PNO - Chị phải tìm được sự bình yên, mạnh mẽ và tin tưởng vào bản thân. Khi đó, chị mới có thể đối mặt mọi khó khăn.
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
Đặng Tâm. 14-04-2025 16:35:36
Thật đáng sợ và đau vô cùng, vì nó không phải là một sự cặp kè nhăng nhít qua loa mà kéo dài 15 năm và giả dối tinh vi một cách hoàn hảo. Chị hãy cứ khóc cứ gào to lên trong không gian của riêng mình cho nhẹ nhàng hơn rồi suy nghĩ cho kỹ. Nhưng nếu có chọn ly hôn thì cũng đành lòng ly hôn trong văn minh, giữ kín, không cần phải tung hê đâu chị ạ. Vì đỉnh cao của sự khinh bỉ là im lặng và sự im lặng này tuy làm chị bị thiệt thòi nhưng đổi lại nó sẽ không làm cho các con và cha mẹ 2 bên bị sốc. Phụ nữ là thế, luôn phải hứng chịu sự thiệt thòi trong cuộc sống. Mong chị sớm vững vàng, vượt qua và yêu thương mình nhiều hơn.
Thu Nhã 13-04-2025 21:52:44
Lòng dạ đàn ông thật đáng sợ!
Mỹ Nga 12-04-2025 05:35:59
Sốc thật. Nhưng cũng phải sống tiếp thôi. Coi chừng hiện giờ chồng chị cũng lại đang có mối quan hệ nào đó.
Diệu Hoa 11-04-2025 20:02:12
Rơi vào hoàn cảnh của chị đúng là đau vô cùng! Xin chia sẻ cùng chị. Mong chị sớm vượt qua.
Trương Thị Mai Hạnh 11-04-2025 19:53:21
Tôi không phải là chị nên không cảm nhận hết nỗi đau mà chị đang cảm thấy nhưng tôi đoán là chị sẽ phải đối mặt với cảm xúc khinh bỉ chồng, nghi ngờ bản thân và tự hỏi tại sao điều đó lại xảy ra. Rồi lại băn khoăn giằng xé phải làm gì mà không ảnh hưởng tới người thân bởi chị là người tử tế.
Chị đã sống cả một đời tử tế và nghĩ rằng cũng sắp viên mãn rồi thì việc đó xảy đến bất ngờ, để rồi bỗng chốc chị không hiểu sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này. Thôi thì khoan nghĩ đến người khác, phải làm gì để ít ảnh hưởng đến người khác nhất. Chị im lặng với cả 2 bên gia đình, với con cái là cách tốt nhất rồi. Giờ là lúc ta tử tế với chính mình, chị ạ. Yêu thương bản thân là cách tử tế với chính mình tốt nhất.
Chị hãy bảo chồng chị tạm thời rời khỏi nhà, cho chị có không gian và thời gian riêng. Các con chị đi học xa nhà cũng là điều kiện tốt để chị được ở một mình. Tôi không biết chị thuộc kiểu tính cách nào. Nhưng, tôi nghĩ chị cần một không gian riêng mà ở đó không sợ ai phán xét đúng sai. Ở đó, chị có thể khóc, cười, đau khổ mà không cần kiềm chế. Chị cần một thời gian để nỗi đau nhẹ bớt. Cũng cần thời gian để xem liệu mình có thích nghi được với nỗi cô đơn khi ở một mình, liệu giữa chị và chồng vẫn là tình nghĩa bao năm có thể đưa lên bàn cân để so được mất với việc ly hôn hay giữa 2 người chỉ còn nghĩa và thói quen đã có nhau. Đến lúc đó quyết định làm gì vẫn chưa muộn.
Mọi quyết định ngay tại thời điểm chị bị cảm xúc bủa vây, sự không cam lòng và muốn trả thù để vuốt ve nỗi đau chỉ đem lại sự hả hê nhất thời. Mất nhiều hơn được, chị ạ! Với người thân, nếu họ hỏi, chị chỉ cần trả lời là vợ chồng chị có chút trục trặc cần thời gian để giải quyết. Con cái cũng đủ lớn để cảm nhận việc xảy ra.
