PNO - Cha tôi đã ngoài 90 tuổi. Từ nhỏ tới lớn, tôi luôn bị cha áp đặt và quyết định thay mọi chuyện. Tôi cưới vợ được gần 30 năm, vợ chồng tôi vẫn phải tuân theo ý cha mọi thứ: từ chuyện sắm xe, cháu học trường nào, giỗ chạp nấu món gì, mời khách ra sao…
| Chia sẻ bài viết: |
Tuyết Thu Cách đây 36 phút
Nói chung, thương cha thì vẫn thương nhưng cũng nên thương mình với vợ con nữa. Chứ một người gồng cả đời, tới già vẫn chưa được sống theo ý mình thì tiếc lắm.
Thúy Hà Trần Cách đây 42 phút
Tôi nói thật, ở tuổi này rồi thì sống thoải mái đầu óc còn quý hơn. Có khi bớt phụ thuộc vào cái “sẽ được cho” đó, tự cho mình quyền sống dễ thở hơn, lại nhẹ lòng.
Sơn Tùng Cách đây 51 phút
Theo tôi, giờ không phải chuyện “có kịp làm chủ gia đình không”, mà là bắt đầu nới dần quyền quyết định của mình. Những việc nhỏ trước, kiểu như cuối tuần cho vợ con đi chơi, về ngoại, không cần xin mà chỉ báo. Làm đều vài lần, ông cụ có la thì mình vẫn giữ thái độ bình tĩnh, không cãi tay đôi nhưng cũng không rút lại quyết định.
Gió đầu mùa Cách đây 1 giờ
Cũng phải nhìn thẳng là một phần do thói quen. Sống vậy mấy chục năm, cả hai bên đều quen vai. Cha quen quyết, con quen nghe. Giờ muốn đổi, không thể một ngày là xong, mà nếu cứ im lặng chịu tiếp thì chắc còn bức bối hơn.
Mẫn Đào Cách đây 1 giờ
Phước kiểu này nhiều khi cũng là “cái giá”. Đổi lại là gần hết đời không được tự quyết chuyện của chính mình. Hổng ham!
Jane Cách đây 1 giờ
Nghe câu chuyện thấy vừa thương vừa… bí. Thương ông cụ một mình nuôi con bao nhiêu năm, tính gia trưởng cũng từ cái thời đó mà ra. Nhưng nói thật, sống tới gần 60 tuổi mà cái gì cũng phải “xin phép” thì ai chịu nổi, ngột ngạt là đúng rồi.
Vợ chồng em chung sống khá êm đềm, hạnh phúc. Tuy nhiên, chỉ vì một gameshow truyền hình mà bây giờ vợ chiến tranh lạnh với em.
Chúng ta thường nghĩ trẻ con cần một gia đình đủ cả cha lẫn mẹ, điều đó đúng nhưng chưa đủ. Trẻ con thật sự cần một gia đình hạnh phúc.
Em không cần vội gán cho câu chuyện này một ý nghĩa quá nặng nề, cũng đừng ép mình phải “ổn” khi trong lòng còn lấn cấn.
Bắt con ở nhà chỉ vì sự ngại ngần của người lớn chẳng phải là quá ích kỷ và khiến tuổi thơ của con thiếu đi những kỷ niệm đẹp hay sao?
Đừng sợ làm tổn thương con. Thực chất, việc dạy trẻ về ranh giới cá nhân cũng là giúp con biết bảo vệ sự riêng tư của chính mình.
Hãy kiên nhẫn xoa dịu chính mình trước khi xoa dịu con. Sai lầm có thể lặp lại nhưng cách ta sửa chữa sai lầm sẽ tạo nên một tương lai khác.
Mấy ngày nay em mất ăn mất ngủ, đầu óc rối bời. Chuyện của em nghe qua cứ như phim...
Em cưới 10 năm nhưng toàn cãi vã, bị chồng đuổi đi. Giờ chồng kêu em góp tiền xây nhà trên đất cha mẹ chồng đứng tên, em sợ mình mất trắng.
Lòng chung thủy không phải là món để trao đổi giữa vợ và chồng.
Tại sao hai người có sở thích khác biệt hoàn toàn, không thể nhường nhịn hay tôn trọng nhau mà cứ phải dính lấy nhau như vậy?
Nếu sống tối giản, tiết kiệm, tạm dừng việc mua sắm và ăn uống bên ngoài, em hoàn toàn có thể trả dứt điểm 40 triệu đồng trong vòng nửa năm.
Nói đúng lúc, đúng cách sẽ quyết định 50% kết quả, nhất là trong những tình huống gia đình nhạy cảm.
Chồng tôi tốt tính, yêu vợ thương con nhưng lại hay đi karaoke "tay vịn" mỗi khi đi nhậu. Anh khẳng định chỉ ngồi cho vui, tôi có nên tin?
Để yên thì như ngồi trên đống lửa, nung nấu tâm can nhưng khơi ra rồi em sẽ thấy đó chỉ là đám tro tàn nguội lạnh mà thôi.
Duy trì cuộc hôn nhân hình thức suốt 14 năm, người vợ tự đẩy mình vào thế khó khi chồng bệnh tật, lăng nhăng nhưng vẫn còn ràng buộc pháp lý.
Cứ mỗi lần cô ấy hỏi khi nào cưới, tôi lại cảm thấy một luồng áp lực đè nặng.
Em không giành giật cô ấy với công việc, em chỉ muốn cô ấy quay lại không gian riêng tư của hai người.
VÌ cưu mang lũ mèo hoang nên con phải tìm thuê nhà trọ nguyên căn. Chiều con, cho con "tầm gửi tình thương" hay bắt con đoạn tuyệt với thú cưng?