Chút gì để nhớ của thời học sinh lưu lại qua dòng tốc ký “bá đạo” trên áo đồng phục, áo gối bán trú, cánh thư tỏ tình nhét vội vào tay...
Hơi cháo bốc lên hay sao mà tôi nghe mắt cay xè, má nhồn nhột ướt như có vài giọt nước mắt đã rơi…
Tôi dẫn đầu một đám trẻ đi chơi trong mùa hè này. Tiền thưởng học sinh xuất sắc, cũng được cho vào quỹ chi tiêu trong những ngày hè rực rỡ.
Về quê, bọn trẻ được chạm vào sự tươi mới của thiên nhiên và những điều bất ngờ thú vị mà chúng có thể tự khám phá.
Na vẫn có lúc buồn, lúc phấn khích và có lúc tức giận… Nhưng cả nhà đều bình tĩnh, nhẹ nhàng hơn với những cú nổ cảm xúc của con.
Tri ân - là để mãi sự biết ơn đó trong tim mình, chứ không phải chỉ là một hình thức của buổi lễ gấp gáp nhanh gọn qua loa...
Trong thế giới quảng cáo đồ chơi, phải chăng chỉ đơn giản búp bê dành cho bé gái và xe tải dành cho bé trai?
Cái mùi cơm quyện mùi lá chuối thơm lừng ấy vẫn vấn vít, khiến tôi nhớ như in.
Người trong gia đình tôi rất ngưỡng mộ Hương, sao người mẹ này còn quá trẻ lại có suy nghĩ dạy con theo cách hay như vậy.
Chị đã sai khi không dành tình yêu đúng cách cho các con. Chị quyết định sẽ sửa.
Yêu thương là hãy để cha mẹ được tự do và hạnh phúc. Con cháu sống tốt và tự lập, đó mới là cách báo hiếu thực sự ý nghĩa.
Của cải chẳng mang theo được khi chết, thì tại sao không tận hưởng cái hạnh phúc là được thấy con hạnh phúc?
Em con lành tính, hay bị bắt nạt. Con chẳng thể theo bảo vệ em mãi được. Phải rèn thế nào để em đến lớp mẫu giáo được an toàn, vui vẻ?
Cứ độ gần cuối tháng Năm là phụ huynh lại chộn rộn biết đã vào… mùa họp phụ huynh cuối năm cho con.
Đám trẻ chúng tôi đã đi qua những ngày gay gắt ấy bằng nhiều niềm vui và nay quãng đời ấy đã trở thành kỷ niệm an lành.
Con rất thích đi học nhưng sợ đến trường. Mỗi lần nhìn vào vết sẹo trên tay, con lại ước gì bị mất trí nhớ.
Mọi sự can thiệp cứng nhắc hay áp đặt dễ mang lại tác dụng ngược khi con đang giai đoạn trở thành “người lớn”.
Tôi chạy ra mở cửa xe để chờ má lên, len lén giấu đi niềm xúc động sắp đẩy thành giọt nước mắt trào ra.
Nhiều năm sau này, nhớ đến má là tôi nhớ hình ảnh lẻ loi của hai má con lẫm lũi trên đồng vắng, giữa cái nắng vừa hửng đầu ngày.
Tháng Năm có Ngày của mẹ, Báo Phụ nữ TPHCM đã gặp và trò chuyện với một người đàn ông gọi mẹ là “chị đẹp”, là “đại gia của tôi”.
Mất đi người thân yêu là nỗi đau buồn ở mọi lứa tuổi và đặc biệt khó khăn với trẻ em. Phải nói gì với trẻ khi người thân yêu ra đi?
“Hôm nay mẹ mua được cái kính lão mới, mẹ nhìn rõ chữ để nhắn tin rồi”. “Sao mẹ không gọi điện cho nhanh?”. “Thôi, mẹ sợ đang giờ làm, lại phiền”.
Con tôi là nạn nhân của bạo lực học đường gần 2 năm mà tôi không biết. Con tôi cũng không hề nhận ra mình là nạn nhân.
Chúng tôi có giờ thuyết trình văn học, hoạt động từng nhóm nên dễ phát hiện ra những mâu thuẫn. Chúng tôi cũng thường về “méc ba, méc má”.
Không có động lực sống tích cực, mạnh mẽ thì cũng không có được động lực học tập tích cực và mạnh mẽ.