PNCN - Dù làm nghề gì, giàu sang hay nghèo khó, người cha vẫn là một “tượng đài tinh thần” cho con. Nhân Ngày của cha, mời bạn đọc ngắm những khoảnh khắc đời thường, yêu thương giữa cha và con.
PNCN - Viết về cha, với nhiều người là điều khó khăn; trong khi viết về mẹ dễ dàng hơn nhiều. Nhìn bóng cây sừng sững giữa trời đất, ít ai nhận ra vẻ đẹp uy nghi, an nhiên tự tại, dám đối mặt với mưa sa bão táp.
PN - Đi làm về, gặp lúc các con gây gổ, anh Nguyễn Văn Xem (D16/69 ấp 4, xã Bình Chánh, H.Bình Chánh, TP.HCM) cầm chiếc roi quất bọn trẻ khiến chúng òa khóc, chạy biến. “Chắc chúng đau lắm?”. Anh giật mình xót xa: “Mình nóng quá nên lỡ tay! Các con không có mẹ, đã thiệt thòi nhiều...”.
PN - Sẽ là “cha hát con khen”, khi cha tôi chỉ học hết lớp Nhất (nay là lớp 5) mà tôi lại nói ông uyên bác thì uyên bác nỗi gì. Nhưng, trong lòng chúng tôi - những công dân có trình độ thấp nhất là trung cấp - thì cha mãi vẫn là một người thầy uyên bác.
PN - Xin nói ngay, những đứa con ấy chính là anh em tôi. Má tôi mất khi ba 45 tuổi. Lúc đó thằng Út mới bảy tuổi. Năm anh em, mỗi đứa cách nhau hai năm, không sao kể hết những vất vả, cực nhọc của ba. Gần 10 năm sau, ba không còn đủ sức khỏe để làm công nhân bốc vác nên chuyển sang bán đồ chơi trẻ em. Anh Hai, anh Tư đã có gia đình, chị Ba “gãy gánh” nên đem đứa con ba tuổi về sống chung nhà.
PN - Hôm ấy là ngày Quốc tế thiếu nhi, tôi mang đến một chiếc lọ thủy tinh, đặt giữa lớp học tình nguyện dành cho bệnh nhi ở Bệnh viện Nhi Đồng 2. Tôi bảo: “Các con viết điều ước dành cho mùa hè này rồi bỏ vào lọ.
PN - Thỉnh thoảng, khi con hét lên: “Con không có ba. Ba không đẻ ra con, chỉ có mẹ đẻ ra con thôi!”. Mẹ chỉ biết choáng, tìm kế hoãn binh rồi từ từ xoa dịu cơn tức tối của con.
So với mẹ, bố dường như “lép vế” hơn nhiều bởi bọn trẻ lúc nào cũng bám mẹ. Mẹ có “ti ti”, mẹ cho bọn trẻ ăn và chăm sóc chúng, ôm chúng đi ngủ, nhưng bố lại làm được những việc khác tuyệt vời chẳng kém mà có thể bạn chưa nhận ra đâu.
PNO - Mẹ không biết đi xe đạp. Đó là sự thật bí mật mà vô tình tôi đã tiết lộ cho bạn bè biết. Khi chuyện đến tai mẹ, bà véo tai tôi và mắng yêu: “Cái thằng quỷ sứ, bộ muốn mẹ úp mặt mo hả”. Tôi cười khoái chí: “Vậy thì mẹ tập xe đi..”.
PNO - Có những câu phê bình, chê bai, nhắc nhở có thể tạo nên vết sẹo không bao giờ lành trong tâm hồn trẻ. Dưới đây là những câu nói khá phổ biến mà các bậc cha mẹ thường dùng mà không biết rằng mình sẽ làm tổn thương con trẻ.
PN - Thầy giáo Nguyễn Phước Loại chở tôi vào đồi Bằng Lăng (xã Xuân Tâm, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai) trên đoạn đường gập ghềnh, nắng chói chang. Có lúc, chiếc xe máy vượt qua ổ gà to tướng, hay phải né những ụ đá như làm xiếc. Thầy Loại nói: “Còn xa lắm. Cô cứ bình tĩnh, tôi làm công tác xóa mù chữ ở đây hơn 20 năm, thuộc hết đường rồi, không sao đâu!”.
PN - Young Parent – một tờ tạp chí nổi tiếng dành cho các bậc cha mẹ đã làm một cuộc điều tra nho nhỏ với các độc giả nữ với đề bài “Theo bạn, thế nào là một người mẹ tuyệt vời”. Và thật ngạc nhiên, những ý kiến chia sẻ nhận được nhiều sự tán đồng, ủng hộ nhất lại là những bí quyết quá đỗi đơn giản.
PN - Chị Phạm Thị Kim Thanh (SN 1983) ngụ phường Ninh Thạnh, thành phố Tây Ninh kết hôn với anh Nguyễn Trung Chánh (SN 1984, ngụ xã Hiệp Tân, huyện Hòa Thành, Tây Ninh) năm 2006, đã có hai con. Năm 2012, anh Chánh quen với người phụ nữ khác, hay đi sớm về khuya.
