Chẳng kịp sống cho riêng mình

21/01/2021 - 13:08

PNO - Phụ nữ là vậy, một đời chỉ biết nuôi con rồi lại nuôi cháu, chẳng giây phút nào sống cho riêng mình. Như cô Năm, lúc bệnh hiểm nghèo cũng chỉ lo những đứa cháu thơ dại bơ vơ.

Cô Năm không phải bà con của tôi. Chúng tôi chỉ là khách quen của quán bún bò mang tên "Cô Năm" có bà chủ quán hiền hậu. 

Cô Năm đẹp lắm, nói cho dễ hình dung là thời trẻ khuôn mặt cô đẹp phải cỡ hoa hậu, người mẫu bây giờ. Khi có tuổi, cô lại đẹp kiểu các bà mẹ sang trọng trên phim Hàn. Nhan sắc như vậy, nhưng đời cô thật buồn.

Hôm ấy cô Năm xỉu ngay tại quán... - Ảnh minh họa
Hôm ấy cô Năm xỉu ngay tại quán... - Ảnh minh họa

Mẹ tôi kể, hồi ấy, cô đi thanh niên xung phong về thì bạn trai bạn gái đã lập gia đình hết, cô trở thành “quá lứa lỡ thì”. Không còn cơ hội lấy chồng, sau này cô đơn thân sinh con 1 trai 1 gái.

Làm thủ quỹ trong cơ quan nhà nước một thời gian, cô phải xin nghỉ, mở quán bún bò để nuôi các con. Cô nấu ăn ngon, lại sạch sẽ chu đáo nên quán bún lúc nào cũng đông khách. Tuy nghề bán quán thức đêm dậy sớm vất vả, nhưng có đồng ra đồng vào, đời sống của cô đáng lẽ cũng dư dả nếu như con cái không phá phách.

Con trai lớn của cô được học hành tới nơi tới chốn, có công ăn việc làm hẳn hoi, nhưng rồi anh ham mê cờ bạc, nợ nần khắp nơi. Cuối năm trước, để cứu con, cô phải đứt ruột bán ngôi nhà đang ở để trả nợ. Sau đó, cô thuê căn nhà nhỏ, tiếp tục công việc bán buôn góp tiền nuôi 3 đứa cháu nội cùng con dâu.

Con gái út yêu sớm nên học hành dang dở, hết cấp III là lấy chồng sinh con. Chàng rể của cô Năm cũng quá trẻ, luôn trong tình trạng thất nghiệp, nên con gái cô thường xuyên về xin tiền mẹ. Vậy là xem như quán bún bò gồng gánh nuôi cả con ruột, con rể, lẫn cháu nội, cháu ngoại.

Hồi giữa năm, đùng một cái cô Năm xỉu tại quán. Đưa cô đi khám, bác sĩ nói với anh con trai rằng cô Năm bị ung thư máu giai đoạn cuối. Con cái bàn nhau rồi giấu không cho cô biết bệnh.

Một lần ghé thăm cô, tôi nghe cô kể: “Không biết cô đau cái gì mà được họ tiếp hai bịch máu, tới khi được yêu cầu nộp 10 triệu đồng nhập viện, thì không có tiền nên chúng nó đưa cô về. Cô có nói với mấy đứa, nếu có đau gì, cũng phải chạy vạy để chữa trị chứ. Không đứa nào chịu học nghề nấu bún bò của cô. Bây giờ cô nằm xuống thì ai nuôi lũ cháu?”.

Lần nhập viện thứ hai không lâu sau đó, chỉ húp được mấy muỗng cháo thì cô tắt hơi thở cuối, ở cái tuổi 63.

Tôi xót xa nhớ lời tâm sự của cô trong một lần ghé ăn sáng: “Lo đám cưới cho bé Út lần này là xong, coi như cô hoàn thành sứ mệnh dựng vợ gả chồng cho 2 đứa. Có thể sống cho riêng mình và thong dong tuổi già. Mừng thật con ơi!”. Vậy mà, chưa một lần thảnh thơi, cô đã...

Xóm chúng tôi rủ nhau viếng cô Năm, nhắc chuyện, ai cũng rơi nước mắt. Thương cô Năm, thương cả những phận đàn bà lam lũ chịu thương chịu khó quanh mình. Phụ nữ là vậy, một đời chỉ biết nuôi con rồi lại nuôi cháu, chẳng một giây phút sống cho riêng mình. Như cô Năm đấy, lúc bệnh hiểm nghèo cũng chỉ lo những đứa cháu thơ dại bơ vơ. 

