PNO - Khi chị yên lòng chấp nhận sự ra đi của người thân, chị mới có thể có được sự quân bình và quay về chăm sóc bản thân mình.
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
Nguyen Mai An 16-07-2023 19:26:20
Mượn lời chị Hạnh Dung gởi đến em. Hãy tựa vào vai tôi em nhé! Hãy đến với TT Dạy học của tôi để ngày ngày em sẽ vui với ánh mắt ngây thơ, trong sáng của các em học sinh.
“ Việc gì đó mà vừa giúp ích cho mình, vừa giúp ích cho đời, vừa giúp ích cho người, thì chị cứ nhìn ngó, quan sát và chọn lựa, chị nhé.”
Nguyên tiên sinh 16-07-2023 16:24:30
2500 năm trước tại thành Xá Vệ, có cô gái tên là Kisa (nghĩa là cô gái ốm yếu). Nhưng bất hạnh thay, đứa con cô yêu quý qua đời vì cơn bạo bệnh.
Cô đến gặp Thế Tôn, mong nhờ Thế Tôn cứu sống con mình. Thế Tôn chỉ dạy, “này thiếu nữ, con hãy xin về đây cho ta vài hạt cải, ta sẽ cứu sống đứa bé cho con. Nhưng hãy nhớ là nhà nào chưa từng có người chết."
Cô liền phấn khởi ra đi, trong lòng mừng thầm vô hạn. “Hạt cải nhà nào cũng có”
Thế nhưng cô đi hết làng trên xóm dưới, từ làng này qua xóm nọ, cô đi khắp hang cùng hốc hẻm, nhưng không tìm ra một gia đình nào không có người chết như yêu cầu của Thế Tôn.
Hạt cải thì nhà nào cũng có, nhưng tìm nó trong một gia đình không có người chết thì quả thật là không thể được. Bởi vì sao? Vì nhà nào cũng có người chết.
Trong sự đau khổ tột cùng, cô đã nhận ra, có sinh là có chết, ai rồi cũng phải lần lượt như vậy, chỉ đến sớm hay muộn mà thôi.
Từ nhận thức sáng suốt đó, cô không tìm hạt cải nữa, mà đem xác con mình vào rừng, rồi thanh thản trở về bạch Thế Tôn. “Kính bạch Thế Tôn, con đã tìm ra hạt cải của sự vô thường rồi, con đã đưa xác đứa bé bỏ vào rừng. Bây giờ con cảm thấy trong lòng thoải mái và nhẹ nhõm hơn”.
Nhân đó, đức Phật khai thị đạo lý duyên sinh trong cuộc sống cho cô nghe, “Trên đời này, có sinh là có tử, yêu thương xa lìa khổ, không có cái gì là cố định cả, tuỳ theo nhân duyên, tuỳ theo điều kiện mà nó đổi thay sớm hay muộn mà thôi”.
Sau đó, cô phát tâm xin đức Phật cho xuất gia làm Tỳ kheo ni.
"Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng" (Kinh Kim Cang), trên đời này cái gì có hình tướng, cái đó là không thật, đều bị vô thường chi phối, có sinh có diệt, có hợp có tan, trăng tròn rồi khuyết không ai tránh khỏi...
Ai cũng khoe vợ đảm đang, vén khéo... còn vợ tôi vừa cẩu thả vừa lầy và lười chảy thây đến mức đàn ông như tôi còn đầu hàng.
Em từ chối những người "hơn anh về mọi thứ" không phải vì họ không tốt mà vì em đang bận so sánh họ với một cái bóng trong quá khứ.
Khoảng cách địa lý trong tình yêu vốn là sự thử thách lớn nhưng không bao giờ là cái cớ hợp pháp cho sự ích kỷ và phản bội.
Đã đến kỳ nghỉ hè, tôi chuẩn bị đưa vợ con về quê thăm cha mẹ nhưng lòng lại nặng trĩu thay vì háo hức...
Em đã hoàn thành xuất sắc bài thi làm dâu suốt 14 năm, giờ em được quyền nộp bài, bước ra khỏi phòng thi, tận hưởng cuộc sống.
Nhường quyền nuôi con cho chồng vì không muốn con tổn thương, người mẹ ân hận vì bị nhà chồng cũ cản trở quyền thăm, chăm sóc con.
Kể từ biến cố chồng ngoại tình, bạn tôi đâm ra thù ghét tất cả đàn ông trên đời và luôn nhìn những gia đình khác bằng ánh mắt đầy hoài nghi.
Dù tình cảm sứt mẻ, chồng em vẫn là cha của đứa trẻ trong bụng. Em cần nhắn tin hoặc gọi điện thông báo thẳng thắn về việc em mang thai.
Em 35 tuổi, đã trải qua không ít mối tình. Khi em đã chán chuyện yêu đương thì gặp được cậu ấy - người đàn ông thua em 10 tuổi.
Mùa World Cup, chồng thức trắng đêm xem bóng đá với sự hào hứng nhưng khi vợ nhờ giữ con lại lăn ra ngủ.
Nếu đó là con em, hãy chân thành bù đắp, chăm sóc cô ấy. Nhưng nếu đó là IVF và cô ấy chọn bước đi một mình, hãy tôn trọng
Hãy ẩn thông báo hoặc tạm thời không vào trang cá nhân của anh ấy. Hãy chặn đứng nguồn tiêu cực đó để bản thân được bình yên nuôi dạy con.
Bố đang mượn sức khỏe của mình làm vũ khí để anh em chúng tôi cảm thấy tội lỗi, dằn vặt vì không giàu sang như con nhà người ta.
Người xưa có câu "Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát". Khi dính đến lợi ích, ranh giới giữa tình cảm và công việc rất mập mờ.
Điều quan trọng không phải là anh ấy có đưa tiền hay không mà là anh ấy cư xử thế nào khi em gặp khó khăn.
Chồng tôi ngoài 50 tuổi sắp mất việc còn phải gánh trách nhiệm nuôi ba con nhưng mẹ chồng vẫn liên tục đòi hỏi tiền bạc, với cớ "báo hiếu".
Khi em đã có bằng chứng cụ thể, chẳng hạn một tin nhắn hoặc một xác thực về việc anh ấy nói dối, đó mới là lúc hạ bài.
Ba mẹ không tin vào con đường em chọn, cho rằng tình yêu của giới nghệ sĩ thường sớm nở tối tàn, chỉ làm hỏng người, hỏng tương lai...