PN - Cha mẹ hoàn toàn có thể dạy con những bài học thú vị về tình yêu thiên nhiên, động vật, cây cỏ bằng những đồ chơi đáng yêu với những nguyên liệu tái chế hoặc nguyên liệu từ thiên nhiên.
PN - Nếp nhà (hay những thói quen, “lề luật” trong mỗi gia đình) đóng góp rất quan trọng vào việc tạo mối quan hệ “chất lượng” giữa các thành viên gia đình, từ đó ảnh hưởng đến việc hình thành nhân cách ở các thế hệ tương lai. Vậy đâu là những“hạng mục” cơ bản mà bạn cần lưu tâm khi xây dựng nếp nhà?
PN - Nghe tin vợ chết vì tai nạn giao thông, anh ngã phịch xuống giường, miệng ú ớ không nói thành lời. Việc tang ma được hàng xóm và họ đạo lo chu đáo, anh thì cứ đi quanh nhà như người mất hồn, luôn miệng than: “Chết tôi rồi em ơi! Chết tôi rồi!”. Không “chết” sao được, khi cảnh nhà nghèo túng, lại phải nuôi hai đứa con trai liệt nằm một chỗ, lo gả chồng cho con gái, trong khi sức khỏe của anh không tốt.
PN - Nhiều phụ huynh muốn tranh thủ dịp hè để cho con học bơi, nhưng số người thực hiện được khá ít. họ lo ngại nhiều thứ, cứ lần lữa, để rồi từng mùa hè trôi qua, con cái lớn dần nhưng vẫn chưa biết bơi. Cuộc trò chuyện dưới đây với huấn luyện viên (HLV) bơi lội Hà Trung Hùng (Câu lạc bộ thể dục-thể thao Hồng Hà, Q.Tân Bình, TP. HCM) cho thấy, việc học bơi đơn giản hơn nhiều người tưởng.
PN - Lên Sài Gòn lập nghiệp hơn 10 năm, đi nhiều nơi, nhưng tôi chưa bao giờ thích chốn nào hơn ngôi nhà ở quê. Khí hậu, thổ nhưỡng hài hòa ở vùng quê ven sông La Ngà (Đồng Nai) khiến người ta dễ dàng xây dựng một ngôi nhà thật thơ mộng, bởi cây cỏ, hoa lá dễ tươi tốt mà không cần chăm sóc nhiều. Cách nay hơn 30 năm, gia đình tôi chuyển từ miền Bắc vào đây sinh sống. Dù hoàn cảnh khó khăn đến mấy, ba tôi vẫn dành thời gian làm đẹp cho ngôi nhà. Ban đầu là nhà tranh vách lá, chuyển qua nhà ngói vách gỗ và cuối cùng là nhà tường gạch lợp tôn, và dù ở giai đoạn nào, ngôi nhà ba gian ấy cũng được tô điểm bởi khoảnh sân đầy hoa.
PNO - Ngày Gia đình Việt Nam 28/6 là ngày của hạnh phúc, của yêu thương, ngày để các gia đình gần nhau hơn. Với nhiều gia đình Việt năm nay, ý tưởng cho ngày sum vầy tổ ấm không chỉ là bữa ăn quây quần ấm cúng, những món quà trao gửi tâm ý, những lời hỏi thăm từ trái tim, mà còn là Điệu Nhảy Giặt Giũ kết nối và chia sẻ yêu thương.
PNO - Năm học đã kết thúc, mẹ và bé có kế hoạch gì cho kì nghỉ hè ý nghĩa, đáng nhớ chưa? Mẹ sẽ đưa bé đi biển, bé sẽ được thỏa thích chơi đùa với đá bóng, bơi lội hay tha hồ sáng tạo, không ngại lấm bẩn với các trò chơi ngoài trời?
PNCN - Ngồi lọt thỏm giữa mớ vải vụn, tất bật may vá nhưng chốc chốc, bà Trần Cảnh Châu lại dừng tay nhìn vào chỗ chồng nằm. Bà cười: “Phải để ý từng chút, sợ ông ấy gượng dậy té đau. Già rồi mà như con trẻ, nghe… tiếng người là muốn ra bắt chuyện, dù nói ấm ớ không ai hiểu. Mà ông ấy có biết ai là ai đâu...”. Bà chợt chùng giọng: “Thế lại hay, cái sự không còn biết gì đó sẽ giúp ông ấy thanh thản”.
PN - Dẫn chúng tôi đến căn nhà tuềnh toàng chắp vá từng mảnh tôn cũ, vải bạt và ván gỗ giữa một xóm vạn bên sông Thu Bồn (xã Duy Thu, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam), người hàng xóm của anh nói: “Coi tồi tàn vậy chớ chừng nào còn thằng Thuận, thì nó còn chọi được mấy mùa gió mưa”. Đã bảy năm rồi, từ ngày vợ anh bỏ theo hạnh phúc mới, người làng qua lại nhà anh vẫn chưa hết thói quen dòm chừng, coi “còn thằng Thuận không”. “Hồi đó, thấy mẹ vợ ngóng con, hai con nhỏ cứ ngây ngô hỏi tìm mẹ, tôi rùng mình nghĩ, cái mái ấm xộc xệch chắc sẽ tan hoang” - anh Nguyễn Công Thuận như rùng mình lần nữa khi nhắc lại chuyện của mình.