PNO - Khi chị yên lòng chấp nhận sự ra đi của người thân, chị mới có thể có được sự quân bình và quay về chăm sóc bản thân mình.
| Chia sẻ bài viết: |
Nguyen Mai An 16-07-2023 19:26:20
Mượn lời chị Hạnh Dung gởi đến em. Hãy tựa vào vai tôi em nhé! Hãy đến với TT Dạy học của tôi để ngày ngày em sẽ vui với ánh mắt ngây thơ, trong sáng của các em học sinh.
“ Việc gì đó mà vừa giúp ích cho mình, vừa giúp ích cho đời, vừa giúp ích cho người, thì chị cứ nhìn ngó, quan sát và chọn lựa, chị nhé.”
Nguyên tiên sinh 16-07-2023 16:24:30
2500 năm trước tại thành Xá Vệ, có cô gái tên là Kisa (nghĩa là cô gái ốm yếu). Nhưng bất hạnh thay, đứa con cô yêu quý qua đời vì cơn bạo bệnh.
Cô đến gặp Thế Tôn, mong nhờ Thế Tôn cứu sống con mình. Thế Tôn chỉ dạy, “này thiếu nữ, con hãy xin về đây cho ta vài hạt cải, ta sẽ cứu sống đứa bé cho con. Nhưng hãy nhớ là nhà nào chưa từng có người chết."
Cô liền phấn khởi ra đi, trong lòng mừng thầm vô hạn. “Hạt cải nhà nào cũng có”
Thế nhưng cô đi hết làng trên xóm dưới, từ làng này qua xóm nọ, cô đi khắp hang cùng hốc hẻm, nhưng không tìm ra một gia đình nào không có người chết như yêu cầu của Thế Tôn.
Hạt cải thì nhà nào cũng có, nhưng tìm nó trong một gia đình không có người chết thì quả thật là không thể được. Bởi vì sao? Vì nhà nào cũng có người chết.
Trong sự đau khổ tột cùng, cô đã nhận ra, có sinh là có chết, ai rồi cũng phải lần lượt như vậy, chỉ đến sớm hay muộn mà thôi.
Từ nhận thức sáng suốt đó, cô không tìm hạt cải nữa, mà đem xác con mình vào rừng, rồi thanh thản trở về bạch Thế Tôn. “Kính bạch Thế Tôn, con đã tìm ra hạt cải của sự vô thường rồi, con đã đưa xác đứa bé bỏ vào rừng. Bây giờ con cảm thấy trong lòng thoải mái và nhẹ nhõm hơn”.
Nhân đó, đức Phật khai thị đạo lý duyên sinh trong cuộc sống cho cô nghe, “Trên đời này, có sinh là có tử, yêu thương xa lìa khổ, không có cái gì là cố định cả, tuỳ theo nhân duyên, tuỳ theo điều kiện mà nó đổi thay sớm hay muộn mà thôi”.
Sau đó, cô phát tâm xin đức Phật cho xuất gia làm Tỳ kheo ni.
"Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng" (Kinh Kim Cang), trên đời này cái gì có hình tướng, cái đó là không thật, đều bị vô thường chi phối, có sinh có diệt, có hợp có tan, trăng tròn rồi khuyết không ai tránh khỏi...
Ly hôn không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất nhưng sống mãi trong một cuộc hôn nhân đầy oán hận cũng không phải là con đường lành mạnh.
Khi yêu, vợ tôi hay nói "anh bên ngoài có ai cũng được, miễn về với em". Thế nhưng, cưới xong thì cô ấy ghen kinh hoàng.
Em và cô ấy không còn là vợ chồng. Mối liên kết duy nhất còn lại là con. Vậy nên mọi trao đổi chỉ nên xoay quanh các vấn đề của con.
Người yêu thương mình là người muốn mình tốt lên, vững vàng lên từng ngày; không phải là sự thao túng, khống chế...
Con dâu tôi cực kỳ cao tay, luôn đóng vai người tốt trong mọi mâu thuẫn giữa tôi và con trai.
Cháu không cần cố gắng trở thành một người hoàn hảo. Chỉ cần là một người tử tế, chân thành thì sẽ luôn có những người phù hợp với cháu.
Chị không có người chồng đúng nghĩa. Chị chỉ đang sống với một diễn viên đại tài suốt mấy chục năm qua. Anh ta đi lúc này là may mắn cho chị.
Vợ tôi có một tính cách rất khó chấp nhận. Cô ấy luôn đóng vai nạn nhân và nói điêu nói quá về chồng.
Phụ nữ khi làm mẹ thường rất khó dứt khoát trong những quyết định liên quan đến cha của con mình bởi sợ con tổn thương, mặc cảm.
Tình cảm bền lâu thường không đến từ việc ai chi nhiều tiền hơn mà từ cảm giác được trân trọng.
Tôi kết hôn lần thứ hai. Vợ chồng tôi yêu thương nhau nhưng cha mẹ chồng không mở lòng với đứa cháu 10 tuổi không cùng huyết thống.
Thử lòng rất dễ làm mất niềm tin. Em nghĩ em thử người khác nhưng thật ra là em đang tìm cách giải tỏa nỗi bất an của bản thân.
Giữ vợ không phải nhốt vợ ở nhà mà là trở nên thấu hiểu và vững chãi đến mức vợ gặp ai xuất chúng đến mấy cũng thấy không bằng chồng mình.
Em đang là sinh viên năm cuối, thú thật là mấy ngày nay em mất ăn mất ngủ vì chuyện quà cáp cho bạn gái.
Những cảm xúc đang bùng lên lúc này là do cuộc gặp gỡ đã khơi lại một vùng ký ức cũ. Nếu em giữ khoảng cách, chúng sẽ dần lắng xuống thôi.
Sau một lần đổ vỡ, cuộc hôn nhân thứ hai có thể bền vững hơn khi được xây dựng bằng sự chín chắn, tôn trọng và kiên nhẫn.
Vợ tôi không son phấn, ăn mặc xuề xòa, quần jeans, áo thun, dép lê, mũ lưỡi trai khiến tôi có cảm giác như nhà có hai thằng đàn ông.
Tha thứ nghĩa là sau này khi hai người sống tiếp với nhau, anh không còn mang chuyện đó ra để dằn vặt, chì chiết hay nghi ngờ.