PNO - Có lần chứng kiến ba đánh chửi mẹ, bé nói: “Mẹ muốn ly hôn thì cứ ly hôn, đừng lo cho con”. Chị bắt đầu thu xếp mọi thứ.
| Chia sẻ bài viết: |
Trần Thị Mỹ thanh 14-06-2022 13:07:05
Chắc chắn là nói quá trong viết văn cho hay thôi. thực tế không bao giờ có ai có thể làm được vì chỉ lo gia đình của chồng trong khi mình không hạnh phúc.ba mẹ của mình thì sao , sự hy sinh có giới hạn của nó
Huyền 12-06-2022 18:53:51
Là tôi thì ngồi đấy mà đợi tôi lo cho nhà họ và để lại căn nhà rồi đi thuê. Chắc kiếp trc chị nợ thằng này quá
Steph 12-06-2022 05:15:14
Xây nhà cho bố mẹ chồng, giúp hai em chồng ăn học và xin việc làm cho họ, để lại nhà cho chồng cũ mang con đi ở nhà thuê. Đọc chuyện của cô tôi băn khoăn khi không thấy cô nói làm được gì cho cha mẹ ruột mình, những người sinh cô ra và nuôi cô lớn lên rồi dựng vợ gả chồng cho cô? Cô có giúp gì cho anh chị em ruột mình? Và quan trọng hơn hết ra đi với hai bàn tay trắng sau mười bốn năm hôn nhân cô có nghĩ cho tương lai của hai đứa con cô không?
Cái tựa của bài viết đã khiến tôi tưởng rằng nhân vật chính trong bài là một nữ đại gia và cô chơi đẹp trước khi kết thúc cuộc hôn nhân để chứng tỏ mình rộng lượng. Nhưng khi đọc hết tôi mới ngã ngửa ra rằng để được tiếng chơi đẹp cô trắng tay, con cô không có tương lai.
Các cụ ta có câu: "Được tiếng khen ho hen chẳng còn" đúng với trường hợp của cô đấy cô ạ.
Đặng Thành Đạt 11-06-2022 17:06:06
Bạn là một người phụ nữ tốt, nhưng lòng tốt của bạn đã bị đặt nhầm chỗ.
Mấy hôm nay Sài Gòn se lạnh. Thấp thoáng trong từng câu chuyện của mọi người, mùa xuân như đang chầm chậm ghé ngang cửa.
Khi giá vàng liên tục lập đỉnh từng ngày, từng giờ, thứ kim loại vô tri ấy lại trở thành một phép thử tình thân.
Vàng lên thì vui vẻ, vàng xuống thì cãi vã. 600 triệu tích cóp 2 năm của vợ chồng trẻ nhảy múa theo giá vàng.
Làm mẹ đâu chỉ là giành quyền nuôi con trên giấy tờ. Làm mẹ là đồng hành cùng con từ những điều nhỏ nhất.
Từ tháng lương đầu tiên, mẹ đã nói Yến phải trả tiền thuê nhà. Khi ấy, Yến thấy sốc thực sự.
Trải qua nhiều lần thuê giúp việc, tôi càng thấm thía rằng không có sự chăm sóc nào ấm áp và đáng tin cậy hơn tình thương của con cái.
Chuyện chữ hiếu vốn dĩ luôn nhạy cảm, nói ra sợ làm đau người khác mà giấu trong lòng thì chính mình lại mệt mỏi.
Nghiện bói bài tây từ trực tiếp tới online, người phụ nữ dần lệ thuộc bói bài, để những lá bài chi phối công việc và cuộc sống gia đình.
Gia đình là bắt buộc, còn bạn bè chỉ là lựa chọn. Nhưng đàn bà thì cần cả hai.
Tôi định sau tết sẽ thú nhận với bố mẹ 2 bên việc hôn nhân tan vỡ. Vậy mà rồi mọi thứ thay đổi sau khi tôi nghe ba chồng tâm sự.
Nhiều người có của ăn của để nhưng luôn tính toán chi li với bản thân từng đồng, ăn cũng tiếc, mặc cũng tiếc, đi chơi thì sợ tốn kém…
Từng được mẹ chồng yêu thương, chăm sóc như con ruột, người con dâu bỗng rơi vào cảnh bị nghi kỵ chỉ vì một lời thầy bói.
Khi việc làm ăn chông chênh, câu hỏi: "Có về quê ăn tết?" chạm vào lòng tự trọng đàn ông.
Trong một thế giới đầy toan tính, có lẽ thứ tình yêu không còn gì để mất lại là thứ đáng tin nhất.
Vì tình mà thím cam lòng chịu thiệt. Cũng vì tình, thím níu giữ được tình thân, ràng buộc được những mối nối đứt quãng, giúp tổ ấm vững vàng.
Thu nhập thấp, nhiều gia đình trẻ lúng túng khi phải chọn giữa việc gửi tiền về cho bố mẹ hay giữ lại tiền để lo toan cho gia đình nhỏ.
Lý do cha mẹ đưa ra là muốn đảm bảo cuộc sống khi về già, lỡ khi xảy ra chuyện, nhà đất đã chia hết thì không biết dựa vào đâu.
Gần đây không hiểu sao tôi bị mất hứng ngang xương với chuyện ấy, khiến cuộc ăn nằm thành ra miễn cưỡng, thậm chí cực hình.