PNO - Tôi phí cả nửa đời người để nuôi dạy ra những đứa trẻ vô cảm, coi mẹ như người phục vụ cho chúng.
| Chia sẻ bài viết: |
Trịnh Thái Nguyên 25-12-2025 21:50:01
Tôi thấy bạn là người vô trách nhiệm, vô cùng ích kỷ, chỉ biết có mình. Không bao giờ lo lắng cho các con. Tôi đoán chắc bạn không bao giờ lo con bạn không biết tự nấu ăn, bạn cũng chẳng dạy con mặc quần áo. Bạn cũng chẳng cho phép và chẳng biết con bạn thích liên hoan hay đi ăn hàng với bạn bè không. Con bạn chắc chắn cũng không được đi chơi với bạn bè. Tóm lại bạn chẳng bao giờ quan tâm đến tình cảm con của bạn. May cho bạn là quả báo nhãn tiền đến sớm. Bạn phải thay đổi đi, phải quan tâm đến con của bạn. Chỉ khi con bạn đi nhà hàng, ăn món nó thích thì nó mới nghĩ đến bạn có thích không. Để nó tự mua quần áo, nó mới nghĩ mẹ nó thích cái gì. Chỉ khi biết nấu ăn nó mới nghĩ bạn chưa ăn. Còn nếu bạn nuôi một con thú cưng thì đó là niềm vui của bạn chứ không phải của con vật cưng ấy.
Phạm Thị Liễu 25-12-2025 16:08:36
Người ta nói con là nợ vợ là oan gia. Con là kẻ mình nợ kiếp trước tới đòi nợ mình.
Hồng Hà 25-12-2025 13:18:20
Chị là người phụ nữ của gia đình. Đặt sự quan tâm tới con lên đầu tiên nhưng chị phải rủ con cùng chị quan tâm tới mọi người nữa. Những việc gì con làm được từ nhỏ thì để con tự làm rồi mình ngồi cạnh, đứng cạnh, kiên trì, động viên, khích lệ để con cháu làm. Sai hoặc làm chưa tốt, không sao làm lại thì mọi thành viên trong gia đình sẽ chia sẻ cùng mình. Chứ cứ mình làm là nhất, ai làm cũng không hài lòng là chỉ có làm một mình chị ạ. Để con thương và có hiếu mình cũng phải là người có phước báu nữa, chăm làm việc thiện lành chứ làm xấu, ác đem lợi về cho chúng hưởng. Vũ trụ lại có luật nhân quả... Mình khó gặt được quả ngọt lắm. Mình sáng mắt ra rồi đó ạ.
Lam Khanh 25-12-2025 12:48:50
Tôi thấy nhà chị như vậy là còn quá may mắn. Con vẫn ngoan, lo học, không chơi bời. Việc con mê đàn đúm, vui chơi một chút chưa hẳn là vô tâm hay không thương yêu chị.
Chị có tự nhìn lại xem cách dạy con của mình đã thực sự đúng chưa? Muốn cây ngay, thẳng, ta phải uốn nắn từ từ thì mới thành. Chưa chi mà chị đã có những suy nghĩ như vậy thì chỉ làm cho vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn.
Chị nên nhớ, con là máu thịt của mình, dù thế nào thì vẫn là con mình. Thay vì trách móc, tại sao chị không tìm cách để thay đổi và tháo gỡ vấn đề?
Khôi 25-12-2025 08:03:05
Trẻ khôn từ thuở lên ba… Người nào có hiếu đã biết quan tâm cha mẹ từ nhỏ… Người nào bất hiếu thì có lết trước mặt, họ vẫn làm ngơ… Âu cũng là số phận…
Ngọc 24-12-2025 21:46:14
Đọc bài viết này mình thấy hình ảnh của mình năm xưa, dồn hết tâm tư vào con nhưng do chưa biết dạy con đúng cách, tạo ra kết quả không như ý. Cứ tưởng mình đang dạy con đúng nhưng học rồi mới thấy trời ơi sao mình dạy con sai tè le thế này. Thương con vô cùng tận.
Ngọc B. 24-12-2025 14:43:03
Sao chị nặng nề vậy? Làm tôi tưởng các con hắt hủi, hỗn hào với mẹ chứ!
Trả lời 4 thích 25 không thích
Mivi
Chắc bạn chưa làm mẹ hoặc chưa ở trường học như chị ấy nên không hiểu nổi.
Ngọc B. 24-12-2025 14:38:53
Có khi do tụi nhỏ chưa biết cách quan tâm. Chị đừng nặng lòng và suy diễn quá. Chi bằng cứ tâm sự với các con thử xem.
Phạm Tuấn 24-12-2025 10:25:54
Phụ nữ là động vật phức tạp nhất quả đất này đấy. Tôi là một người chồng tôi quá hiểu. Ai bảo tôi không phụ vợ việc nhà. Làm cái gì cô ấy cũng chê, không vừa mắt và lao vào ôm hết. Khó tính khó nết, suốt ngày cằn nhằn. Tôi nấu cơm cô ấy kêu không nuốt được, xong cấm tôi bước vào bếp.
Trả lời 16 thích 14 không thích
Dương
Phụ nữ là động vật còn đàn ông là thực vật hả?
Trang Lê 24-12-2025 10:23:31
Nhiều khi bạn bệnh nên cả nghĩ thôi. Các con tự biết đặt đồ về ăn, tự lo cho nhau khi mẹ mệt đó thôi. Trẻ con vô tư chứ bụng dạ chẳng xấu đâu. Không vừa ý thì mẹ cứ dạy bảo con, đừng nghĩ tiêu cực thế chứ.
