PNO - Đừng so đo, tiếc nuối những gì mình đã làm, đòi hỏi mọi người phải đối xử đặc biệt với mình, nhất là khi ai cũng đang có những khó khăn riêng.
| Chia sẻ bài viết: |
M.Y 23-03-2024 19:57:12
Trên phần comment tác giả lại viết thêm nhiều chi tiết về hoàn cảnh khiến người đọc hoang mang ? Những chi tiết đó nó không đơn giản như ở phần tư vấn và Hạnh Dung đã trả lời rất rõ ràng ? Rốt cuộc là sao ?
Minh 23-03-2024 10:35:44
Thật lòng chia sẻ với tâm sự của anh!
Hoàng Phương 21-03-2024 21:30:44
Nếu anh không thấy thoải mái thì lại chuyển gia đình trở về nhà mình, không ở nhà vợ nữa, còn bố vợ ốm thì để vợ qua lại chăm sóc thôi. Nói chung ở riêng là tốt nhất. Còn những điều anh đã làm cho nhà vợ thì đừng nên hối hận, cố chấp làm gì, vì họ cũng đang rất khó khăn mà!
Mai Hương 20-03-2024 21:35:33
Anh chẳng nên về nhà vợ sinh sống. Người ta nói Chó chui gầm chạn mà.
Mỹ NHi 20-03-2024 21:34:18
Anh cho đi một anh đòi lại một, trong khi gia đình vợ đang khó khăn, ai đáp ứng nổi?
Thu Hà 20-03-2024 21:32:08
Những gì anh khó chịu, tôi cũng thấy bình thường mà? Dường như anh đòi hỏi sự đối xử đặc biệt?
Anh thú thật rằng mình là người đồng tính, rằng anh thương tôi, có thể tiếp tục duy trì cuộc sống với tôi nhưng không muốn chúng tôi có con...
Nhiều người nói tôi tu 9 kiếp mới có vợ đảm, chiều chồng hết mực. Vậy nhưng tôi lại thấy nghẹt thở vì sự quan tâm quá mức của vợ.
Em cũng cần khẳng định lại những quyền cơ bản: quyền được đưa đón con, quyền được giao tiếp xã hội tối thiểu và quyền được tôn trọng sở thích cá nhân.
Sự mệt mỏi về thể xác không đáng sợ bằng sự thất vọng về tinh thần. Đừng đẩy người bạn đời vốn là đồng minh của em sang phía đối diện.
Tôi từng đề nghị ra ngoài thuê trọ nhưng vợ gạt đi vì muốn có ông bà phụ giúp cơm nước, trông con để đi làm.
Chồng em vì yêu và thiếu vắng em nên mới có những đòi hỏi đó. Hãy nhìn nhận nó như một tín hiệu tích cực của tình yêu.
Nếu ký ức cũ quay lại, thay vì ép mình đừng nghĩ nữa, chị hãy nhìn nó như một tín hiệu: mình cần thêm thời gian hoặc cần thêm sự trấn an.
Em đã kết hôn được 4 năm. Chồng em bảnh bao, có địa vị, thu nhập tốt nhưng em có chồng mà cũng như không bởi anh vừa gia trưởng vừa lười.
Cha tôi đã ngoài 90 tuổi. Từ nhỏ tới nay, dù đã già, tôi luôn bị cha áp đặt và quyết định thay mọi chuyện.
Anh cần cho vợ thấy anh yêu vợ, muốn xây dựng tổ ấm hạnh phúc nhưng anh cũng không bao giờ từ bỏ trách nhiệm với mẹ.
Trong cuộc sống hôn nhân, đôi khi sự thờ ơ còn đáng sợ hơn cả những lời cãi vã.
Điều duy nhất em có thể làm là tôn trọng quyết định của anh ấy vì đó là cách anh ấy chọn để đối diện với cuộc đời mình.
Nắm giữ khối tài sản lớn nhưng cha mẹ già vẫn khổ sở, không yên thân vì con cái sống ỷ lại và tìm cách bòn rút tài sản...
Vợ chồng em chung sống khá êm đềm, hạnh phúc. Tuy nhiên, chỉ vì một gameshow truyền hình mà bây giờ vợ chiến tranh lạnh với em.
Chúng ta thường nghĩ trẻ con cần một gia đình đủ cả cha lẫn mẹ, điều đó đúng nhưng chưa đủ. Trẻ con thật sự cần một gia đình hạnh phúc.
Em không cần vội gán cho câu chuyện này một ý nghĩa quá nặng nề, cũng đừng ép mình phải “ổn” khi trong lòng còn lấn cấn.
Bắt con ở nhà chỉ vì sự ngại ngần của người lớn chẳng phải là quá ích kỷ và khiến tuổi thơ của con thiếu đi những kỷ niệm đẹp hay sao?
Đừng sợ làm tổn thương con. Thực chất, việc dạy trẻ về ranh giới cá nhân cũng là giúp con biết bảo vệ sự riêng tư của chính mình.