PNO - Có lẽ trong mắt bố mẹ, tôi không biết tổn thương. Nhưng tôi không phải sắt đá, tôi cũng có những phút giây yếu lòng.
| Chia sẻ bài viết: |
Makisan 12-03-2025 14:37:26
Đừng gửi tiền về nữa, mặc kệ họ, bỏ ngoài tai mọi lời trách móc đi, may ra khi đó họ mới sáng mắt ra là không có anh, họ chẳng có gì hết. Nếu họ tiếp tục trách móc, đổ lỗi thì tiếp tục cắt viện trợ. Nếu ba mẹ không đi làm thì bạn chỉ gửi tiền vừa đủ ăn thôi, không hơn. Còn nếu mở miệng kêu thằng em báo nợ thì cắt hoàn toàn liên lạc cho tự sinh tự diệt.
Bạn trả hiếu thế là đủ rồi. Bạn xứng đáng được bình yên. Bố mẹ không gieo tình thường mà đòi trái ngọt thì thật là nực cười. Tập trung vào những người thật sự quan tâm đến bạn là vợ con bạn kìa. Tương lai con bạn cần tiền của bạn. Đừng để ông bà nội và chú ăn hết phần của con bạn.
thao 05-03-2025 14:36:17
Thương cho bạn trong tình cảnh này và cũng thương cho mình, tuy tôi ko phải chi trả cho đứa em hư như bạn nhưng tôi cũng luôn là người gồng mình lên trong gđ khi bất cứ có việc gì xảy ra. Bố mẹ, các em luôn yêu cầu tôi phải nhường nhịn. Từ lúc KK đến khi đủ đầy luôn là "con phải giúp đỡ và bao dung em, nhường nhịn và đoàn kết, con mà thế đau lòng mẹ"... Nên bất kỳ phản ứng nào của tôi về điều em muốn là mẹ tôi lại nói tôi, thậm chí quay ra giận, trách tôi chứ ko phải những đứa em ích kỷ, tham lam và yêu sách. Lúc KK gọi tôi nhưng giàu có vững vàng là tôi sẽ như người dưng, họ quên tôi, chưa bao giờ những đứa em ruột cầm máy gọi điện hỏi thăm xem tôi khỏe hay ốm. Đây có phải là lợi dụng ko nhỉ? Hơn nửa đời người đến lúc cũng phải tạm gác lại cái gọi là trách nhiệm với anh chị em ruột. Lo cho mình và Cha mẹ mình thôi bạn ạ!
Em rất tốt, độc lập, hoàn hảo... nhưng ở bên em, anh không có cảm giác mình là một người đàn ông…
Nếu bạn không yêu để kết hôn, thì việc duy trì mối quan hệ đó có ý nghĩa gì...
Có lẽ điều quan trọng không nằm ở việc ta bao nhiêu tuổi, mà là ta vẫn còn háo hức với những điều mới mẻ, vẫn dám học và dám bắt đầu.
Sự sòng phẳng của các chị em suy cho cùng cũng là một cách tự bảo vệ khỏi những rủi ro...
Mới đây, mạng xã hội dậy sóng trước bài đăng của một chủ tài khoản khi chia sẻ lại những bình luận khiếm nhã từ một bộ phận đàn ông...
Thương con không có một mái nhà, chị vét sạch tiền tiết kiệm, lại vay mượn thêm mua nhà cho con để rồi bản thân phải sống chật vật.
Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...
Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.
Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.
Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.
Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai
Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.
Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn
Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.
Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…
Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.
Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.
Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống