PNO - Mẹ chồng khiến tôi thấy mình như một đứa con dâu lười biếng, vô dụng trong mắt thiên hạ, dù thực tế tôi đang cày cuốc đến kiệt sức để lo cho cái nhà này. Tôi làm ra tiền, tôi tự chủ cuộc sống, tại sao tôi phải chịu đựng sự độc hại này?
| Chia sẻ bài viết: |
Phạm Hoàng Long 13-01-2026 20:03:18
Bạn cùng chồng hãy ngồi lại nói chuyện phân biệt phải trái với mẹ chồng. Trong trường hợp chồng vì sĩ diện mà không dám nói thật với mẹ thì bạn có thể trao đổi thẳng thắn với chồng về việc bạn và các con ra ngoài thuê nhà. Việc chu cấp nuôi dưỡng các con và đưa đón các con đi học, chồng phải cùng đóng góp và chia sẻ. Khi đó với thu nhập của mình bạn có thể thuê người giúp việc theo giờ. Đừng vì cả nể mà thêm mua bực vào mình. Chúc bạn sáng suốt trong giải quyết ứng xử.
Dũng Phạm 13-01-2026 10:43:55
Bạn cứ giả điếc giả câm đi. Bà nói đổng cốt yếu cũng để bạn nghe. Bạn giả vờ không để ý rồi bà sẽ chán thôi.
Trần Ngọc Ánh 13-01-2026 10:40:26
Dọn ra ngoài luôn cho rồi, lăn tăn làm gì. Tôi mà có năng lực kiếm tiền như bạn, còn lâu mới bắt nạt được tôi. Mình không hỗn hào với mẹ chồng nhưng bà đối xử với mình phải có sự tôn trọng. Mình tôn trọng bà, bà cũng cần sòng phẳng nhìn nhận đóng góp của mình và tôn trọng mình. Thời nay khác rồi, không có kiểu đè đầu cưỡi cổ, bạc đãi dâu nữa đâu.
Trà My 13-01-2026 10:36:33
Tôi đồng ý phải làm cho ra lẽ. Mình không hỗn nhưng phải nói để bà hiểu vấn đề.
Trả lời 11 thích 0 không thích
LEXIXO
Con trai bà phải biết nói với mẹ chứ.
Thúy Hạnh 13-01-2026 10:34:07
Chịu bạn, kiếm từng ấy tiền mỗi tháng, chu cấp cả gia đình mà để mẹ chồng đè đầu cưỡi cổ. Bạn nói thẳng cho bà hiểu. Con đi làm vất vả, giờ giấc con không theo hành chính. Khi ở nhà, con cần được nghỉ ngơi thì mới có sức khỏe lao động cày bừa nuôi cả nhà chứ. Nếu mẹ muốn con ở nhà nội trợ, đưa đón con thì sao mẹ không nói con trai mẹ phải kiếm được tiền như con để lo cho gia đình? Phụ nữ chẳng ai thích vất vả đâu. Chẳng ai muốn phải ra đời tranh cường, hoàn cảnh bắt buộc thôi.
Thùy Linh 13-01-2026 10:31:10
Bây giờ bạn có thể ra ngoài ở riêng, vừa thoải mái, vừa đỡ va chạm với mẹ chồng. Ông bà còn đủ đôi đủ cặp, chưa tới mức già yếu không lo được bản thân thì cứ để ông bà sống riêng, sau này tính tiếp.
Trúc Quỳnh 13-01-2026 10:29:36
Tôi cũng ở hoàn cảnh giống thế này, nhiều khi stress quá độ, đầu óc muốn nổ tung. Ra đời đã phải bon chen, áp lực kiếm tiền. Về nhà hậu phương lộn xộn, người thân với nhau cùng được hưởng thụ từ giá trị công việc tôi tạo ra nhưng lại không ủng hộ mà còn soi xét, gây khó dễ nhau.
Lý Hải 13-01-2026 10:27:47
Thôi chín bỏ làm mười chị ạ. Dù gì cũng người một nhà và bà cũng có công đẻ ra chồng mình, chăm sóc nhà cửa cho gia đình. Cứ nuốt vào và nghĩ tới những sự vất vả bà phải gánh vác bạn sẽ cảm thông được. Người già và ngày xưa họ cũng không được thông thái, văn minh, tư tưởng còn cổ hủ. Lớn tuổi rồi, suy nghĩ phong kiến ăn vào thành bản chất, khó kỳ vọng sự thay đổi từ họ. Mình là giới trẻ, tiếp xúc với cái mới, tiếp thu cái hiện đại và được học hành. Bạn hãy thay đổi và bao dung cho nhẹ nhàng, nhẹ nhàng cho chính bản thân và không khiến chồng bị kẹt ở giữa kẻo lại rạn nứt cả hạnh phúc cá nhân. Bố mẹ chồng chẳng sống đời với gia đình bạn được đâu.
