PNO - Chị phải tìm được sự bình yên, mạnh mẽ và tin tưởng vào bản thân. Khi đó, chị mới có thể đối mặt mọi khó khăn.
| Chia sẻ bài viết: |
Đặng Tâm. 14-04-2025 16:35:36
Thật đáng sợ và đau vô cùng, vì nó không phải là một sự cặp kè nhăng nhít qua loa mà kéo dài 15 năm và giả dối tinh vi một cách hoàn hảo. Chị hãy cứ khóc cứ gào to lên trong không gian của riêng mình cho nhẹ nhàng hơn rồi suy nghĩ cho kỹ. Nhưng nếu có chọn ly hôn thì cũng đành lòng ly hôn trong văn minh, giữ kín, không cần phải tung hê đâu chị ạ. Vì đỉnh cao của sự khinh bỉ là im lặng và sự im lặng này tuy làm chị bị thiệt thòi nhưng đổi lại nó sẽ không làm cho các con và cha mẹ 2 bên bị sốc. Phụ nữ là thế, luôn phải hứng chịu sự thiệt thòi trong cuộc sống. Mong chị sớm vững vàng, vượt qua và yêu thương mình nhiều hơn.
Thu Nhã 13-04-2025 21:52:44
Lòng dạ đàn ông thật đáng sợ!
Mỹ Nga 12-04-2025 05:35:59
Sốc thật. Nhưng cũng phải sống tiếp thôi. Coi chừng hiện giờ chồng chị cũng lại đang có mối quan hệ nào đó.
Diệu Hoa 11-04-2025 20:02:12
Rơi vào hoàn cảnh của chị đúng là đau vô cùng! Xin chia sẻ cùng chị. Mong chị sớm vượt qua.
Trương Thị Mai Hạnh 11-04-2025 19:53:21
Tôi không phải là chị nên không cảm nhận hết nỗi đau mà chị đang cảm thấy nhưng tôi đoán là chị sẽ phải đối mặt với cảm xúc khinh bỉ chồng, nghi ngờ bản thân và tự hỏi tại sao điều đó lại xảy ra. Rồi lại băn khoăn giằng xé phải làm gì mà không ảnh hưởng tới người thân bởi chị là người tử tế.
Chị đã sống cả một đời tử tế và nghĩ rằng cũng sắp viên mãn rồi thì việc đó xảy đến bất ngờ, để rồi bỗng chốc chị không hiểu sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này. Thôi thì khoan nghĩ đến người khác, phải làm gì để ít ảnh hưởng đến người khác nhất. Chị im lặng với cả 2 bên gia đình, với con cái là cách tốt nhất rồi. Giờ là lúc ta tử tế với chính mình, chị ạ. Yêu thương bản thân là cách tử tế với chính mình tốt nhất.
Chị hãy bảo chồng chị tạm thời rời khỏi nhà, cho chị có không gian và thời gian riêng. Các con chị đi học xa nhà cũng là điều kiện tốt để chị được ở một mình. Tôi không biết chị thuộc kiểu tính cách nào. Nhưng, tôi nghĩ chị cần một không gian riêng mà ở đó không sợ ai phán xét đúng sai. Ở đó, chị có thể khóc, cười, đau khổ mà không cần kiềm chế. Chị cần một thời gian để nỗi đau nhẹ bớt. Cũng cần thời gian để xem liệu mình có thích nghi được với nỗi cô đơn khi ở một mình, liệu giữa chị và chồng vẫn là tình nghĩa bao năm có thể đưa lên bàn cân để so được mất với việc ly hôn hay giữa 2 người chỉ còn nghĩa và thói quen đã có nhau. Đến lúc đó quyết định làm gì vẫn chưa muộn.
Mọi quyết định ngay tại thời điểm chị bị cảm xúc bủa vây, sự không cam lòng và muốn trả thù để vuốt ve nỗi đau chỉ đem lại sự hả hê nhất thời. Mất nhiều hơn được, chị ạ! Với người thân, nếu họ hỏi, chị chỉ cần trả lời là vợ chồng chị có chút trục trặc cần thời gian để giải quyết. Con cái cũng đủ lớn để cảm nhận việc xảy ra.
Chị không cần phải tự hỏi tại sao chồng lại như thế bởi bất cứ câu trả lời nào cũng không làm chị hài lòng. Chỉ cần tự hỏi mình phải làm gì trong 24 giờ mỗi ngày để bớt nghĩ về việc đã xảy ra. Khiến mình bận rộn hơn cũng là cách để chị bớt đau đớn.
Dù cuối cùng sự lựa chọn của chị là gì, cũng phải nhớ rằng trước khi là mẹ của các con, vợ của chồng thì chị là chính chị. Chị độc lập về kinh tế và độc lập cả về tinh thần nữa là điều tuyệt vời nhất. Chúc chị sớm an nhiên.
Sống thật không đồng nghĩa nói năng không kiểm soát, cáu gắt hay quát tháo. Cảm xúc là thật nhưng cách thể hiện cảm xúc luôn là một sự lựa chọn.
Lúc yêu, em là "nữ hoàng" của chồng. Em hắt hơi là anh cuống cuồng mua thuốc, cháo... Vậy mà mọi chuyện thay đổi từ khi "kẻ thứ ba" xuất hiện.
Chị cần điều chỉnh cách dạy con nếu không muốn nỗi sợ ấy theo con lâu dài và trở thành một dấu ấn xấu trong quan hệ mẹ con.
Đừng vội biến một nữ đồng nghiệp vô tội thành kẻ thù chỉ vì hoàn cảnh của cô ấy.
Ai cũng bảo tôi sướng mà không biết hưởng. Thật ra, sự quan tâm quá mức ấy đang rút cạn sự tự do và thoải mái trong tôi mỗi ngày.
Anh hãy lắng nghe thật kỹ nhu cầu sâu xa của chính mình. Anh cần sự chăm sóc vật chất, sự gắn bó tình cảm hay sự bình an nội tâm?
Em có từng tìm hiểu lý do chồng em làm vậy? Mức lãi suất kia là do chồng em tự đặt ra hay nhà chồng đòi hỏi?
Tôi vốn không phải là mẹ chồng khắt khe, cũng từng làm dâu nên hiểu cảnh mới về nhà chồng. Thế nhưng, tôi quá chán ngán về con dâu út.
Cha mẹ có thể vụng về trong cách yêu nhưng tình thương dành cho con vẫn luôn ở đó, chỉ chờ đôi bên tìm được cách chạm vào nhau.
Khi hiểu rõ mình có quyền gì và có thể nhận được sự hỗ trợ nào, nỗi sợ sẽ giảm và em sẽ không còn cảm giác bế tắc.
Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ bị ép ăn, không có tiếng nói trong chính nhu cầu cơ bản nhất của bản thân.
Sự can thiệp của người ngoài khó phát huy tác dụng nếu người trong cuộc không muốn dừng lại, vẫn ngoại tình tư tưởng.
Không phải mọi sự thật đều cần phải nói ra ngay lập tức. Và không phải sự thật nào cũng cứu vãn được hôn nhân.
Chồng đi làm về thấy nhà cửa chưa lau là quát tháo rồi buông lời mỉa mai vợ lười, mặc kệ tôi quay cuồng chăm con bệnh.
Mọi người nói em xấu gái nên em luôn bù đắp bằng sự chăm chỉ, thật thà và làm việc hết lòng. Em lấy chồng 1 năm thì anh ấy bỏ đi.
Anh phải chứng minh bằng hành động rằng rằng dù quá khứ phức tạp đến đâu cũng không được phép làm tổn thương hiện tại.
Trong mắt bố mẹ, việc tôi vay nợ mua nhà là hành động "bất hiếu" vì nó tước đi khả năng phụng dưỡng của tôi với ông bà.
Sau ly hôn, chúng em thỉnh thoảng đi ăn, cà phê và chia sẻ nhiều điều. Kỳ lạ thay, chúng em không còn mâu thuẫn và lại yêu nhau lần nữa.