Vợ trở thành ngân hàng của gia đình chồng

08/02/2026 - 07:00

PNO - Im lặng chịu đựng không giúp mối quan hệ tốt lên mà chỉ khiến em mất dần sức lực, tiếng nói và quyền chủ động.

Chào chị Hạnh Dung,

Em có chồng và 1 con nhỏ. Em là con một trong gia đình đơn thân. Vì mâu thuẫn nên hiện chồng em đang sống riêng, em và con trai ở nhà mẹ em. Thu nhập của em cũng tầm 17 triệu đồng/tháng.

Nhưng hiện tại em phải phụ chồng 10 triệu đồng trả góp tiền nhà anh đang ở, đưa mẹ em 5 triệu để đi chợ. Ngoài ra, em chi trả các khoản điện nước trong nhà, tiền phát sinh của con, chồng em lo tiền học.

Nói về tài sản thì 2 vợ chồng em có 3 căn nhà cho thuê. Lúc trước chồng em giữ hết để tích lũy, lương anh ấy em không được biết. Sau này, mẹ chồng em bệnh, nên chồng em yêu cầu đưa tiền nhà đó cho em chồng để lo cho mẹ.

Hiện em đang bị hụt tài chính rất lớn, phải bán cả vàng tích lũy để bù đắp. Em tính nói chuyện với chồng để bớt khoản đóng góp tiền nhà lại nhưng không biết vậy có đúng không. Mong nhận được lời khuyên của chị.

Giấu tên

Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet

Em gái giấu tên thân mến,

Đọc thư em, Hạnh Dung hiểu rằng em đang rất khó khăn nhưng lại cảm thấy ngại ngùng, khó xử khi phải để cập đến chuyện giảm bớt tiền đóng góp cho căn nhà chồng đang ở. Điều đó cho thấy em là người rất tử tế và có lòng tự trọng trong vấn đề tiền bạc.

Nhưng, Hạnh Dung cần nhắc em một điều: Vấn đề không nằm ở việc em “nên” nói chuyện với chồng hay không mà ở chỗ cách phân chia trách nhiệm kinh tế hiện tại đang vượt quá khả năng chịu đựng thực tế của em và không còn phù hợp với tình hình sống của cả hai bên.

Vợ chồng đang sống riêng, em là người trực tiếp nuôi con, lo sinh hoạt hằng ngày và vẫn có thu nhập ở mức trung bình. Với mức thu nhập khoảng 17 triệu đồng mỗi tháng, em đang phải gánh cùng lúc nhiều khoản cố định. Tổng các khoản chi này đã vượt quá khả năng tài chính của em, dẫn đến việc em phải bán vàng tích lũy để bù đắp. Đây là dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự phân bổ hiện tại không còn cân bằng và không bền vững.

Trong hôn nhân, kể cả khi đang mâu thuẫn hoặc sống ly thân, nghĩa vụ kinh tế cần dựa trên hai nguyên tắc: ưu tiên quyền lợi của con và sự san sẻ phải tương xứng với năng lực, hoàn cảnh của mỗi người.

San sẻ không có nghĩa là một bên phải gồng gánh đến mức kiệt quệ để bên kia duy trì sự ổn định.

Khoản tiền 10 triệu đồng trả góp căn nhà mà em và con không sinh sống không mang lại lợi ích trực tiếp cho cuộc sống hiện tại của em, trong khi lại chiếm một phần rất lớn thu nhập hằng tháng.

Việc em cảm thấy áp lực và muốn điều chỉnh khoản này là phản ứng hợp lý trước thực tế tài chính, chứ không phải là thiếu trách nhiệm hay ích kỷ.

Bên cạnh đó, tài sản chung của hai vợ chồng là ba căn nhà cho thuê. Trước đây, nguồn thu này do chồng quản lý, sau đó được chuyển cho em chồng để lo cho mẹ chồng khi bà bệnh.

Trong khi đó, em vẫn phải gánh phần lớn chi phí sinh hoạt thường xuyên. Điều này tạo ra sự bất cân xứng giữa người chịu trách nhiệm chi tiêu và người nắm nguồn thu, khiến em mất quyền chủ động tài chính, dễ rơi vào trạng thái cạn kiệt mà không có điểm tựa.

Vì vậy, việc em chủ động nói chuyện với chồng để điều chỉnh mức đóng góp là hoàn toàn hợp lý. Cuộc trao đổi nên dựa trên số liệu cụ thể về thu nhập và chi tiêu, tập trung vào tính khả thi lâu dài, thay vì cảm xúc hay so sánh đúng sai.

Em có thể trình bày rõ rằng việc phải bán tài sản tích lũy để duy trì các khoản chi hiện tại không phải là giải pháp lâu dài, hai bên cần thống nhất lại cách phân bổ trách nhiệm sao cho phù hợp hơn, đặc biệt là đảm bảo ổn định cho con và cho chính em.

Nói một cách thẳng thắn, việc em tự bảo vệ khả năng tài chính của mình cũng chính là bảo vệ sự ổn định của con và tạo nền tảng cho mọi quyết định tiếp theo trong hôn nhân.

Im lặng chịu đựng không giúp mối quan hệ tốt lên mà chỉ khiến em mất dần sức lực, tiếng nói và quyền chủ động. Và như vậy, việc điều chỉnh, thương lượng lại nghĩa vụ kinh tế là cần thiết và chính đáng.

Với một người có lòng tự trọng và tử tế như em, Hạnh Dung nghĩ em cần suy nghĩ và hiểu rõ điều mình nói ra, để tránh cảm giác có lỗi, cảm giác tự cho mình là người xấu. Khi đó, tiếng nói của em mới được tôn trọng và hiểu đúng.

Hạnh Dung

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung "Chat với Hạnh Dung" dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Chat với Hạnh Dung
 

news_is_not_ads=
TIN MỚI