PNO - Mẹ chồng khiến tôi thấy mình như một đứa con dâu lười biếng, vô dụng trong mắt thiên hạ, dù thực tế tôi đang cày cuốc đến kiệt sức để lo cho cái nhà này. Tôi làm ra tiền, tôi tự chủ cuộc sống, tại sao tôi phải chịu đựng sự độc hại này?
| Chia sẻ bài viết: |
Phạm Hoàng Long 13-01-2026 20:03:18
Bạn cùng chồng hãy ngồi lại nói chuyện phân biệt phải trái với mẹ chồng. Trong trường hợp chồng vì sĩ diện mà không dám nói thật với mẹ thì bạn có thể trao đổi thẳng thắn với chồng về việc bạn và các con ra ngoài thuê nhà. Việc chu cấp nuôi dưỡng các con và đưa đón các con đi học, chồng phải cùng đóng góp và chia sẻ. Khi đó với thu nhập của mình bạn có thể thuê người giúp việc theo giờ. Đừng vì cả nể mà thêm mua bực vào mình. Chúc bạn sáng suốt trong giải quyết ứng xử.
Dũng Phạm 13-01-2026 10:43:55
Bạn cứ giả điếc giả câm đi. Bà nói đổng cốt yếu cũng để bạn nghe. Bạn giả vờ không để ý rồi bà sẽ chán thôi.
Trần Ngọc Ánh 13-01-2026 10:40:26
Dọn ra ngoài luôn cho rồi, lăn tăn làm gì. Tôi mà có năng lực kiếm tiền như bạn, còn lâu mới bắt nạt được tôi. Mình không hỗn hào với mẹ chồng nhưng bà đối xử với mình phải có sự tôn trọng. Mình tôn trọng bà, bà cũng cần sòng phẳng nhìn nhận đóng góp của mình và tôn trọng mình. Thời nay khác rồi, không có kiểu đè đầu cưỡi cổ, bạc đãi dâu nữa đâu.
Trà My 13-01-2026 10:36:33
Tôi đồng ý phải làm cho ra lẽ. Mình không hỗn nhưng phải nói để bà hiểu vấn đề.
Trả lời 11 thích 0 không thích
LEXIXO
Con trai bà phải biết nói với mẹ chứ.
Thúy Hạnh 13-01-2026 10:34:07
Chịu bạn, kiếm từng ấy tiền mỗi tháng, chu cấp cả gia đình mà để mẹ chồng đè đầu cưỡi cổ. Bạn nói thẳng cho bà hiểu. Con đi làm vất vả, giờ giấc con không theo hành chính. Khi ở nhà, con cần được nghỉ ngơi thì mới có sức khỏe lao động cày bừa nuôi cả nhà chứ. Nếu mẹ muốn con ở nhà nội trợ, đưa đón con thì sao mẹ không nói con trai mẹ phải kiếm được tiền như con để lo cho gia đình? Phụ nữ chẳng ai thích vất vả đâu. Chẳng ai muốn phải ra đời tranh cường, hoàn cảnh bắt buộc thôi.
Thùy Linh 13-01-2026 10:31:10
Bây giờ bạn có thể ra ngoài ở riêng, vừa thoải mái, vừa đỡ va chạm với mẹ chồng. Ông bà còn đủ đôi đủ cặp, chưa tới mức già yếu không lo được bản thân thì cứ để ông bà sống riêng, sau này tính tiếp.
Trúc Quỳnh 13-01-2026 10:29:36
Tôi cũng ở hoàn cảnh giống thế này, nhiều khi stress quá độ, đầu óc muốn nổ tung. Ra đời đã phải bon chen, áp lực kiếm tiền. Về nhà hậu phương lộn xộn, người thân với nhau cùng được hưởng thụ từ giá trị công việc tôi tạo ra nhưng lại không ủng hộ mà còn soi xét, gây khó dễ nhau.
Lý Hải 13-01-2026 10:27:47
Thôi chín bỏ làm mười chị ạ. Dù gì cũng người một nhà và bà cũng có công đẻ ra chồng mình, chăm sóc nhà cửa cho gia đình. Cứ nuốt vào và nghĩ tới những sự vất vả bà phải gánh vác bạn sẽ cảm thông được. Người già và ngày xưa họ cũng không được thông thái, văn minh, tư tưởng còn cổ hủ. Lớn tuổi rồi, suy nghĩ phong kiến ăn vào thành bản chất, khó kỳ vọng sự thay đổi từ họ. Mình là giới trẻ, tiếp xúc với cái mới, tiếp thu cái hiện đại và được học hành. Bạn hãy thay đổi và bao dung cho nhẹ nhàng, nhẹ nhàng cho chính bản thân và không khiến chồng bị kẹt ở giữa kẻo lại rạn nứt cả hạnh phúc cá nhân. Bố mẹ chồng chẳng sống đời với gia đình bạn được đâu.
