PNO - Con em cần sự tỉnh táo, sáng suốt của em, để em nhìn nhận rõ mối quan hệ của mẹ và ba còn có thể cứu vãn được hay không?
| Chia sẻ bài viết: |
Hạnh Miên 24-02-2024 07:40:39
Bạn phải buông thì bạn mới có cơ hội gặp được người tốt hơn, yêu thương bạn hơn. Bạn phải thực sự hạnh phúc thì con bạn mới hạnh phúc được. Đó mới chính xác là nghĩ cho con, sống vì con đấy!
Hiếu Hiền 24-02-2024 07:36:59
Thôi buông tay đi bạn, chồng bạn rõ ràng đã nghiêng về phía gia đình khác rồi.
Quỳnh Đoan 24-02-2024 07:32:29
Mình cứ nghĩ là mình đang hy sinh cho con, nhưng con sẽ chỉ thấy là mình vì bản thân mình nhiều hơn đó bạn à!
Mỹ Tâm 24-02-2024 07:30:20
Không đứa trẻ nào muốn cha mẹ vì mình mà phải sống chịu đựng nhau đâu bạn ạ!
Trà Hoa 24-02-2024 05:13:28
Thấy rõ là chồng chị không còn tình cảm và không muốn chung sống với chị nữa rồi. Giữ làm gì người muốn đi hả chị?
Thanh Xuân 24-02-2024 05:01:46
Chị đang cố chấp chứ không phài là vì con đâu.
Mỹ Nhi 24-02-2024 04:59:32
Sau này lớn lên, con chị sẽ nói cho chị biết là nó cần sự hy sinh ấy hay là chị
Gấm 23-02-2024 22:11:41
Hic, vậy là hy sinh dữ chưa
Đừng vội biến một nữ đồng nghiệp vô tội thành kẻ thù chỉ vì hoàn cảnh của cô ấy.
Ai cũng bảo tôi sướng mà không biết hưởng. Thật ra, sự quan tâm quá mức ấy đang rút cạn sự tự do và thoải mái trong tôi mỗi ngày.
Anh hãy lắng nghe thật kỹ nhu cầu sâu xa của chính mình. Anh cần sự chăm sóc vật chất, sự gắn bó tình cảm hay sự bình an nội tâm?
Em có từng tìm hiểu lý do chồng em làm vậy? Mức lãi suất kia là do chồng em tự đặt ra hay nhà chồng đòi hỏi?
Tôi vốn không phải là mẹ chồng khắt khe, cũng từng làm dâu nên hiểu cảnh mới về nhà chồng. Thế nhưng, tôi quá chán ngán về con dâu út.
Cha mẹ có thể vụng về trong cách yêu nhưng tình thương dành cho con vẫn luôn ở đó, chỉ chờ đôi bên tìm được cách chạm vào nhau.
Khi hiểu rõ mình có quyền gì và có thể nhận được sự hỗ trợ nào, nỗi sợ sẽ giảm và em sẽ không còn cảm giác bế tắc.
Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ bị ép ăn, không có tiếng nói trong chính nhu cầu cơ bản nhất của bản thân.
Sự can thiệp của người ngoài khó phát huy tác dụng nếu người trong cuộc không muốn dừng lại, vẫn ngoại tình tư tưởng.
Không phải mọi sự thật đều cần phải nói ra ngay lập tức. Và không phải sự thật nào cũng cứu vãn được hôn nhân.
Chồng đi làm về thấy nhà cửa chưa lau là quát tháo rồi buông lời mỉa mai vợ lười, mặc kệ tôi quay cuồng chăm con bệnh.
Mọi người nói em xấu gái nên em luôn bù đắp bằng sự chăm chỉ, thật thà và làm việc hết lòng. Em lấy chồng 1 năm thì anh ấy bỏ đi.
Anh phải chứng minh bằng hành động rằng rằng dù quá khứ phức tạp đến đâu cũng không được phép làm tổn thương hiện tại.
Trong mắt bố mẹ, việc tôi vay nợ mua nhà là hành động "bất hiếu" vì nó tước đi khả năng phụng dưỡng của tôi với ông bà.
Sau ly hôn, chúng em thỉnh thoảng đi ăn, cà phê và chia sẻ nhiều điều. Kỳ lạ thay, chúng em không còn mâu thuẫn và lại yêu nhau lần nữa.
6 năm qua là quá đủ cho một cơn giận. Con chị đã lựa chọn và đã tự chịu trách nhiệm...
Tôi mới đi làm trở lại sau 6 tháng nghỉ thai sản. Mẹ chồng ở quê vào giúp vợ chồng tôi trông con, chưa kịp hết mừng thì tôi đã ức chế.
Khi một người không còn muốn bước tiếp, người kia không có nghĩa vụ phải kéo lê người đó theo mình.