Trả lời 18 thích 10 không thích
Avantor
Bạn lớn đi làm, bạn nhỏ nghỉ học tự ôn thi thì không phải nhỏ nữa bạn ạ. Nó thực sự là những đứa ích kỷ, chỉ có khái niệm mẹ chăm bọn chúng, nhưng bọn chúng chưa hoặc không có khái niệm chăm mẹ đâu.
Trần Sơn 24-12-2025 10:21:30
Nên họp gia đình lại để nói chuyện cho rõ ràng chị ạ. Mẹ cũng là con người, mẹ không phải tài thánh, không phải siêu nhân. Chị không quyết liệt một lần thì chuyện này còn kéo dài mãi.
Xuân Anh 24-12-2025 10:19:37
Gần nhà tôi còn có gia đình mấy anh em bắt mẹ chia của. Chúng quen được cung phụng rồi, chính cách nuôi dạy bảo bọc quá mức của mấy bà mẹ biến con cái thành kẻ ăn bám, thụ động.
Nguyễn Đức 24-12-2025 10:17:29
Tôi đã chứng kiến rất nhiều bà mẹ chiều hư con, chiều hư chồng. Cái gì cũng ôm vào làm hết, không phân công và chia sẻ trách nhiệm cho các thành viên. Thế rồi mệt quá ốm vật ra lại than thân trách phận.
Trần Kim Bình 24-12-2025 10:15:30
Thế sao chị lại cam chịu ấm ức như vậy? Lôi cổ mấy đứa con ra mà sạc chứ. Chị đã bao giờ trực tiếp trao đổi thẳng thắn với con về điều này hay chưa? Cái cây muốn thẳng thì phải uốn nắn, chị không dạy dỗ sao con thay đổi được?
Nguyễn Khang 24-12-2025 10:13:33
Chị cứ mặc xác chúng. Đói khác phải tự nấu mà ăn, không chu cấp, không nai lưng phục vụ nữa. Hết quần áo mặc, ở bẩn ráng chịu, còn không thì phải tự mà giặt đồ. Đó là ví dụ. Chị mạnh mẽ làm như thế đi, không ai vì thế mà chết được đâu.
Anh thú thật rằng mình là người đồng tính, rằng anh thương tôi, có thể tiếp tục duy trì cuộc sống với tôi nhưng không muốn chúng tôi có con...
Nhiều người nói tôi tu 9 kiếp mới có vợ đảm, chiều chồng hết mực. Vậy nhưng tôi lại thấy nghẹt thở vì sự quan tâm quá mức của vợ.
Em cũng cần khẳng định lại những quyền cơ bản: quyền được đưa đón con, quyền được giao tiếp xã hội tối thiểu và quyền được tôn trọng sở thích cá nhân.
Sự mệt mỏi về thể xác không đáng sợ bằng sự thất vọng về tinh thần. Đừng đẩy người bạn đời vốn là đồng minh của em sang phía đối diện.
Tôi từng đề nghị ra ngoài thuê trọ nhưng vợ gạt đi vì muốn có ông bà phụ giúp cơm nước, trông con để đi làm.
Chồng em vì yêu và thiếu vắng em nên mới có những đòi hỏi đó. Hãy nhìn nhận nó như một tín hiệu tích cực của tình yêu.
Nếu ký ức cũ quay lại, thay vì ép mình đừng nghĩ nữa, chị hãy nhìn nó như một tín hiệu: mình cần thêm thời gian hoặc cần thêm sự trấn an.
Em đã kết hôn được 4 năm. Chồng em bảnh bao, có địa vị, thu nhập tốt nhưng em có chồng mà cũng như không bởi anh vừa gia trưởng vừa lười.
Cha tôi đã ngoài 90 tuổi. Từ nhỏ tới nay, dù đã già, tôi luôn bị cha áp đặt và quyết định thay mọi chuyện.
Anh cần cho vợ thấy anh yêu vợ, muốn xây dựng tổ ấm hạnh phúc nhưng anh cũng không bao giờ từ bỏ trách nhiệm với mẹ.
Trong cuộc sống hôn nhân, đôi khi sự thờ ơ còn đáng sợ hơn cả những lời cãi vã.
Điều duy nhất em có thể làm là tôn trọng quyết định của anh ấy vì đó là cách anh ấy chọn để đối diện với cuộc đời mình.
Nắm giữ khối tài sản lớn nhưng cha mẹ già vẫn khổ sở, không yên thân vì con cái sống ỷ lại và tìm cách bòn rút tài sản...
Vợ chồng em chung sống khá êm đềm, hạnh phúc. Tuy nhiên, chỉ vì một gameshow truyền hình mà bây giờ vợ chiến tranh lạnh với em.
Chúng ta thường nghĩ trẻ con cần một gia đình đủ cả cha lẫn mẹ, điều đó đúng nhưng chưa đủ. Trẻ con thật sự cần một gia đình hạnh phúc.
Em không cần vội gán cho câu chuyện này một ý nghĩa quá nặng nề, cũng đừng ép mình phải “ổn” khi trong lòng còn lấn cấn.
Bắt con ở nhà chỉ vì sự ngại ngần của người lớn chẳng phải là quá ích kỷ và khiến tuổi thơ của con thiếu đi những kỷ niệm đẹp hay sao?
Đừng sợ làm tổn thương con. Thực chất, việc dạy trẻ về ranh giới cá nhân cũng là giúp con biết bảo vệ sự riêng tư của chính mình.