PN - Nhà chỉ có hai chị em. Thuở bé, em thèm ăn gì là chị nhín tiền quà của mình mua về cho em. Lớn hơn, em trai ước ao có cái máy ảnh kỹ thuật số, chị dành dụm tiền tiêu vặt nhiều tháng để mang lại niềm vui cho em.
PNCN - Chị rủ con trai đi siêu thị mua sắm. Con trai 15 tuổi, đang cau có với cái máy tính bị lỗi, nhăn nhó nhìn mẹ: “Mẹ không cần phải tìm cách huấn luyện con, mai mốt lớn lên con không giống ba đâu mà mẹ lo”.
PN - Đã cận kề thời điểm chuyển giao năm cũ sang năm mới nhưng những bức thư ngổn ngang tâm sự vẫn đầy ắp trong email của Hạnh Dung. Vì thế, dù biết phải buông bỏ bớt, quên bớt những tâm sự buồn mới có thể nhẹ lòng đón Tết, Hạnh Dung cũng chẳng thể nào buông được.
PNCN - Sáng nay anh trễ chuyến công tác quan trọng. Ngồi nhìn em và hai con vui vẻ ăn sáng, anh giận run người, nhưng không thể nói gì hơn, bởi biết “gây sự” thì cũng chỉ ồn ào nhà cửa. Anh càng chẳng thể nào nói lại cái lý lẽ kinh khủng của em được.
PNO - Trời bắt đầu rải mưa phùn, những chồi mai đã cựa mình thức dậy. Đất trời thật tinh tế, nhắm mắt cũng cảm nhận được làn gió xuân mơn man như mời gọi. Một năm mới lại đến. Lòng ta thầm thì hai tiếng:“Cảm ơn!”.
PN - Mùa xuân là mùa sum vầy, hội ngộ, nhưng hàng triệu gia đình có người thân phục vụ trong quân ngũ vẫn không được đón xuân với trọn vẹn gia đình. Dù vậy, những người lính vẫn luôn có được cái Tết đầm ấm cùng đồng đội.
PN - Những ngày giáp Tết, vợ tất bật tổng vệ sinh, trang hoàng nhà cửa chuẩn bị đón xuân. Dọn xong nhà cửa, vợ bắt đầu ra siêu thị “dọn” tiếp, nào là gạo muối, bánh mứt, nước mắm, dầu ăn… Nhờ chồng đi theo phụ một tay, nhưng suốt cả buổi chồng cứ đứng bần thần chỗ quầy bia rượu, chọn tới chọn lui để bổ sung cho “bộ sưu tập” bia rượu đầy đủ, chuẩn bị “vũ khí” sẵn sàng chinh chiến với đám chiến hữu suốt mấy ngày Tết.
PN - Vớt mớ củ kiệu ra khỏi nước tro, chiều nay lột nữa là xong. Nhà đã dọn dẹp, cửa kính sáng bong. Mấy ngày cuối năm nắng lớn, quá phù hợp để phơi tôm làm tôm khô, phơi rau củ làm dưa món.
PN - Sau khi cưới, hai vợ chồng bảo nhau rằng kinh tế chưa ổn định, từ từ hãy sinh con, thế nên hai năm sau mới có cu Bi. Từ ngày biết tin vợ có thai, chồng vui ra mặt. Vợ thì vừa vui vừa lo lắng đủ điều, những nỗi lo không tên của phụ nữ mang thai. Mới mang thai hơn bốn tháng thôi mà vợ đã lo đến lúc sinh cu Bi ra sẽ ở đâu, ai sẽ chăm sóc hai mẹ con đây? Bởi bà ngoại thì ở xa ơi là xa, bà nội thì đã có tuổi.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Vợ tôi thua tôi 16 tuổi, năm nay 28. Vợ chồng tôi mới có một cháu trai ba tuổi.
PN - Chị thích thú mở cái khạp ngắm lũ cá chen chúc quẫy đạp. Chỗ này cũng được hơn hai ký lô chứ ít gì? Lâu nay nhà chị ăn cá liên tục, hết nấu canh chua, muối sả ớt chiên rồi lại kho tiêu… Mấy đứa nhỏ lúc trước còn mê, giờ ngán lắm rồi. Chị bắt vài con mập ú cho cô Hường hàng xóm, Hường khen chồng chị giỏi, đi làm về mệt lại còn câu cá cho vợ. Chị có vẻ mãn nguyện bảo, câu cá là trò giải trí lành mạnh, vừa thư giãn, vừa tập cho người ta tính kiên trì, lại có cá ăn, đủ thứ lợi. Nói rồi chị chỉ vào cái khạp cá khoe: “Chị tính xẻ phơi làm khô, Tết nướng chấm mắm me, mấy ông nhậu mê lắm đó!”. Như chợt nhớ ra, chị bảo: “Cô nói chồng chiều cùng đi câu với ông xã chị cho vui”. Hường trề môi: “Úi trời! “ông nội” em mà chịu đi câu, ai đánh tennis giùm ổng?”. Chị chợt nghĩ, so ra chồng mình cũng còn “được” chán!
