Tôi mua đồ rẻ để tiết kiệm, hóa ra tốn kém gấp bội

01/06/2026 - 13:21

PNO - Trước đây, tôi quan niệm rằng, tiết kiệm nghĩa là phải mua những thứ thật rẻ, tiêu xài thật dè sẻn cho đến khi nhận ra, mua đồ rẻ là một kiểu lãng phí.

Mua hàng mắc tiền, chất lượng cũng là một kiểu tiết kiệm - Ảnh minh họa: magnific
Sau nhiều lần khổ sở vì ham mua đồ rẻ, tôi mới nhận ra rằng, mua hàng mắc tiền, chất lượng mới thật sự là tiết kiệm - Ảnh minh họa: magnific

Khi lên kế hoạch tiết kiệm, tôi đã áp dụng chính sách "thắt lưng buộc bụng", cả nhà phải sống kham khổ, ăn uống vô cùng đơn giản, mặc những thứ rẻ tiền, giày dép cho đến các đồ gia dụng trong nhà tôi cũng mua đồ rẻ nhất. Tuy nhiên, sau khi tiết kiệm, tôi không để dành được đồng nào, vì thực ra, mua đồ rẻ lại là một kiểu lãng phí mà bạn rất khó nhận ra.

Đầu tiên, những bữa ăn gia đình được tôi gói ghém cẩn thận chỉ trong một số tiền ít ỏi. Vì ít tiền, tôi không mua được đồ ăn chất lượng, số lượng thức ăn cũng ít đi. Các con tôi đều đang tuổi lớn, vì ăn uống kham khổ, vừa không ngon lại không đủ chất, đứa nào cũng bắt đầu chán ăn. Ngay cả chồng tôi, người cả đời chi tiêu kỹ lưỡng, ăn uống tiết kiệm, cũng không ăn nổi cơm nhà. Như vậy, thứ tôi tiết kiệm được là chút ít tiền chợ, nhưng thứ mất đi là sức khỏe của cả gia đình.

Tôi thay đổi bằng cách chọn đi siêu thị giờ vàng mua thức ăn giảm giá, đồ ở siêu thị được bảo quản trong tủ đông, tủ mát, nên đến cuối ngày vẫn tươi ngon. Thịt cá, rau củ mua vào cuối ngày có khi chỉ còn nửa giá so với mua trong ngày. Tôi cũng mua đồ ăn nhiều rồi sơ chế, chia vào các hộp thủy tinh, để ngăn đông ăn trong vài ngày. Ngoài ra, tôi cũng rủ các chị em đồng nghiệp đặt mua hàng tươi sống ở quê, những đồ này tươi ngon chất lượng và vì mua nhiều nên giá không hề đắt. Sau cùng, tôi lên mạng học cách kết hợp dinh dưỡng, nấu những bữa ăn ngon mà đủ 4 nhóm chất là bột, béo, đạm, rau mà không cầu kỳ đắt đỏ.

Về khoản mua quần áo, tôi chọn mua đồ giá rẻ, cứ nghĩ sẽ tiết kiệm, nhưng không, đồ giá rẻ chỉ giặt một nước đã xuống màu, bai dão, xù lông, mặc lại nóng và không thấm hút mồ hôi. Đồ mua mặc chưa bao lâu lại phải mua đồ mới, hoặc cố mặc trong sự khó chịu. Như vậy, tôi tiết kiệm được chút ít tiền, nhưng đổi lại là tâm trạng mệt mỏi, không tự tin khi ra ngoài. Cả chồng và con tôi cũng thế.

Tôi thay đổi bằng cách mua đồ mắc tiền nhưng chất lượng. Tôi săn sale mua đồ của các hãng trong nước, khi không săn sale, tôi vẫn dám bỏ tiền mua hàng chất lượng, mua số lượng ít lại và học cách phối đồ để tủ quần áo trở nên phong phú.

Vì là đồ tốt, dù có giặt vẫn giữ nguyên màu sắc, phom dáng, lại không sút chỉ đứt nút như những quần áo rẻ tiền. Vì mua hàng chất lượng, nên rất lâu mới phải mua lại một lần, tính ra, còn đỡ tốn kém hơn mua hàng rẻ tiền, lại đỡ xả rác ra môi trường, nhà cửa gọn gàng hơn, tâm trạng cũng thoải mái hơn.

Ngoài khoản thực phẩm và quần áo, tôi cũng mua giày dép giá rẻ. Mua đôi giày chỉ hơn 100 ngàn cho tiết kiệm rồi chấp nhập bàn chân sưng đỏ vì giày quá cứng, sau đó còn tốn tiền sửa vì giày bung keo rớt gót, và mang chưa được 1 năm đã phải mua đôi mới không phải tiết kiệm mà là lãng phí.

Tôi cũng mua cho con 1 đôi giày thể thao giá chưa đến 200 ngàn đồng. Chiều đón con tan học, thấy con khóc, chỉ vào đôi giày bung keo, đôi giày mới mua 2 tháng đã hư. Ngay hôm đó, tôi chở con đến cửa hàng giày Bitis, mua cho con đôi giày thể thao hơn 700 ngàn, bé mang 2 năm vẫn còn tốt.

Tôi nhận ra, chỉ cần mua đôi giày giá vài trăm ngàn của thương hiệu hàng Việt cũng đi rất mềm và êm, lại được bảo hành nên dù hư hỏng cũng không tốn tiền sửa chữa (thực ra là vẫn không hư hỏng), lại rất bền.

Chuyển qua mua hàng chất lượng tôi vẫn có thể tiết kiệm bằng cách canh mua vào những đợt giảm giá, và làm thẻ thành viên cũng có thể được ưu đãi.

Với đồ gia dụng cũng vậy, hàng rẻ kém chất lượng rất nhanh hư, mua lại đợt mới vô cùng tốn kém, lại phải thải rác ra môi trường. Tôi đã chuyển qua mua hàng chất lượng của các thương hiệu trong nước, tuy tốn kém nhưng mua một lần sử dụng được rất lâu.

Tôi nhận ra rằng, tiết kiệm không phải là mua hàng rẻ, thắt lưng buộc bụng và ăn uống kham khổ, mà là nâng cao chất lượng sống nhưng lại không làm ví tiền vơi đi. Tôi đã ghi lại chi tiêu và nhận ra rằng, từ khi chuyển qua mua hàng tốt, tôi đã có thể để dành được tiền, trong khi trước đây, chuộng đồ rẻ lại chẳng có dư, vì phải tốn nhiều khoản để sửa chữa, gia cố, giải quyết hậu quả mà món đồ rẻ tiền mang lại.

Nguyễn Thị Minh Đức (phường Cát Lái, TPHCM)

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI