Ngày càng nhiều phụ nữ lái xe hơi và lái xe cũng là một công việc mưu sinh, một kỹ năng cần thiết, hữu ích trong cuộc sống.
Những bức ảnh với tôi là phương tiện để tôi trở về sống lại chân thực đúng khoảnh khắc ấy thêm nhiều lần nữa.
“Chúng ta cứ tưởng chúng ta làm cuộc hành trình nhưng sự thực thì hành trình làm chúng ta. Cứ tưởng mình lái xe nhưng kỳ thực chiếc xe đã “lái” ta”.
Sau 38 năm, mỗi khi lật giở từng album ảnh đã nhuốm màu thời gian, mẹ chồng tôi lại thấy tim mình rộn rã.
Khi bấm chụp bức ảnh này, tôi nghĩ nó chẳng có giá trị gì, vì tôi chỉ đang thử chiếc máy ảnh mới mua.
Trong tấm ảnh, má tôi nhìn ba với ánh mắt đong đầy thương yêu và cả sự lo lắng. Trước đó không lâu, má tôi rất vất vả và sợ ba tôi.
Tôi giữ mãi tấm hình tôi và các anh họ - tấm hình khi tôi còn bé và vẫn còn mang dị tật trên môi.
Những cuốn sách, vở trong cặp của lũ trẻ con chúng tôi ngày ấy có mùi thơm của giấy báo.
Ở tuổi ngoài 90, bà nội tôi mới có cuốn sách đầu tiên. Với bà, đây là một “sự kiện trọng đại”.
Việc du lịch nhóm vừa là cơ hội vui chơi, kết nối các gia đình, vừa là cách tối ưu chi phí.
Phụ nữ ngày nay có nhiều câu "khẩu hiệu" về việc làm đẹp: Đẹp mọi lúc mọi nơi, mang bầu cũng đẹp, trên giường bệnh cũng đẹp, lúc chết cũng phải đẹp...
Tôi không bao giờ quên khoảnh khắc bước qua vạch "finish”, cùng cả hội nằm sõng xoài trên bãi cỏ tận hưởng cảm giác chiến thắng chính mình.
Thời gian đã làm mờ đi vết sẹo năm xưa; nhưng đó luôn là điểm tôi nhìn ngắm đầu tiên khi cầm tấm ảnh.
U70 làm phượt thủ? Có liều không? Có chứ! Nhưng chúng tôi giảm sự cố bằng cách trang bị những "bảo bối" như sức bền, kỹ năng, lòng dũng cảm...
Em “hóng” rất nhanh và hào phóng chia sẻ với rất nhiều người. Có lẽ vì thế mà ở công ty đặt cho em cái biệt danh “thánh hóng”.
Mẹ không bao giờ nói thương con, yêu con hay vì con, nhưng bà yêu con theo cách hết sức nữ tính.
Thay vì có những bức ảnh lộng lẫy xiêm y, má tôi chỉ với bộ bà ba tay ngắn thôn quê, với những tủn mủn đời thường quanh năm bên xó bếp.
Giáo sư Trương Nguyện Thành chứng kiến người mẹ 105 tuổi ngồi trìu mến đấm lưng cho con trai 77 tuổi. Câu chuyện của ông thu hút rất nhiều người...
Hình ảnh khắng khít, đồng hành trên mọi bước đường giữa á hậu Trương Thị May và mẹ cô khiến mọi người cảm mến.
Phụ nữ ai cũng sợ mập, mẹ tôi cũng không ngoại lệ. Mẹ giữ mãi dáng dấp cao dong dỏng, thanh thoát khiến 4 đứa con gái phát thèm.
Tấm ảnh này tôi chụp cùng mẹ để lưu giữ kỷ niệm trong ngôi nhà cũ, nơi chứa nhiều kỷ vật của ba và tuổi thơ của 7 anh chị em tôi.
Có a, có b, tôi biết hai chữ đứng gần nhau là số ba, là ba roi, là ba bát cơm tôi phải ăn mỗi bữa... thêm dấu huyền là chữ bà.
Đến giờ, tôi cũng không hiểu sao mình không có nhiều ảnh chụp 2 cha con với nhau. Có lẽ, tôi “ỷ y” sau này sẽ có nhiều cơ hội.
Khi chụp hình xong, ai cũng hỏi tôi “có đau không”. Đám trẻ hồi đó cứ mặc nhiên chụp hình là... bị đau.
Tôi biết ơn các bạn đã giúp vợ chồng tôi nhận ra những điều đơn giản nhưng lại có sức mạnh lớn lao.