PNO - Tôi nhận ra đánh ghen không phải cách giải quyết. Nó chỉ khiến tôi trở nên xấu xí, mất kiểm soát, thậm chí đánh mất chính mình.
| Chia sẻ bài viết: |
Mai Hường 11-01-2025 21:13:14
Thật may chị đã dừng lại phút 89, và nhận ra được mất của cuộc đời. Vậy được mất không do ai quyết định, nhiều lúc nghĩ thoáng hơn nhờ vậy mà mình sống hạnh phúc theo cách riêng của mình. Tất nhiên người đầu ấp tay gối chợt thay đổi, ai không buồn thì là nói vui. Tâm can đau đớn, nhất là trái tim uất ức tận cùng, tưởng là không thể thoát ra sự bức bối, uất hận. Nhưng nếu nghiệm lại, hoàn cảnh tạo nên anh hùng, cuộc sống còn quá đẹp, chưa nói đến còn nhiều món ngon trên khắp dân gian. Sống để trải nghiệm, sống để cảm nhận vô vàng điều ta chưa biết. Há gì vì một người không thuộc về mình để bản thân thiệt thòi. Nếu duyên chưa tận, tôi cũng mong muốn một duyên lành, cùng bạn, ngắm hoa xem phim, mọi thứ trở nên màu sắc, huyền diệu. Nhưng ta và bạn một hơi cũng không thể thở cùng nhau, vậy xem bản thân yêu thích gì thì bắt đầu học, nghiên cứu thêm, viết sách cho đời bao trải nghiệm, học hát những bài ta yêu thich, học ngoại ngữ trên Dulingo, và nhiều ứng dụng khác lắm, để đi đâu ta cũng có bạn bè chia sẽ. Hay học chụp ảnh, chụp cho chính ta hay gia đình và vẫn còn rất nhiều điều đang đợi chúng ta, cho chúng ta hạnh phúc theo cách riêng của mình.
Nhân quả cuộc đời có sẳn, trồng cây gì thì bạn thu hoạch cây ấy. Vậy chi đâu ta phải lao tâm khi trái đó không ăn được thì phải nhổ bỏ trồng cây mới. Và bồi dưỡng chất cho đất tươi tốt cho trái ngọt, cũng như chau chút cho ta kiến thức để trải nghiệm cuộc sống phía trước.
Mai Hường
Nếu bạn không yêu để kết hôn, thì việc duy trì mối quan hệ đó có ý nghĩa gì...
Có lẽ điều quan trọng không nằm ở việc ta bao nhiêu tuổi, mà là ta vẫn còn háo hức với những điều mới mẻ, vẫn dám học và dám bắt đầu.
Sự sòng phẳng của các chị em suy cho cùng cũng là một cách tự bảo vệ khỏi những rủi ro...
Mới đây, mạng xã hội dậy sóng trước bài đăng của một chủ tài khoản khi chia sẻ lại những bình luận khiếm nhã từ một bộ phận đàn ông...
Thương con không có một mái nhà, chị vét sạch tiền tiết kiệm, lại vay mượn thêm mua nhà cho con để rồi bản thân phải sống chật vật.
Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...
Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.
Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.
Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.
Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai
Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.
Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn
Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.
Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…
Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.
Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.
Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống
Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...