Ngắm 2 cha con từ phía sau, cảm giác ấm áp lấp đầy trái tim, tôi biết mình đang được sống trong yêu thương.
Đã 2 tháng trôi qua, tôi vẫn còn rơi lệ khi nhắc đến chuyến đi ấn tượng nhất trong đời.
Từ ngày có con, cả ba và mẹ đều trở thành nhiếp ảnh gia, mặc cho siêu mẫu là con lúc đó đang ngủ, khóc, mếu hay cười...
Đa phần con người ai cũng thích nghe chuyện thiên hạ mà quên đi chuyện mình. Từ chuyện mạng kéo ra ngoài đời, những thông tin nhiễu loạn dễ gây hiểu lầm.
Nay tuổi ba đã cao, những vết thương trong người ba luôn cựa mình đau nhói; ba thở dài, nửa bàn tay vuốt lên mái tóc bạc.
Tấm ảnh này chụp hồi tháng Sáu, lúc nội "khăn gói" về thăm quê ở Nghệ An. Trông nội vẫn rất háo hức, vì rất lâu rồi mới được về quê.
Thời ấy, chúng tôi chỉ có một vài nơi để đi và hầu như mọi gia đình đều đến đài liệt sĩ chụp hình.
Hóa ra tôi đã từng xuất hiện chung với ba trong một tấm hình, dù ba chỉ vô tình lọt vào ống kính, phải nhìn thật kỹ mới nhận ra.
Nhìn bức ảnh, trong tôi rộn lên thật nhiều cảm xúc. Cảm xúc của người bước qua cửa tử, hạnh phúc khi được thưởng thức bữa ăn ngon nhất trần gian...
Lao động giúp ông vừa đỡ buồn nhớ bà vừa ra mồ hôi cho khỏe người.
Người già nên tự lo cho mình, tự làm hài lòng mình, không nên trông chờ con cái mà khiến chúng thêm vất vả.
Tôi biết ơn nụ cười của mẹ. Tôi tự hào vì luôn có tấm gương của mẹ để noi theo, dù hoàn cảnh thế nào cũng không gục ngã.
Người lớn tuổi muốn kết bạn mới, nhưng không biết bắt đầu từ đâu, họ cho rằng mình không còn nói chuyện thu hút...
“Lớp học” khởi đầu ngày mới bằng việc kiểm tra sức khỏe học viên, kế đến là 30 phút thể dục… Cuối buổi chiều, các cụ sẽ trở về với gia đình.
Tôi đã giữ tấm ảnh ấy cùng lời dặn của Bộ trưởng Bộ Giáo dục Nguyễn Thị Bình suốt 40 năm qua.
Chị Ba năm nay 88 tuổi, được phong “chủ tịch hội cây cảnh”, bởi so độ yêu hoa và chịu chơi, “chị Ba số 2 chắc không ai số 1”.
Nhìn nụ cười của bố trong bức ảnh được chụp tại khu lán trại công trường hơn 20 năm về trước, tôi đã có câu trả lời cho câu hỏi năm xưa.
Tôi không có được bức ảnh nào chụp chung với nội, nếu có, chắc chắn đó sẽ là bức ảnh quý giá nhất trong đời tôi.
Cho dù trưởng thành trong hoàn cảnh nào thì tuổi xuân của những cô thôn nữ "chính hiệu" như chị tôi vẫn phơi phới như những đóa hoa tươi thắm.
Dẫu chẳng có bạn trong bức ảnh này, nhưng mỗi lần nhìn, bạn lại hiện lên trong tâm thức tôi, rất rõ.
Mỗi khi có dịp gần người thân, tôi luôn tranh thủ chụp ảnh lưu lại. Và đây là hình dì dượng - cặp đôi tôi ngưỡng mộ từ nhỏ.
Các bạn đã ồ lên vì khuôn mặt và nụ cười của tôi rất giống người đàn ông xa lạ, dù chúng tôi mang 2 sắc tộc khác nhau.
Mẹ đã mãi đi xa, chỉ còn những bức ảnh ít ỏi quý giá ở lại. Bức ảnh đẹp nhất về mẹ là bức ảnh chị em tôi lưu giữ trong tim...
Bức ảnh đen trắng là bức ảnh đầu tiên tôi chụp nàng sau thời gian quen nhau, khi đó nàng 21 tuổi.
Có thể nói, quê hương - dòng tộc chính là tình yêu và lẽ sống của ba tôi.