PNO - Tôi đủ bản lĩnh để đối đầu với áp lực ngoài xã hội nhưng lại thất bại thảm hại trong việc kiểm soát cảm xúc với chính cha mẹ mình.
| Chia sẻ bài viết: |
Phạm Văn Quốc Cách đây 3 giờ
Ừ cứ tự coi mình là khôn lớn, ra đường nhẫn nhịn cả thế giới, tử tế với cả thế giới nhưng lại không được một câu nào nhẹ nhàng với mẹ cha. Con cái thế đấy!
Ngọc Thuý Cách đây 3 giờ
Tôi từng quát mẹ mình vì bà mang cơm lên phòng cho tôi đấy bạn ạ, vì tôi đã bảo ăn ở ngoài rồi nhưng mẹ cứ bưng cơm lên. Giờ mẹ tôi mất rồi, trên đời này chẳng có ai quan tâm tôi ăn cơm hay chưa ăn, có đói bụng hay không đói nữa. Tôi ân hận lắm, nhiều đêm ngủ hình ảnh mẹ chăm sóc, nấu cơm cứ hiện lên, tôi lại lao vào ôm mẹ trong mơ.
Tuấn Anh Cách đây 3 giờ
Lần nào về nhà, bố mẹ tôi cũng hối cưới vợ đi. Hễ gặp bạn bè tôi là mắt cứ sáng lên làm như muốn bắt người ta về làm con dâu luôn được ý. Đó là lý do càng ngày tôi càng ít về thăm bố mẹ. Nhớ đấy, thương đấy nhưng hai thế hệ khác biệt quá nhiều về cách suy nghĩ nên khó hoà hợp.
Quỳnh Hương Cách đây 3 giờ
Bảo cha mẹ già hay thay đổi đi thì khó lắm. Họ sống cả một đời, nhận thức đã ăn sâu vào tâm trí, họ không thể thay đổi được đâu. Người còn minh mẫn, tỉnh táo, tiếp thu được chính là thế hệ trẻ, là con cái. Vậy nên con cái hãy tự điều chỉnh làm sao cho dĩ hoà vi quí, không cần phản ứng gay gắt mà vẫn giữ hoà khí gia đình, đảm bảo được sự riêng tư tối thiểu. Ví dụ, bạn họp online thì sao không lựa chỗ nào không có cha mẹ mà họp (nếu đã biết tính cha mẹ như vậy). Bạn đi công tác, bố bắt video call, bạn không làm ai ép được. Bạn chỉ cần nói phòng con có cả các đồng nghiệp nên để tôn trọng người ta con không quay phim chụp ảnh được, bố mẹ thông cảm. Có rất nhiều cách để đặt ra ranh giới chứ đâu cần nhảy đong đỏng lên làm bố mẹ tổn thương.
Minh Hà Cách đây 3 giờ
Bạn không cần video call cho bố mẹ xem mỗi lần đi công tác, bạn chỉ cần gọi điện hoặc nhắn tin báo con ổn, con đang đi với cơ quan hay con đang nghỉ ngơi ạ là đủ. Chỉ cần báo tin về cho bố mẹ biết mình bình an thôi, nhưng thứ quá cá nhân bạn không cần chiều ý, tự đặt ra ranh giới như vậy rồi ông bà sẽ quen.
Kiều Anh Cách đây 4 giờ
Bạn biết sai làm được rồi, khi bình tĩnh lại vẫn biết thương bố mẹ. Bạn hãy tâm sự với bố mẹ, nhẹ nhàng hơn với ông bà để cùng nhau điều chỉnh. Bố mẹ già rồi nên tiếp nhận thông tin cũng chậm hơn người trẻ đấy, cần hiểu để thông cảm hơn cho bố mẹ nhé.
Diệu Mai Cách đây 4 giờ
Cha mẹ muôn đời là thế, con cái luôn là bé bỏng trong mắt cha mẹ. Những người con đừng khó chịu, hãy kiên nhẫn hơn với cha mẹ vì cha mẹ chẳng sống đời với ta mãi đâu. Chỉ có cha mẹ là thương mình nhất, quan tâm mình nhất. Đôi khi sự chăm sóc làm mình ngột ngạt nhưng làm gì còn ai nữa mà lo cho mình tới mức bị mình càm ràm vẫn lầm lũi chịu đựng mình vậy.