PNO - Thật khó mà phân biệt được đâu là ranh giới của các mùa trong năm. Dẫu rằng mỗi mùa đều mang những sắc thái đặc trưng riêng biệt.
PN - Nhớ lúc tôi còn nhỏ, những ngày cuối năm là vui sướng nhất, chộn rộn theo ba dọn cổng ngõ, theo má rọc lá chuối chuẩn bị gói bánh tét, nhưng ấn tượng nhất là theo ông ngoại trồng cây nêu.
PN - Chồng đi làm về, thái độ hơi khác thường. Vợ không lý giải được cảm giác đó. Khẽ nựng nịu con, anh hỏi: “Hôm nay em ổn không?”, xong chẳng đợi câu trả lời của vợ, chồng đi tắm, chờ vợ dọn cơm. Vợ có ý nghĩ rất buồn cười là hình như chồng lảng tránh vợ, có vẻ như chồng đang mang một bí mật gì đó mà chỉ sợ đứng gần bên vợ, anh sẽ không thể giấu được.
PNO - Mùa tất bật đã sắp xong. Trốn chạy nỗi buồn không phải là cách tốt. Khi xung quanh không có gì để vui, không có mối quan hệ nào đáng để chờ đợi, không có bến đỗ nào thực sự bình yên, bạn đã dồn tất thảy sự cố gắng và hy vọng vào một thứ duy nhất- công việc.
PN - Cuối giờ chiều, nhận được tin nhắn của vợ, ông bố trẻ thu xếp công việc, xin phép về sớm đón con. Lẽ thường khi nhìn thấy bố, cô con gái bốn tuổi sẽ cuống quýt mừng rỡ, nhưng hôm nay cô bé chỉ khoanh tay chào cô giáo, lấy ba lô rồi lẳng lặng theo bố đi ra.
PN - Thứ Bảy, tự dưng vợ đi đâu đến quá nửa đêm vẫn chưa về. Điện thoại tắt, trước khi đi vợ cũng không nhắn nhủ gì, khiến mấy cha con lo sốt vó. Vợ tôi không nhiều bạn bè và chưa từng vắng nhà buổi tối lâu như vậy.
PN - Chị Hai tôi thuộc phe “bảo thủ” nên đứa em nào chưa học hành xong, chưa công ăn việc làm mà yêu đương nhăng nhít là Hai chửi tóe khói. Đứa nào “xăm mình” đem người yêu về giới thiệu, dù cô (cậu) người yêu có là công chúa, hoàng tử gì Hai cũng tìm cách chê. Không bị phán “sứt môi lồi rốn” thì cũng “mình dây khó đẻ” hoặc “tướng gù không sang”. Với Hai, đứa em nào cũng phải có tấm bằng đại học hoặc cao đẳng, rồi có công ăn việc làm (ít nhất) như Hai, thì mới được nói tới chuyện yêu đương.
PN - Có khách đến nhà chơi lần đầu, buột miệng: “Nhà chị có con trai đang tuổi ăn tuổi lớn à?”, em ú ớ chẳng biết phải trả lời sao. Chẳng lẽ lại bảo, đây là những món đồ của chồng em, một người đã ở hàng “băm mấy nhát” nhưng sở thích thì vẫn cứ còn “teen”!
PN - Kính gửi cô Hạnh Dung! Con đang rất buồn nhưng chỉ biết tự giận mình hơn là giận người.
PNO - Để đạt được mục đích ly hôn, một phụ nữ đã quyết định làm một điều mà ít người phụ nữ nào dám làm – tăng cân!
Mới đám cưới hơn hai năm, mà bà Trương Thị Cẩm Nương, một kế toán, cảm thấy hai vợ chồng đã sống với nhau…mấy chục năm. Nghe một người bạn thân khoe cái vali mua 10 năm, xài nhiều lần chưa cũ, bà ngậm ngùi nhớ đến lão chồng, sao cũ nhanh thế không biết.
PNCN - Lâu nay anh vẫn tưởng mình khỏe mạnh. Có ai ngờ, một cơn bạo bệnh lại đột ngột quật ngã anh. Bác sĩ buộc anh phải mổ gấp, thời gian nằm viện kéo dài cả tháng. Vợ chồng mình đã ly hôn, ba mẹ anh già yếu ở tận miền Trung, người em gái duy nhất đang chăm sóc ba mẹ. Anh chợt nhận ra mình cô độc đến nhường nào…
PNCN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Chúng em yêu nhau nhưng bị gia đình em ngăn cản vì anh thua em mọi mặt, từ bề ngoài đến gia thế.