Quang Nguyễn 13-01-2026 10:24:17
Bạn nói với chồng để chồng góp ý với mẹ, đừng trực tiếp va chạm làm gì chỉ tăng thèm sứt mẻ. Bảo chồng giải thích cho bà rõ về công việc cũng như sự đóng góp kinh tế của bạn cho gia đình, từ đó nhờ gia đình và ba mẹ hỗ trợ để bạn chuyên tâm được cho công việc và nghỉ ngơi tái tạo sức lao động. Có thể bà chưa hiểu rõ nên mới có sự ấm ức khi thấy con dâu cứ ngủ tới trưa, con trai phải dậy sớm đưa đón cháu, việc nhà con dâu cũng không làm.
Bích Hà 13-01-2026 10:17:57
Bảo mẹ chồng không bao giờ thương con dâu như con đẻ đâu thì mọi người lại nói tôi gây chia rẽ tình cảm. Khác máu tanh lòng nên thấy con trai vất vả là sẽ đổ hết lên đầu con dâu. Bà không cần biết bạn làm bao nhiêu tiền, bạn được ngủ dậy muộn, con bà phải dậy sớm đưa cháu đi học là bà ngứa mắt. Sự ích kỷ của con người nó thế.
Em hãy chọn chính mình ở hiện tại, khoan vội chọn ai trong hai người đàn ông đó. Đừng lặp lại sai lầm rồi phải nói "giá như" thêm lần nữa
Chẳng lẽ để giữ gìn hạnh phúc, tôi phải im lặng chịu đựng lời đe dọa ngoại tình và hạ mình để chồng thấy bản thân mạnh mẽ hơn?
Vợ em không còn quan tâm chồng không phải vì hết tình cảm mà có thể vì cô ấy đã mệt đến mức không muốn kỳ vọng nữa.
Có những gia đình sau ly hôn vẫn duy trì được việc cùng nuôi dạy con, để con ở với người này nhưng người kia được thăm và chăm con thường xuyên.
Ba chị em tôi mỗi tuần đều thay phiên vượt hàng trăm cây số về thăm nhưng vẫn không yên tâm vì cha mẹ già yếu lại sống đơn độc ở quê.
Ai cũng có quá khứ. Tôn trọng quá khứ không phủ định việc hướng tới tương lai.
Đừng nghĩ mình thất nghiệp. Hãy coi việc bồi bổ cơ thể, canh trứng, giữ thai và sinh con là dự án quan trọng mà em đang là giám đốc.
Tôi nên làm gì để chồng hiểu rằng tôi không hề coi thường anh? Phải chăng chính anh đang tự coi thường bản thân rồi đổ lỗi cho vợ?
Nếu em chỉ cố làm cho cô ấy dừng lại mà chồng em không thay đổi thì mối quan hệ đó sẽ chỉ chuyển sang một hình thức khác kín đáo hơn.
Chuyện tình cảm không có đúng sai rạch ròi. Bên cạnh chữ tình còn có chữ duyên.
Vợ chồng tôi vốn rất hòa hợp chuyện gối chăn nhưng từ lúc sinh xong chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác chán ghét chồng.
Không một ai, kể cả ông bà, cha mẹ, có quyền đánh một đứa trẻ theo cách gây tổn thương thân thể và xúc phạm nhân phẩm như vậy.
Tiền chung của gia đình chỉ đưa ra khi vợ chồng đồng thuận và có kế hoạch thu hồi rõ ràng. Sự minh bạch là cách giữ hòa khí lâu dài.
Mỗi khi có tranh luận, dù là chuyện nhỏ nhặt, anh luôn cố gắng phân định đúng sai đến cùng, tuyệt đối không bao giờ nhường tôi một bước.
Phụ nữ có thể chịu đựng nhiều thứ nhưng không nên chịu đựng một người đàn ông vừa phản bội vừa vô trách nhiệm.
Khi em bớt gánh vác quá nhiều, người đàn ông bên cạnh mới có không gian và áp lực để trưởng thành.
Con đã 11 tháng mà chuyện ấy vẫn đóng băng hoàn toàn. Mỗi lần em chủ động đều bị chồng né tránh với lý do mệt mỏi, con khóc....
Trong hôn nhân, có một điều rất khó chấp nhận - cảm giác mình không được lựa chọn, không được hiện diện trọn vẹn trong đời sống của bạn đời.