PNO - Em không thể thay đổi nếp nhà bên vợ, cũng không thể đòi lại công bằng hay giải cứu cha vợ. Điều em có thể làm là chấp nhập hay không chấp nhận mà thôi.
| Chia sẻ bài viết: |
Diệu Thúy Cách đây 21 phút
Ở vị trí con rể, dù không đồng tình nhưng bạn không thể giáo huấn, lên lớp… các thành viên trong nhà vợ phải sống ra sao. Là đàn ông, bạn cũng chẳng thể vì cả nể mà a dua hoặc nhắm mắt làm ngơ trước điều trái tai gai mắt. Cứ cư xử theo cách bạn cho là đúng nhất: tôn trọng, hiếu kính với cha vợ, mặc kệ mọi người xung quanh thế nào. Việc gì không hợp lý, bạn hãy lên tiếng bày tỏ quan điểm bằng thái độ chừng mực, lễ độ mà cứng rắn.
Khi thấy chàng rể vẫn kiên trì sống đúng với lương tâm và trách nhiệm, mọi người sẽ phải nhìn lại mình. Quan trọng nhất là xem vợ bạn có tôn trọng chồng hay không. Đó mới là vấn đề cốt lõi để quyết định lùi hay tiến.
Lê Kiên Cách đây 25 phút
Nếu thực sự yêu vợ, muốn kết hôn, sinh con và xây dựng cuộc sống chung lâu dài, hạnh phúc, bạn phải vững vàng, bản lĩnh để tạo nếp nhà cho gia đình nhỏ của mình. Muốn vậy, vợ chồng bạn phải ra riêng. Khi có nhà riêng, không gian ít nhiều tách biệt với môi trường cũ, cộng với sự định hướng từ cái uy của người làm chủ gia đình, bạn mới mong thay đổi dần tư duy và hành động của vợ.
Nếu yêu chồng, vợ bạn sẽ hiểu bạn thích gì, không thích gì mà điều chỉnh bản thân cho gia đình êm ấm. Đặc biệt, khi có con, bạn càng phải rõ ràng, thống nhất với vợ trong quan điểm dạy con. Đứa trẻ sẽ yêu thương, kính trọng ông bà, cha mẹ theo tiêu chuẩn bạn mong muốn. Vừa dạy con và lèo lái cả vợ, vừa làm sao để không đụng độ, xung đột căng thẳng với nhà vợ là cả một nghệ thuật kết hợp cùng sự cứng rắn, kiên trì. Nếu yêu và không muốn buông tay, bạn có thể thử.
Khánh An Cách đây 27 phút
Tôi xin kể một chuyện nhỏ của gia đình mình. Khi ăn cơm, tôi muốn dọn lên bàn chỉnh tề, cả nhà quây quần ngồi ăn với nhau mà cưới nhau hơn 15 năm tôi vẫn không thay đổi được thói quen của vợ.
Vợ tôi sinh ra trong gia đình buôn bán, từ nhỏ đã quen cảnh ai rảnh giờ nào ăn giờ đó. Đồ ăn nấu sẵn trong nồi, ai ăn thì bới một tô rồi bưng đi khắp nhà, thích chỗ nào ngồi chỗ đó. Vợ nói nhà ông bà, chú bác, cô dì… đều vậy nên quen rồi. Tôi làm căng thì vợ làm theo nhưng không vui, ăn uống căng thẳng chẳng thấy ngon. Bây giờ, mấy đứa con cũng học theo mẹ, vừa ăn vừa coi ti vi, ôm điện thoại trong phòng. Cho nên, có lẽ tới cuối đời tôi, ước mong về bữa cơm gia đình mãi mãi chỉ là mong ước.
Bạn đừng mang ảo tưởng sẽ thay đổi được một người trưởng thành. Điều đó là bất khả thi, trừ khi chính họ muốn bản thân thay đổi. Đằng này lại là cả gia đình vợ chứ không chỉ một người thì lại càng khó. Câu chuyện ở đây chỉ là chịu được thì ở và không chịu được thì đi. Bạn mới làm đám hỏi, vẫn còn kịp nghĩ kỹ trước khi quyết định cưới.
Em đang cần học gấp một khóa… yêu chồng bởi sau 1 tháng nữa, anh ấy sẽ trở về nhà sống chung với mẹ con em...
Làm thế nào để khéo léo từ chối những món quà kiểu này của mẹ chồng mà không làm sứt mẻ tình cảm gia đình?
Tương lai là thứ chưa xảy ra và việc em bệnh nặng cũng chỉ là giả định. Đừng dùng kịch bản đó để thử thách người đàn ông bên cạnh.
Vợ anh cảm thấy xấu hổ vì nghề nghiệp của chồng, tình cảm của cô ấy đang đặt trên nền tảng sĩ diện phù phiếm hơn là sự đồng cam cộng khổ.
Em 29 tuổi, vừa ly hôn chồng sau 6 năm chúng sống. Em được tòa giao quyền nuôi con nhưng vì hoàn cảnh, em phải đứng trước quyết định xa con...
Càng thấy chị xuống nước hứa hẹn, anh ấy sẽ càng cảm thấy quyết định ly thân là đúng, càng ngột ngạt và muốn đẩy chị ra xa hơn.
Vợ chồng tôi vừa nghỉ hưu. Những tưởng đây là thời gian để tận hưởng sự thảnh thơi nhưng thực tế lại nảy sinh nhiều mâu thuẫn...
Gặp trường hợp bạn thân "nghiện" than vãn nhưng lại bênh chồng bất chấp thế này thì nên ứng xử sao cho vẹn cả đôi đường?
30 năm hôn nhân không hạnh phúc, phụ nữ U60 nên thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy bạo lực và phản bội để sống cho mình hay tiếp tục chịu đựng?
Ở đời, việc gì muốn giỏi cũng phải học, phải tập - kể cả việc làm bà chủ.
Hình cưới đã chụp, nhà hàng đã đặt, nữ trang cũng đã mua nhưng em đang rất sợ đến ngày đó vì phát hiện nhà chồng có nhiều người bị tâm thần.
Người vợ đang dồn sự tức giận vào người thứ ba nhưng quên mất rằng nếu chồng mình không mở cửa, người khác không cách nào vào nhà được.
Nếu em miễn cưỡng đồng ý một chuyện khiến mình không thoải mái, sự khó chịu ấy sẽ âm thầm tích tụ và ảnh hưởng đến tình cảm sau này.
Cha mẹ chồng tôi rất nhã nhặn, tình cảm và thoải mái. Trong nhà chồng, người khiến tôi ngột ngạt đến mức muốn trầm cảm lại là chị dâu.
Em đang ở bước đường cùng, ưu tiên số một của em là con. Em không còn dư dả để mặc người khác tước đoạt tài sản của mình nữa.
Sự bao dung và thấu hiểu của em lúc này là cách trả ơn tuyệt vời nhất cho những năm tháng mẹ đã dành trọn cho 2 chị em
Nghĩ đến cảnh mai này khi hai thân già khuất núi, không còn ai che chở, bao bọc chẳng biết con sẽ sống ra sao, vợ chồng tôi rất lo lắng.
Sự thật có thể đau lòng nhưng luôn tốt hơn một lời nói dối êm dịu hay một sự nghi ngờ gặm nhấm tâm can ngày này qua ngày khác.