PNO - Tòa án không phải là nơi để anh em “đối đầu” mà đôi khi là điểm tựa cuối cùng để tất cả có một phán quyết công bằng.
| Chia sẻ bài viết: |
Ngọc Mai 24-11-2025 04:50:09
Chả cần mang ra tòa, chỉ cần hai người con gái không làm giấy tờ nhường quyền thừa kế thì người anh không bao giờ có thể lấy căn nhà đó được. Ở thì cứ ở nhưng chẳng có quyền gì.
Nguyên Thanh 24-11-2025 04:47:43
Cho nên cha mẹ khi còn minh mẫn tỉnh táo nên làm di chúc rõ ràng
Minh Ngọc 23-11-2025 16:30:06
Bạn có thể đồng ý cho anh ở mà không được quyền bán nhà, coi như đó là nhà thờ, anh phải cam kết điều đó.
Lê Đức Khanh 23-11-2025 09:49:39
Ba mất, mẹ còn mà anh em lục đục với nhau về chuyện nhà cửa thật là không hay. Phong tục nước ta con trai có trách nhiệm hương khói, thờ phụng tổ tiên, đó là đạo lý đẹp.
Hiện nay chưa thấy có nhà chồng nào cho con dâu thờ cha mẹ đẻ ở nhà họ, con dâu chỉ có bổn phận thờ cha mẹ chồng.
Dù pháp luật quy đinh 2 cháu có quyền thừa kế căn nhà đó nhưng hai cháu đã có nhà riêng, đòi phân chia nhà cửa với anh trai để làm gì?
Anh trai 2 cháu nói có tình, có lý. Anh mình chỉ đứng tên, chứ có phải bán đâu mà các cháu đòi ra tòa?
Con gái đi lấy chồng rồi cần vun đắp cho nhà mình tránh sứt mẻ và cảm ơn đã có người chăm lo hương khói, thờ phụng cha mẹ, tổ tiên để cho mình và con cháu mình có đường lui về báo hiếu sau này.
Giờ các cháu đòi chia, anh trai bán nhà trả tiền cho các cháu rồi mua chỗ khác hoặc làm lại để thờ cha mẹ, tổ tiên thử hỏi các cháu có thể về thắp hương, giỗ cha mẹ được không?
Chú kể câu chuyện này cháu xem nhé, năm 1989, ở Thanh Hóa có 5 anh em, 4 anh thoát ly đã có nhà riêng, giao chú út ở nhà chăm sóc cha mẹ. Cha mẹ mất để lại căn nhà 5 gian không lập di chúc. Sau đó 4 anh thoát li đòi chia nhà để bán, cậu út đồng ý và nhất quyết đòi lấy gian giữa nơi có bàn thờ để thờ cha mẹ, còn 4 anh lấy 4 gian hai bên. Tòa án huyện xử như yêu cầu của cậu út. Các anh không bán nhà đất được nên kháng cáo đòi chia cho cậu út căn cuối cùng. Tòa bác kháng cáo. Kêt thúc phiên tòa thăng út bảo các anh cứ về bán phần của mình đi và đừng bao giờ về quê giỗ tết nữa.
Các anh vẫn được chia mỗi người một căn nhưng không bán được, vì gian giữa làm nơi thờ cúng thì làm sao bán các gian bên được?
Cháu xem chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" sẽ thấy người ta đi tìm người thân bao nhiêu năm mà chưa được, còn mình có người thân lại đẩy đi xa liệu có đáng không?
Chú nói vậy để cháu nghĩ xem mà quyết định nhé.
Trả lời 2 thích 10 không thích
Nguyên Trác
Người bảo thủ, lạc hậu và cứng nhắc như anh càng nói nhiều chỉ càng thể hiện tính gia trưởng, trọng nam khinh nữ, đi ngược hướng văn minh. Tệ hơn nữa, suy nghĩ này lợi dụng cái gọi là truyền thống ông bà xưa để lại nhằm khoét sâu hơn khoảng cách bất bình đẳng giới tính, không tuân thủ quy định pháp luật về quyền thừa kế. Ít nói để còn nhận được sự tôn trọng của xã hội dành cho người sống lâu mà thiếu trưởng thành, anh nhé.
