PNO - Chị phải tìm được sự bình yên, mạnh mẽ và tin tưởng vào bản thân. Khi đó, chị mới có thể đối mặt mọi khó khăn.
| Chia sẻ bài viết: |
Đặng Tâm. 14-04-2025 16:35:36
Thật đáng sợ và đau vô cùng, vì nó không phải là một sự cặp kè nhăng nhít qua loa mà kéo dài 15 năm và giả dối tinh vi một cách hoàn hảo. Chị hãy cứ khóc cứ gào to lên trong không gian của riêng mình cho nhẹ nhàng hơn rồi suy nghĩ cho kỹ. Nhưng nếu có chọn ly hôn thì cũng đành lòng ly hôn trong văn minh, giữ kín, không cần phải tung hê đâu chị ạ. Vì đỉnh cao của sự khinh bỉ là im lặng và sự im lặng này tuy làm chị bị thiệt thòi nhưng đổi lại nó sẽ không làm cho các con và cha mẹ 2 bên bị sốc. Phụ nữ là thế, luôn phải hứng chịu sự thiệt thòi trong cuộc sống. Mong chị sớm vững vàng, vượt qua và yêu thương mình nhiều hơn.
Thu Nhã 13-04-2025 21:52:44
Lòng dạ đàn ông thật đáng sợ!
Mỹ Nga 12-04-2025 05:35:59
Sốc thật. Nhưng cũng phải sống tiếp thôi. Coi chừng hiện giờ chồng chị cũng lại đang có mối quan hệ nào đó.
Diệu Hoa 11-04-2025 20:02:12
Rơi vào hoàn cảnh của chị đúng là đau vô cùng! Xin chia sẻ cùng chị. Mong chị sớm vượt qua.
Trương Thị Mai Hạnh 11-04-2025 19:53:21
Tôi không phải là chị nên không cảm nhận hết nỗi đau mà chị đang cảm thấy nhưng tôi đoán là chị sẽ phải đối mặt với cảm xúc khinh bỉ chồng, nghi ngờ bản thân và tự hỏi tại sao điều đó lại xảy ra. Rồi lại băn khoăn giằng xé phải làm gì mà không ảnh hưởng tới người thân bởi chị là người tử tế.
Chị đã sống cả một đời tử tế và nghĩ rằng cũng sắp viên mãn rồi thì việc đó xảy đến bất ngờ, để rồi bỗng chốc chị không hiểu sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này. Thôi thì khoan nghĩ đến người khác, phải làm gì để ít ảnh hưởng đến người khác nhất. Chị im lặng với cả 2 bên gia đình, với con cái là cách tốt nhất rồi. Giờ là lúc ta tử tế với chính mình, chị ạ. Yêu thương bản thân là cách tử tế với chính mình tốt nhất.
Chị hãy bảo chồng chị tạm thời rời khỏi nhà, cho chị có không gian và thời gian riêng. Các con chị đi học xa nhà cũng là điều kiện tốt để chị được ở một mình. Tôi không biết chị thuộc kiểu tính cách nào. Nhưng, tôi nghĩ chị cần một không gian riêng mà ở đó không sợ ai phán xét đúng sai. Ở đó, chị có thể khóc, cười, đau khổ mà không cần kiềm chế. Chị cần một thời gian để nỗi đau nhẹ bớt. Cũng cần thời gian để xem liệu mình có thích nghi được với nỗi cô đơn khi ở một mình, liệu giữa chị và chồng vẫn là tình nghĩa bao năm có thể đưa lên bàn cân để so được mất với việc ly hôn hay giữa 2 người chỉ còn nghĩa và thói quen đã có nhau. Đến lúc đó quyết định làm gì vẫn chưa muộn.
Mọi quyết định ngay tại thời điểm chị bị cảm xúc bủa vây, sự không cam lòng và muốn trả thù để vuốt ve nỗi đau chỉ đem lại sự hả hê nhất thời. Mất nhiều hơn được, chị ạ! Với người thân, nếu họ hỏi, chị chỉ cần trả lời là vợ chồng chị có chút trục trặc cần thời gian để giải quyết. Con cái cũng đủ lớn để cảm nhận việc xảy ra.