Chị không cần phải tự hỏi tại sao chồng lại như thế bởi bất cứ câu trả lời nào cũng không làm chị hài lòng. Chỉ cần tự hỏi mình phải làm gì trong 24 giờ mỗi ngày để bớt nghĩ về việc đã xảy ra. Khiến mình bận rộn hơn cũng là cách để chị bớt đau đớn.
Dù cuối cùng sự lựa chọn của chị là gì, cũng phải nhớ rằng trước khi là mẹ của các con, vợ của chồng thì chị là chính chị. Chị độc lập về kinh tế và độc lập cả về tinh thần nữa là điều tuyệt vời nhất. Chúc chị sớm an nhiên.
Em từ chối những người "hơn anh về mọi thứ" không phải vì họ không tốt mà vì em đang bận so sánh họ với một cái bóng trong quá khứ.
Khoảng cách địa lý trong tình yêu vốn là sự thử thách lớn nhưng không bao giờ là cái cớ hợp pháp cho sự ích kỷ và phản bội.
Đã đến kỳ nghỉ hè, tôi chuẩn bị đưa vợ con về quê thăm cha mẹ nhưng lòng lại nặng trĩu thay vì háo hức...
Em đã hoàn thành xuất sắc bài thi làm dâu suốt 14 năm, giờ em được quyền nộp bài, bước ra khỏi phòng thi, tận hưởng cuộc sống.
Nhường quyền nuôi con cho chồng vì không muốn con tổn thương, người mẹ ân hận vì bị nhà chồng cũ cản trở quyền thăm, chăm sóc con.
Kể từ biến cố chồng ngoại tình, bạn tôi đâm ra thù ghét tất cả đàn ông trên đời và luôn nhìn những gia đình khác bằng ánh mắt đầy hoài nghi.
Dù tình cảm sứt mẻ, chồng em vẫn là cha của đứa trẻ trong bụng. Em cần nhắn tin hoặc gọi điện thông báo thẳng thắn về việc em mang thai.
Em 35 tuổi, đã trải qua không ít mối tình. Khi em đã chán chuyện yêu đương thì gặp được cậu ấy - người đàn ông thua em 10 tuổi.
Mùa World Cup, chồng thức trắng đêm xem bóng đá với sự hào hứng nhưng khi vợ nhờ giữ con lại lăn ra ngủ.
Nếu đó là con em, hãy chân thành bù đắp, chăm sóc cô ấy. Nhưng nếu đó là IVF và cô ấy chọn bước đi một mình, hãy tôn trọng
Hãy ẩn thông báo hoặc tạm thời không vào trang cá nhân của anh ấy. Hãy chặn đứng nguồn tiêu cực đó để bản thân được bình yên nuôi dạy con.
Bố đang mượn sức khỏe của mình làm vũ khí để anh em chúng tôi cảm thấy tội lỗi, dằn vặt vì không giàu sang như con nhà người ta.
Người xưa có câu "Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát". Khi dính đến lợi ích, ranh giới giữa tình cảm và công việc rất mập mờ.
Điều quan trọng không phải là anh ấy có đưa tiền hay không mà là anh ấy cư xử thế nào khi em gặp khó khăn.
Chồng tôi ngoài 50 tuổi sắp mất việc còn phải gánh trách nhiệm nuôi ba con nhưng mẹ chồng vẫn liên tục đòi hỏi tiền bạc, với cớ "báo hiếu".
Khi em đã có bằng chứng cụ thể, chẳng hạn một tin nhắn hoặc một xác thực về việc anh ấy nói dối, đó mới là lúc hạ bài.
Ba mẹ không tin vào con đường em chọn, cho rằng tình yêu của giới nghệ sĩ thường sớm nở tối tàn, chỉ làm hỏng người, hỏng tương lai...
Vợ còng lưng gánh vác việc nhà trong khi chồng luôn làm màu chụp ảnh chăm con, nấu ăn, dọn dẹp... cúng Facebook' để được nhiều người khen, ngưỡng mộ.