Châu Hoàng 23-11-2025 08:12:40
Trong trường hợp này có lẽ đó là cách duy nhất.
Thu Hà 23-11-2025 07:13:32
Khi cần thiết rõ ràng phân minh thì cũng phải nhờ đến toà án thôi.
Anh thú thật rằng mình là người đồng tính, rằng anh thương tôi, có thể tiếp tục duy trì cuộc sống với tôi nhưng không muốn chúng tôi có con...
Nhiều người nói tôi tu 9 kiếp mới có vợ đảm, chiều chồng hết mực. Vậy nhưng tôi lại thấy nghẹt thở vì sự quan tâm quá mức của vợ.
Em cũng cần khẳng định lại những quyền cơ bản: quyền được đưa đón con, quyền được giao tiếp xã hội tối thiểu và quyền được tôn trọng sở thích cá nhân.
Sự mệt mỏi về thể xác không đáng sợ bằng sự thất vọng về tinh thần. Đừng đẩy người bạn đời vốn là đồng minh của em sang phía đối diện.
Tôi từng đề nghị ra ngoài thuê trọ nhưng vợ gạt đi vì muốn có ông bà phụ giúp cơm nước, trông con để đi làm.
Chồng em vì yêu và thiếu vắng em nên mới có những đòi hỏi đó. Hãy nhìn nhận nó như một tín hiệu tích cực của tình yêu.
Nếu ký ức cũ quay lại, thay vì ép mình đừng nghĩ nữa, chị hãy nhìn nó như một tín hiệu: mình cần thêm thời gian hoặc cần thêm sự trấn an.
Em đã kết hôn được 4 năm. Chồng em bảnh bao, có địa vị, thu nhập tốt nhưng em có chồng mà cũng như không bởi anh vừa gia trưởng vừa lười.
Cha tôi đã ngoài 90 tuổi. Từ nhỏ tới nay, dù đã già, tôi luôn bị cha áp đặt và quyết định thay mọi chuyện.
Anh cần cho vợ thấy anh yêu vợ, muốn xây dựng tổ ấm hạnh phúc nhưng anh cũng không bao giờ từ bỏ trách nhiệm với mẹ.
Trong cuộc sống hôn nhân, đôi khi sự thờ ơ còn đáng sợ hơn cả những lời cãi vã.
Điều duy nhất em có thể làm là tôn trọng quyết định của anh ấy vì đó là cách anh ấy chọn để đối diện với cuộc đời mình.
Nắm giữ khối tài sản lớn nhưng cha mẹ già vẫn khổ sở, không yên thân vì con cái sống ỷ lại và tìm cách bòn rút tài sản...
Vợ chồng em chung sống khá êm đềm, hạnh phúc. Tuy nhiên, chỉ vì một gameshow truyền hình mà bây giờ vợ chiến tranh lạnh với em.
Chúng ta thường nghĩ trẻ con cần một gia đình đủ cả cha lẫn mẹ, điều đó đúng nhưng chưa đủ. Trẻ con thật sự cần một gia đình hạnh phúc.
Em không cần vội gán cho câu chuyện này một ý nghĩa quá nặng nề, cũng đừng ép mình phải “ổn” khi trong lòng còn lấn cấn.
Bắt con ở nhà chỉ vì sự ngại ngần của người lớn chẳng phải là quá ích kỷ và khiến tuổi thơ của con thiếu đi những kỷ niệm đẹp hay sao?
Đừng sợ làm tổn thương con. Thực chất, việc dạy trẻ về ranh giới cá nhân cũng là giúp con biết bảo vệ sự riêng tư của chính mình.