Chị không cần phải tự hỏi tại sao chồng lại như thế bởi bất cứ câu trả lời nào cũng không làm chị hài lòng. Chỉ cần tự hỏi mình phải làm gì trong 24 giờ mỗi ngày để bớt nghĩ về việc đã xảy ra. Khiến mình bận rộn hơn cũng là cách để chị bớt đau đớn.
Dù cuối cùng sự lựa chọn của chị là gì, cũng phải nhớ rằng trước khi là mẹ của các con, vợ của chồng thì chị là chính chị. Chị độc lập về kinh tế và độc lập cả về tinh thần nữa là điều tuyệt vời nhất. Chúc chị sớm an nhiên.
Chị không có người chồng đúng nghĩa. Chị chỉ đang sống với một diễn viên đại tài suốt mấy chục năm qua. Anh ta đi lúc này là may mắn cho chị.
Vợ tôi có một tính cách rất khó chấp nhận. Cô ấy luôn đóng vai nạn nhân và nói điêu nói quá về chồng.
Phụ nữ khi làm mẹ thường rất khó dứt khoát trong những quyết định liên quan đến cha của con mình bởi sợ con tổn thương, mặc cảm.
Tình cảm bền lâu thường không đến từ việc ai chi nhiều tiền hơn mà từ cảm giác được trân trọng.
Tôi kết hôn lần thứ hai. Vợ chồng tôi yêu thương nhau nhưng cha mẹ chồng không mở lòng với đứa cháu 10 tuổi không cùng huyết thống.
Thử lòng rất dễ làm mất niềm tin. Em nghĩ em thử người khác nhưng thật ra là em đang tìm cách giải tỏa nỗi bất an của bản thân.
Giữ vợ không phải nhốt vợ ở nhà mà là trở nên thấu hiểu và vững chãi đến mức vợ gặp ai xuất chúng đến mấy cũng thấy không bằng chồng mình.
Em đang là sinh viên năm cuối, thú thật là mấy ngày nay em mất ăn mất ngủ vì chuyện quà cáp cho bạn gái.
Những cảm xúc đang bùng lên lúc này là do cuộc gặp gỡ đã khơi lại một vùng ký ức cũ. Nếu em giữ khoảng cách, chúng sẽ dần lắng xuống thôi.
Sau một lần đổ vỡ, cuộc hôn nhân thứ hai có thể bền vững hơn khi được xây dựng bằng sự chín chắn, tôn trọng và kiên nhẫn.
Vợ tôi không son phấn, ăn mặc xuề xòa, quần jeans, áo thun, dép lê, mũ lưỡi trai khiến tôi có cảm giác như nhà có hai thằng đàn ông.
Tha thứ nghĩa là sau này khi hai người sống tiếp với nhau, anh không còn mang chuyện đó ra để dằn vặt, chì chiết hay nghi ngờ.
Người lớn tuổi khi cảm thấy được trân trọng, được tin tưởng và thấy bản thân vẫn còn có ích cho con cháu sẽ dễ mở lòng.
Đi làm về, vợ chồng tôi bàng hoàng khi thấy cậu em trai đã ở sẵn trong nhà, thản nhiên sinh hoạt trong căn phòng vốn dành cho bố mẹ.
Điều tốt nhất lúc này là cả hai ngồi lại, cùng nhau trò chuyện với con, lắng nghe con: con muốn gì, con thấy thế nào...
Điều làm người ta tổn thương nhất không phải là bị chia tay mà là bị giữ lại trong khi trái tim người kia đã không còn chắc chắn.
Mẹ chồng yêu thương tôi. Tôi tin tưởng mẹ tuyệt đối. Chuyện buồn vui, điều thầm kín... tôi đều chia sẻ với mẹ nhưng không ngờ mẹ kể xấu tôi sau lưng.
Dù quyết định sau cùng là tha thứ hay dừng lại, hãy chắc rằng đó là quyết định được đưa ra khi anh đã bình tâm.