Hoài Trang Cách đây 4 giờ
Đến lúc không còn cha mẹ nữa, mong có ai đó "làm phiền" như vậy mà chẳng được nữa đâu.
Triệu Anh Thư Cách đây 4 giờ
Nhiều người ngoài 30 tuổi vẫn sống cảnh này chứ không riêng gì bạn. Đi làm ngoài xã hội cứng cỡ nào về nhà vẫn bị hỏi ăn chưa, đi với ai, mấy giờ về. Khó chịu là thật nhưng nói công bằng thì đến lúc cha mẹ không còn hỏi nữa đôi khi mình lại thấy trống trải.
Yến Thy Cách đây 4 giờ
Đọc kỹ mới thấy gốc vấn đề là cả hai bên chưa quen với việc con đã trưởng thành. Cha mẹ vẫn giữ kiểu chăm con như hồi còn nhỏ còn bạn thì đang phản ứng theo kiểu dồn nén lâu ngày nên bùng nổ. Cái này không giải quyết bằng cáu gắt được đâu vì càng lớn tiếng cha mẹ càng lo nhiều hơn.
Tôi thật sự sốc khi cô bạn thân của con đã tiết lộ cho tôi những điều con chưa bao giờ dám nói trước mặt cha mẹ.
Anh ấy cần thời gian để "tiêu hóa" nỗi đau. Hãy để anh ấy được tức giận, được im lặng, thậm chí được nhắc lại chuyện cũ với thái độ cay đắng.
Con xem tôi như người vô hình. Tôi nói gì con không cãi nhưng mặc kệ, bỏ ngoài tai...
Em nói cái này các chị đừng ném đá. Em đang rất khó chịu với chồng, nói thẳng ra là em ghen vì chồng quá mê con.
Vấn đề không nằm ở việc họ tán tỉnh mà ở cách em phản ứng và thiết lập ranh giới.
Chồng em đã ngoại tình đến lần thứ tư, lại còn công khai chối bỏ cảm xúc của vợ. Vết thương ấy quá sâu...
Tôi vừa mở miệng, chưa kịp dạy cho con một bài học thì vợ tôi đã vội vàng lao ra như một tấm khiên chắn.
Chị không cần quá lo lắng nhưng cũng đừng xem nhẹ. Sự hướng dẫn kịp thời và nhẹ nhàng của người lớn sẽ giúp các cháu điều chỉnh rất nhanh.
Anh thú thật rằng mình là người đồng tính, rằng anh thương tôi, có thể tiếp tục duy trì cuộc sống với tôi nhưng không muốn chúng tôi có con...
Nhiều người nói tôi tu 9 kiếp mới có vợ đảm, chiều chồng hết mực. Vậy nhưng tôi lại thấy nghẹt thở vì sự quan tâm quá mức của vợ.
Em cũng cần khẳng định lại những quyền cơ bản: quyền được đưa đón con, quyền được giao tiếp xã hội tối thiểu và quyền được tôn trọng sở thích cá nhân.
Sự mệt mỏi về thể xác không đáng sợ bằng sự thất vọng về tinh thần. Đừng đẩy người bạn đời vốn là đồng minh của em sang phía đối diện.
Tôi từng đề nghị ra ngoài thuê trọ nhưng vợ gạt đi vì muốn có ông bà phụ giúp cơm nước, trông con để đi làm.
Chồng em vì yêu và thiếu vắng em nên mới có những đòi hỏi đó. Hãy nhìn nhận nó như một tín hiệu tích cực của tình yêu.
Nếu ký ức cũ quay lại, thay vì ép mình đừng nghĩ nữa, chị hãy nhìn nó như một tín hiệu: mình cần thêm thời gian hoặc cần thêm sự trấn an.
Em đã kết hôn được 4 năm. Chồng em bảnh bao, có địa vị, thu nhập tốt nhưng em có chồng mà cũng như không bởi anh vừa gia trưởng vừa lười.
Cha tôi đã ngoài 90 tuổi. Từ nhỏ tới nay, dù đã già, tôi luôn bị cha áp đặt và quyết định thay mọi chuyện.
Anh cần cho vợ thấy anh yêu vợ, muốn xây dựng tổ ấm hạnh phúc nhưng anh cũng không bao giờ từ bỏ trách nhiệm với mẹ.