Cô Năm mất, quán bún đóng cửa, mấy thanh niên phụ quán thất nghiệp, phải về quê. Con hẻm vốn nhộn nhịp người xe trở nên vắng ngắt, chúng tôi mất một điểm ăn uống quen. Nhiều lần đi qua, tôi tự hỏi, không biết gia đình ấy rồi sẽ thế nào, đàn cháu của cô nay ra sao. 

Ngày cuối năm, tôi bỗng nghe chị hàng xóm rủ ghé quán cô Năm ăn bún bò. Chị kể, anh con trai đầu của cô Năm nghỉ làm nhà nước rồi, anh rành công thức của mẹ nên nấu khá ngon, khách khen không thua gì tô bún của cô Năm hồi trước. Con dâu, con rể, con gái của cô bây giờ cũng tụ lại. Người dọn bàn, người đứng sắp tô, người dắt xe cho khách...

Tôi nghe chuyện mà vui mãi. Thôi thì, chỉ mong có nguồn kiếm sống để nuôi mấy đứa trẻ, cha mẹ chúng nấu có hay dở thế nào, tôi cũng sẽ rủ bạn bè ghé ăn ủng hộ, như một cách gửi lòng thương nhớ cô Năm, mong không còn lo cho đám trẻ, dù cô đã không còn trên đời...

Nguyễn Trần Hoàng Uyển

                                                                                                  

                                             

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Ai biết đâu là lần cuối

    Ai biết đâu là lần cuối

    20-06-2026 13:50

    Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.

  • Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    20-06-2026 06:00

    Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…

  • Chiếc bẫy tình thân

    Chiếc bẫy tình thân

    19-06-2026 06:00

    Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.

  • Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    18-06-2026 19:00

    Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.

  • Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    18-06-2026 17:28

    Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống

  • Có mẹ, con có mùa hè

    Có mẹ, con có mùa hè

    18-06-2026 06:00

    Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...

  • Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    17-06-2026 17:37

    “Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.

  • Có chồng mà như không

    Có chồng mà như không

    17-06-2026 06:00

    Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.

  • Những lớp học cắt may ngày ấy…

    Những lớp học cắt may ngày ấy…

    16-06-2026 19:30

    Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...

  • Tự lo cho mình chính là thương con

    Tự lo cho mình chính là thương con

    16-06-2026 11:30

    Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.

  • 'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    16-06-2026 06:00

    World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.

  • Liệu có thể ly hôn khi chưa phân chia xong tài sản?

    Liệu có thể ly hôn khi chưa phân chia xong tài sản?

    15-06-2026 14:16

    Giờ đây tôi hiểu rằng, ly hôn là ly hôn, phân chia tài sản là một án riêng không liên quan gì đến án ly hôn.

  • 'Bỏ đói' chồng, thượng sách?

    'Bỏ đói' chồng, thượng sách?

    15-06-2026 06:00

    Sau thời gian dài không thấy chồng động tĩnh gì, bà mới tá hỏa ông đã có “quỹ dự phòng”.

  • Con phải lớn thôi!

    Con phải lớn thôi!

    14-06-2026 14:09

    Không có gió bão, sương muối, cây con chỉ èo uột bật gốc mà thôi.

  • Mùa trâm chín

    Mùa trâm chín

    14-06-2026 06:00

    Ngày còn nhỏ ở quê, mỗi khi trời bắt đầu nóng hừng hực báo hiệu đầu hè, lũ trẻ chúng tôi biết đã đến mùa trâm chín.

  • Đi qua những mái nhà của chính con mình

    Đi qua những mái nhà của chính con mình

    13-06-2026 19:30

    Một tuổi già hẳn nhiên sẽ có bệnh tật, yếu ớt, không còn thông tuệ, nhưng sợ nhất chính là nghĩ việc mình sẽ trở thành gánh nặng trong mắt con cái.

  • Người đàn bà trong… tuyệt tình cốc

    Người đàn bà trong… tuyệt tình cốc

    13-06-2026 11:30

    Khi chồng bạn bỏ đi, cả thế giới của bạn sụp đổ. Giữa cơn sang chấn ấy là những lời khuyên: “Tuyệt đối đừng quan tâm đến hắn ta”, “Chặn hết đi”...

  • Khi người già cô đơn trong đủ đầy

    Khi người già cô đơn trong đủ đầy

    13-06-2026 06:00

    Không thiếu thốn vật chất, nhưng nhiều người già hiện phải sống chung với nỗi cô đơn vì thiếu người để trò chuyện hằng ngày trong chính ngôi nhà của mình.