Quang Nguyễn 13-01-2026 10:24:17
Bạn nói với chồng để chồng góp ý với mẹ, đừng trực tiếp va chạm làm gì chỉ tăng thèm sứt mẻ. Bảo chồng giải thích cho bà rõ về công việc cũng như sự đóng góp kinh tế của bạn cho gia đình, từ đó nhờ gia đình và ba mẹ hỗ trợ để bạn chuyên tâm được cho công việc và nghỉ ngơi tái tạo sức lao động. Có thể bà chưa hiểu rõ nên mới có sự ấm ức khi thấy con dâu cứ ngủ tới trưa, con trai phải dậy sớm đưa đón cháu, việc nhà con dâu cũng không làm.
Bích Hà 13-01-2026 10:17:57
Bảo mẹ chồng không bao giờ thương con dâu như con đẻ đâu thì mọi người lại nói tôi gây chia rẽ tình cảm. Khác máu tanh lòng nên thấy con trai vất vả là sẽ đổ hết lên đầu con dâu. Bà không cần biết bạn làm bao nhiêu tiền, bạn được ngủ dậy muộn, con bà phải dậy sớm đưa cháu đi học là bà ngứa mắt. Sự ích kỷ của con người nó thế.
Tết xong, nhà tôi chuyển từ giai đoạn ăn chơi sang hành xác vì vợ tôi "tăng trọng" gần 5kg và bắt chồng phải nhịn theo.
Khi một người lập gia đình, thứ tự ưu tiên phải thay đổi. Cha mẹ vẫn quan trọng nhưng người bạn đời, mái ấm mới là trách nhiệm trực tiếp mỗi ngày.
Nhớ rằng việc quan trọng nhất bây giờ là sức khỏe của mẹ. Dù em có tìm ra gì, cũng tuyệt đối chưa nên hỏi mẹ hay làm mẹ kích động
Tôi như một cỗ máy được lập trình sẵn, gồng mình lên để đóng vai vợ đảm cho đúng ý chồng.
Đi làm xa không có nghĩa là rời bỏ ba mẹ vì ở gần mà không lo được cho bản thân cũng không phải là hiếu thảo trọn vẹn.
Đừng để cuộc đời là một chuỗi ảo mộng. Anh hãy yêu khi đã tự do, chứ đừng yêu để tìm cách tự do.
Tôi có nên công khai việc chồng ngoại tình, có con rơi hay nhẫn nhịn vì con cái, cha mẹ hai bên, chờ đến khi hết tết mới giải quyết?
Nhiều cha mẹ từng trải qua đổ vỡ, sẽ vô thức nuông chiều con để bù đắp thiếu hụt. Nhưng nếu thiếu ranh giới, trẻ sẽ thiếu kỹ năng tự điều tiết.
Văn mẫu của đàn ông tham lam ăn vụng chùi mép là đổ lỗi cho phụ nữ. Anh ta nói bồ chỉ lợi dụng tiền. Đó là sự vô trách nhiệm
Lo cho con mới hơn 2 tháng tuổi còn quá non nớt, tôi không về quê chồng. Anh không ngần ngại bỏ lại vợ con để về ăn tết với bố mẹ.
Hãy cho vợ em biết rằng nếu mong được tha thứ, cô ấy cần thể hiện bằng hành động.
Cho dù cuộc hôn nhân kết thúc thế nào cũng đừng để mình tổn thương thêm, bởi phải đến hồi kết hôm nay là mình đã chịu tổn thương đủ rồi.
Năm nào cũng vậy, từ đêm giao thừa đến hết mùng, chồng tôi luôn biến nhà thành quán nhậu 0 đồng khiến tôi vô cùng mệt mỏi.
Người phụ nữ 55 tuổi ấy không đơn thuần là thích chụp ảnh như em miêu tả mà đang cố giữ lại những khoảnh khắc gia đình theo cách của mình.
Con không xem công việc quan trọng hơn gia đình, mà cậu ấy hiểu thấu suốt rằng: để sống tốt ở một nơi xa nhà, phải tự kỷ luật với chính mình.
Anh bảo không sống chung với vợ, vậy người đàn bà đang quần quật trong bếp để lo cơm nước cúng tổ tiên anh là ai?
Hy sinh là điều rất đẹp, nhưng hy sinh đến mức không ai biết mình buồn, mình cô đơn và thiếu vắng thì lại thiệt cho chính chị.
Nói lại với chồng một cách rõ ràng và bình tĩnh: rằng không phải là chị ghen, mà là chị cần anh ấy tôn trọng ranh giới và vị trí của chị.