PNO - Trước đây, nhìn những cảnh cha mẹ già khốn khổ vì giao hết tài sản cho con, tôi tự nhủ mình phải luôn chủ động mọi việc. Vậy mà...
| Chia sẻ bài viết: |
ĐINH VAN LONG 17-09-2020 19:09:38
Không phải mình chị bị như vậy đâu-khi còn khỏe còn trẻ từng ngày từng giờ mình lo hết cho những đứa con của mình .Đến nay khi mới về hưu được mấy năm các con đã thưa dần thăm hỏi-có đứa kinh tế hơn mình biết mình sẽ sửa nhà vậy là kiếm cớ giận mình để khỏi đến kẻo sợ phải ủng hộ tiền đó chị. Buồn và buồn mà thôi chứ làm gì bây giờ.
a letran2016 17-09-2020 15:26:48
Thực ra gặp cảnh thế này chỉ nên trách mình vô phúc thôi. Nếu có phúc thì tự nó sẽ khác.
Sơn Lê 17-09-2020 15:12:55
Thằng con trời đánh, đối xử với mẹ như thế có ngày ra đường xe ăn đó con.
mai hoang nguyen 17-09-2020 14:44:54
Không có gì quý hơn độc lập tự do! Thà đau một lần mà sống trong dằn vặt, lo âu, nhất là tuổi già sống với con út và con dâu tham lam ích kỷ vậy, không an vui thì chết cũng không yên nữa. Đòilại và tách ra, càng rõ bộ mặt thật của 2 đứa đó, chẳng trông cậy gì đâu, tự thuê ô sin ở cho khỏe bác ạ. Tinh thần thoài mái là trên hết.
Thanh 17-09-2020 10:42:20
Đọc bài xong thấy thương chị quá. Cả 2 người con như chị đã nêu trong bài, tôi thấy chị không thể nào sống yên vui với họ trong những ngày cuối đời. Tôi nghĩ chị nên gặp luật sư nhờ họ tư vấn để đòi lại giấy tờ đất đai nhà cửa khi chị còn sức khỏe đi lại và đầu óc còn minh mẫn. Sau đó thời gian chị còn khỏe thì chị sống 1 mình trong ngôi nhà của chị. Đồng thời chị nên nghĩ cách tìm cho mình 1 viện dưỡng lão để sống những ngày về sau nữa. Việt Nam hiện có những viện dưỡng lão có đóng phí sống cũng thanh thản đầu óc còn hơn ở cùng những đứa con chỉ biết đến tiền mà không có tình thương. Chị cũng hãy chấp nhận hoàn cảnh, đừng vì sợ sống cô quạnh mà dung dưỡng các con. Chúc chị có nhiều sức khỏe và tâm bình an.
“Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao? Thì mình mặc đồ lòe loẹt, màu mè nổi bần bật lên là rực rỡ chứ sao”.
Đôi khi, hôn nhân tan vỡ lại khởi từ những chuyện rất nhỏ. Nhỏ đến mức, nếu kể ra, ta chỉ có thể hỏi: “Có vậy thôi mà cũng bỏ nhau sao?”
Vợ chồng đầu ấp tay gối mấy năm trời, không phải nhẫn nhịn nhau mới bền mà còn cần biết xả van cảm xúc đúng cách.
Tôi bỗng thầm mong trong những năm tháng phía trước, dù cuộc đời có đưa đi bao xa, mình vẫn giữ được khả năng cho đi những bình yên
Những phụ nữ thành đạt quanh tôi chưa bao giờ giữ chồng. Họ chỉ gìn giữ bản thân. Họ không cho phép mình trông thảm hại.
Khi người đàn ông trái lời cha mẹ ruột để cưới vợ, liệu sau này nếu chẳng may cơm không lành, canh không ngọt, họ có hối hận?
Nghe tôi kể chuyện, hội chị em cũng chỉ biết “xin vía” chứ không đưa ra được lời khuyên đầu tư.
Ngồi trước dì, tôi chỉ thấy một người đàn bà đã đi qua rất nhiều năm tháng mà lòng vẫn đủ rộng để bao dung.
Phải chăng ngày nay tình yêu không còn giống như ngày xưa hay do cách cư xử của chúng ta với thứ tình cảm này đã thay đổi?
Cha mẹ nuôi con khôn lớn, dạy con gái biết đi, biết đứng, biết tự trọng, chưa bao giờ là để một người dưng đến và chà đạp.
Cả cuộc hôn nhân đằng đẵng, không biết bao nhiêu lần ba mẹ tôi dọa ra tòa ly hôn. Vậy mà đến cuối cùng, lại không rời nhau nửa bước.
Ông xã gần đây có vẻ “xuống dốc” trên giường. Nhiều lần nhìn ổng thở dốc mà thấy tội.
Tình yêu đôi khi là 2 mảnh ghép còn nhiều khiếm khuyết tìm thấy nhau, nắm tay, bù đắp để cùng hạnh phúc và tỏa sáng.
Nhiều năm liền, ngày 8/3 trong nhà tôi trôi qua lặng lẽ. Mãi đến khi có con gái, chồng tôi mới bắt đầu mang hoa về nhà.
Đừng sợ mất đi một vai diễn hay một nhân vật phụ nào đó, chỉ cần nữ chính còn ở đây, bạn luôn có thể sống một cuộc đời rực rỡ!
Một gia đình không cần hoàn hảo, chỉ cần vợ chồng vì nhau mà cố gắng, cùng nhau chống đỡ khi tai ương ập đến.
Đi đâu cũng được, miễn là tay trong tay, đó mới là chuyến đi trốn rực rỡ và bình yên nhất.
Sắp đến ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, câu hỏi luôn làm cánh đàn ông đau đầu là: Tặng quà gì để vợ vui, để vợ không mặt nặng mày nhẹ?