Có nên níu giữ một người chồng không còn muốn làm cha?

10/01/2026 - 07:00

PNO - Vợ chồng em nhiều lần cãi nhau về rất nhiều vấn đề Sau mỗi lần cãi vã, chồng em thường im lặng kéo dài như một sự trừng phạt,

Chị Hạnh Dung thân mến,

Em 28 tuổi, chồng em 34 tuổi. Chúng em đã kết hôn 5 năm, có 1 bé gái 3 tuổi. Em làm công việc hành chính có mức lương ổn định, chồng em buôn bán tự do, thu nhập bấp bênh. Về tính cách, lối sống, sở thích, chúng em không hợp nhau. Em là người tích cực, ham học hỏi, phát triển bản thân. Chồng em suy nghĩ tiêu cực, lười lao động, hay nói dối, gặp chuyện thường đổ lỗi, trách móc người khác chứ chưa từng tự chịu trách nhiệm.

Vợ chồng em nhiều lần cãi nhau về rất nhiều vấn đề từ nhỏ đến lớn chỉ vì không hiểu nhau. Sau mỗi lần cãi vã, chồng em thường im lặng kéo dài như một sự trừng phạt. Còn em, do thương chồng và tự ngẫm nghĩ thấy mình có phần trách nhiệm nên thường chủ động xuống nước xin lỗi và làm hòa. Nhưng nếu em góp ý chồng và mong muốn chồng thay đổi, anh lại nổi giận và đổ lỗi hết cho em. Nhiều lần lặp lại như vậy khiến em cảm thấy kiệt sức và im lặng cho qua chuyện.

Cách đây 1 tuần, vợ chồng em lại cãi nhau. Khi đó, bao nhiêu ức chế tích tụ khiến em không thể kiểm soát bản thân, đã vào nhà vệ sinh khóa cửa, vừa khóc vừa đập đồ. Chồng em thấy thế thì im lặng vào phòng khách ngủ còn em sau 1 đêm suy nghĩ trằn trọc quyết định về nhà mẹ ruột và ly thân.

Con gái em 3 tuổi nhưng đã cảm nhận được không khí gia đình căng thẳng. Cô giáo kể con em rất buồn bã, bỏ ăn, bỏ chơi. Em rất thương con và chủ động nhắn tin cho chồng kể về tình hình của con ở lớp nhưng anh ta hoàn toàn im lặng.

Từ khi ly thân đến nay đã được 1 tuần nhưng anh ta chưa một lần hỏi thăm về con. Em không hiểu sao lại có một người chồng, người cha vô tâm, lạnh lùng, ích kỷ đến vậy. Chẳng còn gì có thể níu giữ em trong cuộc hôn nhân này. Cha mẹ em khuyên em ly hôn vì hôn nhân không hạnh phúc, vợ chồng cãi nhau căng thẳng kéo dài ảnh hưởng đến tinh thần con. Em vẫn băn khoăn nên tiếp tục ly thân để hy vọng hàn gắn hay chấp nhận ly hôn và bước vào hành trình làm mẹ đơn thân…

Lan Nhi

Ảnh minh họa: Freepik
Ảnh minh họa: Freepik

Em Lan Nhi mến,

Tuổi 28 lẽ ra là lúc thanh xuân rực rỡ nhất, em lại đơn độc trong ngôi nhà của chính mình. Chuyện chồng em luôn dùng im lặng như một sự trừng phạt đúng là dễ gây bức xúc, ức chế với bạn đời.

Có thể chồng em sinh ra trong một gia đình thiếu sự đối thoại. Có thể anh ấy từng bị tổn thương bởi những lời nói trong quá khứ. Điều đó hình thành một "vỏ ốc" tâm lý để bảo vệ cái tôi dễ vỡ của chồng em. Khi gặp vấn đề, anh ấy không biết cách diễn đạt nên chọn sự im lặng như một cách phản kháng thụ động. Hơn nữa, sự chênh nhau về mọi điều trong cuộc sống giữa vợ chồng em có lẽ đã tích tụ qua nhiều năm. Em là người cầu tiến và luôn nỗ lực hoàn thiện bản thân. Sự phát triển nhanh chóng của em vô tình khiến chồng em tự ti hoặc cảm thấy bị lấn lướt. Từ đó, anh ấy trở nên bất cần, lười biếng và xem đó như một cách "đình công" trong hôn nhân.

Nếu sự im lặng này mới xuất hiện gần đây, đó có thể là một cuộc khủng hoảng cá nhân của chồng em. Anh ấy đang mắc kẹt trong mâu thuẫn của chính mình và không tìm được lối ra. Điều này dẫn đến việc chồng em thu mình lại và bỏ mặc trách nhiệm làm chồng, làm cha.

Em cần xác định rõ xem chồng em đang gặp khó khăn tâm lý cần giúp đỡ hay đang dùng sự im lặng làm vũ khí để thao túng. Nếu đây là bản tính của chồng em thì sẽ rất khó thay đổi. Lúc này, sự thấu cảm của em đang bị đặt nhầm chỗ, trở thành sự chịu đựng độc hại, khiến chồng em mặc định có quyền đối xử tệ với em. Còn nếu đây là hành vi mới phát sinh do những áp lực cuộc sống hay sự bất đồng quan điểm nhất thời, em có thể dùng sự thấu cảm để tìm cơ hội kết nối lại.

Việc em nhận lỗi dù không sai có thể vô tình tạo thành tiền lệ xấu, khiến chồng em mặc định chỉ cần im lặng là vợ sẽ khuất phục. Điều đó không giúp hôn nhân tốt lên mà chỉ làm em kiệt sức. Em có từng nghĩ chính việc em luôn xuống nước quá dễ dàng đã vô tình tước đi cơ hội để chồng em trưởng thành và học cách chịu trách nhiệm cho hành vi của bản thân?

Em hãy nhìn vào sự phản ứng của con. Con chính là tấm gương phản chiếu trung thực nhất bầu không khí trong nhà. Con bỏ ăn và buồn bã là minh chứng cho thấy con cần một môi trường, gia đình tràn đầy yêu thương chứ không phải đầy căng thẳng, mâu thuẫn như hiện tại.

Sự hy sinh của người phụ nữ chỉ có giá trị khi được đặt đúng chỗ và được đối phương trân trọng. Khoảng thời gian ly thân là cơ hội để em nhìn lại chính mình, sống cho mình và con. Hãy tự hỏi bản thân: Liệu em có thể chung sống với một "bức tượng đá" trong vài thập niên tới vì sự thay đổi của một người chỉ xảy ra khi họ thực sự muốn thay đổi.

Em đừng ép mình phải đưa ra quyết định ngay lập tức mà hãy tập trung vào việc phục hồi năng lượng cho bản thân và con. Khi đủ mạnh mẽ và bình yên, em sẽ biết đâu là con đường đúng đắn nhất để đi dù con đường đó có chồng em bên cạnh hay không.

HẠNH DUNG

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung “Chat với Hạnh Dung” dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Chat với Hạnh Dung
Ý KIẾN BẠN ĐỌC(6)
 

news_is_not_ads=
TIN MỚI