặt phố.
PN - Nhớ lần đầu anh đưa chị về nhà, khi anh giới thiệu chị tốt nghiệp đại học loại giỏi một cách tự hào thì mẹ anh tủm tỉm cười. Chị lo lắng, thì thào hỏi anh “Sao mẹ cười như vậy?”. Câu hỏi lặp lại thêm lần nữa thì em gái anh cười to “Vì mẹ biết chị học giỏi như vậy thì đâu có thời gian mà lo chuyện bếp núc”.
PN - Ngoài 30 tuổi, hai lần đổ vỡ hôn nhân, em ngại giao tiếp, sống mặc cảm, thu mình lại.
PN - Đêm nào cũng vậy, sau khi làm việc xong, anh nán lại chơi game một chút để giải trí. Khi về phòng ngủ thường đã gần nửa đêm. Đêm ấy anh hơi mệt, về phòng ngủ sớm hơn thường lệ.
PNO - Ngày mình cưới nhau, họ hàng, bạn bè hai bên ai cũng mừng cho anh vì cưới được một cô vợ đảm đang, khéo thu vén. Quả đúng như thế! Lấy nhau rồi nhìn cách em sắp xếp việc công ty, việc nhà cửa rồi cư xử nội ngoại hai bên mà anh ngầm tự hào.
PNO - Mặc dầu là người Việt Nam nhưng tôi "bị" theo một nền giáo dục, sinh hoạt 100% theo Tây phương, từ nhỏ đến giờ. Gia đình theo đạo Khổng, hấp thụ hai lối suy nghĩ về nhân sinh Âu - Á, tôi cũng cần học hỏi mỗi ngày sao cho cuộc đời nhẹ nhàng một xíu.
PN - Vài bữa nữa là giỗ đầu dượng Út. Chị Hai tần ngần mang qua ít măng khô, quạt than nướng chục bánh tráng, mua thêm mớ khổ qua, dưa món... để phụ Út lo toan cho ngày giỗ. Út nhìn mớ đồ ăn thức uống, thấy toàn những thứ mà ngày còn sống chồng ưa thích. Út không nói gì, lẳng lặng bỏ ra sàn nước sau nhà, lau nước mắt.
PN - Khi trống trường vang lên báo giờ ra chơi, tiếng chuông leng keng quen thuộc của ông Tám cũng cất lên như thúc giục đám học trò chạy ra phía cổng.
PN - Hồi nhỏ, má hay bảo tôi giống con trai: không mè nheo khóc lóc, tính nết ngang phè, đôi khi cục mịch, da lại ngăm đen, dáng vẻ cao ráo, nói tóm lại là trông khá… ngầu. Ngoại nhìn tôi rồi mỉm cười: “Giống con trai chứ có phải con trai đâu. Đã là thân đàn bà thì mềm yếu thôi…”.
PN - Đầu năm học, hai đứa con, hàng trăm thứ tiền phải lo. Vậy mà đi họp phụ huynh, còn gặp một bà sồn sồn hội trưởng phụ huynh đứng lên đề nghị đóng thêm tiền này tiền nọ, nghe phát bực. Bà hội trưởng, sau một hồi dông dài đủ thứ, kết luận: tui cũng chỉ muốn lo cho tụi nhỏ học hành đàng hoàng, nếu anh chị nào khó khăn không đóng được thì cứ đăng ký, tui bao luôn cho. Tui chỉ ở nhà kinh doanh công ty của gia đình thôi, nhưng chồng tui là chủ doanh nghiệp S., nên…
PN - Vợ vẫn nhớ, lần đầu tiên sau ngày cưới ít lâu, chồng vô tư lục tìm món đồ gì đó trong giỏ xách của vợ, khi ấy, vợ trách nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc: sao anh không hỏi em mà tự ý vậy? Cũng từ đó, chúng mình có một thỏa thuận ngầm: không can thiệp quá sâu vào “đời tư” của nhau. Với vợ, đó là một cách để “tương kính như tân”. Với chồng, chắc cũng hơi lạ lẫm bởi chồng vẫn nghĩ: vợ chồng thì có gì bí mật để phải giữ kẽ.
PNO - Mấy tuần nay, chị tất bật chuẩn bị lễ cưới cô con gái duy nhất, nhưng tim chị cứ nhói lên vì đau đớn, vì thương con…
PNO - Sau mười năm chung sống, đất trời như sụp đổ khi chị họ tôi tận mắt thấy chồng vào khách sạn với cô đồng nghiệp. Đau đớn hơn, chồng chị chẳng những không hối lỗi mà còn thẳng thừng đòi ly hôn, yêu cầu phân chia tài sản rất rạch ròi, cứ như mọi việc đã được anh ta tính kỹ từ trước.
PN - Anh là “con cá sẩy” của chị. Ngày yêu cũ, nếu anh kiên quyết nắm lấy tay chị, nếu anh kiên quyết trả lời bố mẹ chị rằng sẽ chăm lo cho chị, thì chị đã theo anh. Hai người bằng tuổi, nên sự chần chừ của anh dần trở thành phán quyết đối với chị. Chị không thể chờ đến khi anh có sự nghiệp, có nhà cửa, có tiền nhiều như anh muốn; khi anh có tất cả những thứ đó thì chị đã không còn điều tốt đẹp nhất để trao cho anh, là tuổi thanh xuân của chị.