PNO - Việc chu cấp nuôi con là trách nhiệm của chồng bạn và đã được thống nhất tại tòa, nên anh ta không thể chối bỏ.
| Chia sẻ bài viết: |
Đinh Lộc 20-11-2021 08:56:30
Tôi đây là con trai mà đọc còn ức chế, không hiểu sao bà mẹ có thể bênh như vậy được.
Huyền Trân 20-11-2021 08:00:30
Làm người chưa xong đã bon chen làm cha người khác :( tội đứa nhỏ có người cha vô tâm như vậy
Ton Nu Ngan Quynh 20-11-2021 07:03:26
Tội nghiệp bạn và đứa bé đã có một người chồng, người cha vô trách nhiệm như vậy, nhưng cố lên vì con bạn nhé, và tìm cho mình một hạnh phúc khác. Ai sai sẽ bị trừng phạt thích đáng thôi
Kim 20-11-2021 02:54:24
Bạn ơi. Theo tôi bạn có thể viết bài đăng báo để tăng thu nhập là hợp lý bạn a. Qua việc viết lách, bạn còn có thể chia sẻ mỗi niềm, như vậy sẽ nhẹ nhàng thoải mái tâm hồn hơn. Hoặc ngoài giờ lên lớp, bạn làm thêm một món ăn, món ăn vặt nào đó bán online, hoặc bán trong hẻm, trong khu nhà trọ. Con gái tám tuổi đã có thể phụ giúp mẹ. Ví dụ như làm yaourt bạn cho vào túi ni - lông con gái cột thun. Hoặc hơn nữa, bạn có thể tìm công việc kèm, chăm sóc việc học hành của một học sinh cấp 1 nào đó. Thời gian học online vì dịch bệnh, sẽ nhiều gia đình cần có giáo viên hỗ trợ kèm cặp con cháu bạn a. Chúc bạn và con gái may mắn, an yên, hạnh phúc.
Tram Anh Nguyen 20-11-2021 00:43:29
Các bạn nam đọc mà ngẫm, nếu còn muốn trăng hoa, chưa sẵn sàng để chịu trách nhiệm gia đình thì đừng hại đời con gái ngta. Văn minh lên các bạn
Jessica 20-11-2021 00:06:05
U là trời cái thói nói chuyện nó ngang ngược gì đâu. Chúc anh trai sớm gặp quả báo ahuhu...
Lam Anh 19-11-2021 23:58:55
Cái nhà chồng này cũng đâu có vừa, con trai thì hèn, mẹ thì bênh bất chấp đúng sai. Quá đáng!
Thục Quyên 19-11-2021 23:51:37
Trời ơi đọc đến đâu xót đến đó!!! Có con cái rồi mà vẫn thói trăng hoa không nói, này cố trốn tránh trách nhiệm làm cha. Không thể tưởng tượng nổi người này đã được dạy dỗ thế nào :(
An Tư 19-11-2021 23:40:22
Đây chỉ là một thử thách nhỏ cho cuộc đời của bạn thôi. Bạn phải sống thật tốt, chăm sóc con, hai mẹ con vui vẻ, rồi hạnh phúc sẽ tới. Còn người sai thì ko hạnh phúc được đâu bạn ah. Nhân quả luôn có, đôi khi nó đi bộ nên tới trễ thôi.
Trần Kim 19-11-2021 22:38:45
Chỉ 3 triệu/tháng cho con cái mà còn trốn tránh, chẳng hiểu nổi anh này nghĩ gì? Thật không đáng mặt đàn ông!
Đừng bao giờ hối hận vì mình đã sống tử tế. Sự tử tế của chị là vốn liếng quý giá nhất để con cái nhìn vào và tôn trọng mẹ.
Tết với em là ác mộng khi mẹ chồng cuồng dọn dẹp. Đồ đạc từ nhà kho đến phòng khách bà cứ khiêng ra rửa rồi trả về chỗ cũ...
Giữ kín chuyện con riêng tức là em đang đùa với lửa và quan trọng hơn, em đang vô tình làm tổn thương con mình.
Không có giải pháp nào tuyệt đối vẹn cả nhiều đàng như anh mong muốn nhưng là người một nhà thì sẽ thông cảm cho nhau.
Anh trách tôi tính toán với chồng, tiền lương đưa hết cho vợ mà khi cần cứ phải như đi xin nhưng không biết tiền anh lấy hơn cả lương đưa vợ.
Khi cảm nhận được sự an toàn và tin cậy từ mẹ, con sẽ tự nhiên mở lòng, chị cũng dễ hiểu con hơn và có thể định hướng khi cần.
Sống thật không đồng nghĩa nói năng không kiểm soát, cáu gắt hay quát tháo. Cảm xúc là thật nhưng cách thể hiện cảm xúc luôn là một sự lựa chọn.
Lúc yêu, em là "nữ hoàng" của chồng. Em hắt hơi là anh cuống cuồng mua thuốc, cháo... Vậy mà mọi chuyện thay đổi từ khi "kẻ thứ ba" xuất hiện.
Chị cần điều chỉnh cách dạy con nếu không muốn nỗi sợ ấy theo con lâu dài và trở thành một dấu ấn xấu trong quan hệ mẹ con.
Đừng vội biến một nữ đồng nghiệp vô tội thành kẻ thù chỉ vì hoàn cảnh của cô ấy.
Ai cũng bảo tôi sướng mà không biết hưởng. Thật ra, sự quan tâm quá mức ấy đang rút cạn sự tự do và thoải mái trong tôi mỗi ngày.
Anh hãy lắng nghe thật kỹ nhu cầu sâu xa của chính mình. Anh cần sự chăm sóc vật chất, sự gắn bó tình cảm hay sự bình an nội tâm?
Em có từng tìm hiểu lý do chồng em làm vậy? Mức lãi suất kia là do chồng em tự đặt ra hay nhà chồng đòi hỏi?
Tôi vốn không phải là mẹ chồng khắt khe, cũng từng làm dâu nên hiểu cảnh mới về nhà chồng. Thế nhưng, tôi quá chán ngán về con dâu út.
Cha mẹ có thể vụng về trong cách yêu nhưng tình thương dành cho con vẫn luôn ở đó, chỉ chờ đôi bên tìm được cách chạm vào nhau.
Khi hiểu rõ mình có quyền gì và có thể nhận được sự hỗ trợ nào, nỗi sợ sẽ giảm và em sẽ không còn cảm giác bế tắc.
Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ bị ép ăn, không có tiếng nói trong chính nhu cầu cơ bản nhất của bản thân.
Sự can thiệp của người ngoài khó phát huy tác dụng nếu người trong cuộc không muốn dừng lại, vẫn ngoại tình tư tưởng.