PNO - Khi những người thân yêu nhất đang ở bên cạnh nhau, đùm bọc, yêu thương và chăm sóc lẫn nhau, chồng em có đi làm xa cũng sẽ thấy an tâm hơn nhiều.
| Chia sẻ bài viết: |
M.Y 19-02-2024 17:23:46
Nói chung, bạn phải cố gắng chứ không thể thụ động rồi lăn tăn, kêu khó xử này kia.
M.Y 19-02-2024 17:22:16
Bạn nên tìm việc để đỡ đần cho chồng, phải tạo ra điều kiện thì mới có thể vợ chồng con cái chung sống cùng nhau, dần dà tháo gỡ bớt cảnh sống chật hẹp bức bối (như thuê phòng trọ khi có thêm tiền).
M.Y 19-02-2024 17:19:36
Gia đình bạn đã trải qua 2 năm kinh tế sút giảm, ăn nhờ ở đậu nhà vợ trong tình hình gượng gạo nhiều mặc cảm như vậy, đề nghị thay đổi hoàn cảnh theo cách của chồng bạn là có lý. Tuy nhiên, là do bạn không chủ động cố gắng thôi.
An Yên 17-02-2024 20:31:31
Em không làm việc gì cao được thì tìm việc đơn giản như giúp việc nhà theo giờ cũng có thu nhập và có thể ở gần chồng con hoặc trích ra độ 2-3tr/ tháng để thuê trọ.
Quan trọng là em có chịu làm việc kiếm tiền hay chỉ muốn ở không chờ chồng nuôi?
M.Y 15-02-2024 19:40:58
Tôi thấy trong vấn đề của gia đình bạn, là chuyện kinh tế đè nặng trên vai chỉ một người. Không biết bạn bao nhiêu tuổi, sức khỏe có ổn không? Tôi nghĩ rằng ở thành phố dù không có kiến thức và chuyên môn, vẫn có thể tìm việc làm theo sức lao động.
Tôi vừa mở miệng, chưa kịp dạy cho con một bài học thì vợ tôi đã vội vàng lao ra như một tấm khiên chắn.
Chị không cần quá lo lắng nhưng cũng đừng xem nhẹ. Sự hướng dẫn kịp thời và nhẹ nhàng của người lớn sẽ giúp các cháu điều chỉnh rất nhanh.
Anh thú thật rằng mình là người đồng tính, rằng anh thương tôi, có thể tiếp tục duy trì cuộc sống với tôi nhưng không muốn chúng tôi có con...
Nhiều người nói tôi tu 9 kiếp mới có vợ đảm, chiều chồng hết mực. Vậy nhưng tôi lại thấy nghẹt thở vì sự quan tâm quá mức của vợ.
Em cũng cần khẳng định lại những quyền cơ bản: quyền được đưa đón con, quyền được giao tiếp xã hội tối thiểu và quyền được tôn trọng sở thích cá nhân.
Sự mệt mỏi về thể xác không đáng sợ bằng sự thất vọng về tinh thần. Đừng đẩy người bạn đời vốn là đồng minh của em sang phía đối diện.
Tôi từng đề nghị ra ngoài thuê trọ nhưng vợ gạt đi vì muốn có ông bà phụ giúp cơm nước, trông con để đi làm.
Chồng em vì yêu và thiếu vắng em nên mới có những đòi hỏi đó. Hãy nhìn nhận nó như một tín hiệu tích cực của tình yêu.
Nếu ký ức cũ quay lại, thay vì ép mình đừng nghĩ nữa, chị hãy nhìn nó như một tín hiệu: mình cần thêm thời gian hoặc cần thêm sự trấn an.
Em đã kết hôn được 4 năm. Chồng em bảnh bao, có địa vị, thu nhập tốt nhưng em có chồng mà cũng như không bởi anh vừa gia trưởng vừa lười.
Cha tôi đã ngoài 90 tuổi. Từ nhỏ tới nay, dù đã già, tôi luôn bị cha áp đặt và quyết định thay mọi chuyện.
Anh cần cho vợ thấy anh yêu vợ, muốn xây dựng tổ ấm hạnh phúc nhưng anh cũng không bao giờ từ bỏ trách nhiệm với mẹ.
Trong cuộc sống hôn nhân, đôi khi sự thờ ơ còn đáng sợ hơn cả những lời cãi vã.
Điều duy nhất em có thể làm là tôn trọng quyết định của anh ấy vì đó là cách anh ấy chọn để đối diện với cuộc đời mình.
Nắm giữ khối tài sản lớn nhưng cha mẹ già vẫn khổ sở, không yên thân vì con cái sống ỷ lại và tìm cách bòn rút tài sản...
Vợ chồng em chung sống khá êm đềm, hạnh phúc. Tuy nhiên, chỉ vì một gameshow truyền hình mà bây giờ vợ chiến tranh lạnh với em.
Chúng ta thường nghĩ trẻ con cần một gia đình đủ cả cha lẫn mẹ, điều đó đúng nhưng chưa đủ. Trẻ con thật sự cần một gia đình hạnh phúc.
Em không cần vội gán cho câu chuyện này một ý nghĩa quá nặng nề, cũng đừng ép mình phải “ổn” khi trong lòng còn lấn cấn.