PNO - Lúc trẻ, cha mẹ cũng yêu đương. Thế mà không hiểu sao bây giờ chồng tôi lại khó khăn với con và bạn trai của con.
| Chia sẻ bài viết: |
Thanh Bình 09-01-2026 07:04:47
Nhà thì phải có nền nếp gia phong chứ, ai thích làm gì thì làm à? Con cái ra ngoài dù lớn tới đâu về nhà vẫn là nhỏ nhé. Ra đường thì tha hồ thể hiện còn về trước mặt cha mẹ đừng có nói kiểu con lớn rồi con trưởng thành rồi để bao biện. Gia đình có trên có dưới. Trong nhà cha là uy nhất, con cần phải kính sợ thì mới giữ được nếp nhà chứ.
Vũ Ngọc 09-01-2026 07:02:32
Thoáng quá cũng không tốt đâu, tôi nghĩ cái gì cũng phải có giới hạn. Bạn chiều con quá sẽ khiến con không lường trước được các mối nguy cơ và biết chừng mực đâu là giới hạn trong các mối quan hệ.
Vỹ 07-01-2026 16:31:30
Cấm với siết kiểu này không giữ được con đâu, chỉ giữ được cái nhà… trống.
Nguyễn Đức 07-01-2026 16:15:43
Chồng chị không sai, gia đình phải có một người ra uy như vậy để giữ lấy nề nếp gia phong. Chủ gia đình phải vậy chứ.
Xuân Quỳnh 07-01-2026 16:14:29
Phải tôn trọng quyền riêng tư của con. Cha mẹ cứ lạm quyền, lúc nào cũng tọc mạch vào đời tư của con cái rồi nghĩ thế là thương. Chỉ đẩy con ra xa thôi.
Xuân An 07-01-2026 16:13:15
Thường trong nhà đàn ông thoáng tính, đàn bà mới hay soi sét. Nhà bạn thì ngược lại nhỉ. Nhà có người phụ nữ và mẹ chồng hay mẹ vợ tương lai vậy con cái được nhờ. Phải dễ chịu con cháu nó mới gần gũi.
Hồ Thế Vinh 07-01-2026 16:07:41
Tin con một chút, mềm với con một chút, thì gia đình mới yên. Căng quá chỉ mất con thôi.
Hoa Hồng 07-01-2026 16:06:53
Chị không sai. Thương con thì ai cũng thương, nhưng thương kiểu kiểm soát, tra hỏi quá mức dễ đẩy con ra xa. Con đã là sinh viên, có quyền yêu và tự sắp xếp thời gian, miễn là không bỏ bê học hành hay vượt giới hạn.
Kim Hạnh 07-01-2026 10:14:23
Ui chồng chị sai lầm. Gần gũi con thì nó còn chia sẻ. Căng với nó, nó bỏ đi luôn. Thế là mất con. Càng cấm cản nó càng lao vào. Tình yêu là thế mà.
Đặng Tuấn 07-01-2026 10:12:20
Bạn thật là người mẹ hiền hoà, độ lượng. Tôi cũny ước mẹ mình từng như thế. Hồi ấy bà quá khó khăn gây chia rẽ uyên ương. Cũng bởi vậy mà tình cảm mẹ con sứt mẻ.
Quốc Bình 07-01-2026 10:10:55
Vì đã trải qua những vấp váp và cũng phải trả giá nên cha mẹ mới nghiêm khắc hơn để con đừng va vấp như mình đó. Thế nhưng con cái ngu dại lắm, không bảo được đâu.
Mỹ Duyên 07-01-2026 10:09:40
Người ta hay vậy đó, quên mất mình cũng từng bồng bột, từng ngây dại. Cha mẹ hãy đặt mình vào tình huống của con để cảm nhận, từ đó có cái nhìn hài hoà hơn. Đừng áp đặt mà đẩy con cái ra xa, hãy là người bạn đồng hành.
Mẹ chồng yêu thương tôi. Tôi tin tưởng mẹ tuyệt đối. Chuyện buồn vui, điều thầm kín... tôi đều chia sẻ với mẹ nhưng không ngờ mẹ kể xấu tôi sau lưng.
Dù quyết định sau cùng là tha thứ hay dừng lại, hãy chắc rằng đó là quyết định được đưa ra khi anh đã bình tâm.
Sự rạch ròi tiền bạc không làm mất đi tình thân, ngược lại, là hàng rào bảo vệ tình cảm gia đình khỏi những sứt mẻ, tính toán ngầm.
Vợ chồng tôi vất vả, chắt bóp từng đồng, vậy mà mẹ chồng lại lợi dụng chữ hiếu để ép chúng tôi nuôi dưỡng sự lười biếng của em chồng.
Nhiều người cho rằng sự thật luôn cần được nói ra. Nhưng, trong hôn nhân, mọi việc không phải lúc nào cũng đơn giản như vậy.
Gia đình có thể khuyên nhưng người hiểu rõ cuộc hôn nhân của chị nhất vẫn là chính chị.
Sát ngày cưới, em phát hiện người yêu ngoại tình. Anh thề thốt chỉ là đùa vui và chỉ yêu mình em. Em nên bỏ qua hay can đảm hủy hôn?
Hiện cô ấy đang gồng mình để hoàn thành trách nhiệm một người mẹ. Khi một người ở trong hoàn cảnh đó, tình yêu thường không phải là ưu tiên hàng đầu
Hãy nhớ lại ngày ấy em đã cư xử, ứng phó ra sao. Em đã tìm niềm vui, cách nghĩ lạc quan nào để cuộc sống không rơi vào bế tắc?
Chúng tôi thỏa thuận sẽ không gặp mặt riêng, không đụng chạm xác thịt, chỉ tâm sự qua tin nhắn, động viên nhau vượt qua những ngày ngột ngạt.
Đàn ông nghĩ im lặng là để mọi chuyện qua đi. Nhưng với người phụ nữ, sự im lặng ấy nhiều khi lại khiến họ thấy mình bị bỏ mặc.
Chỉ cần anh còn nỗ lực ở lại, còn muốn bước tiếp và còn mong giữ gia đình này thì anh vẫn chưa đánh mất giá trị của mình.
Chồng tôi không hút thuốc, cờ bạc hay nhậu nhẹt bê tha nhưng anh có tật mà tôi tin không người vợ nào thấy vui: quá điệu và thích trang điểm.
Nếu thực sự còn muốn giữ gia đình này, chồng em cần phải nhìn nhận rằng hôn nhân không thể tồn tại chỉ bằng sự hy sinh từ một phía.
Một mối quan hệ tốt không phải là nơi hai người hơn thua nhau mà là nơi cả hai đều cảm thấy được nhìn nhận và trân trọng.
Vợ chồng chúng tôi không khỏi buồn lòng, nghĩ đến mai này khi mình nằm xuống, chẳng lẽ hương hỏa của tổ tiên sẽ đứt đoạn từ đây...
Nếu quay về mà em luôn phải dè dặt, luôn sợ bị lôi quá khứ ra trách móc thì đó không phải là sự đoàn tụ lành mạnh.
Sự quan tâm bằng lời nói, bằng tình cảm đôi khi còn quý hơn tiền bạc. Đừng để khoảng cách địa lý biến thành khoảng cách tình cảm.