Ai trong chúng ta chắc cũng từng thấy những phụ nữ như Trang: Chật vật cầm lái, sau lưng là chồng. Một ông chồng đang xỉn quắc cần câu. Có chị vừa lái xe vừa rủa xả thật to. Có chị im im mà nhăn nhó, hằm hằm.
Khi tò mò vào trang cá nhân của cô gái ấy, tôi như chết lặng. Hóa ra anh đã lừa dối tôi bao lâu nay, hóa ra nút chặn trên Facebook để anh che giấu một sự thật.
Bạn nhắn ra quán, tôi nhìn điện thoại mà bần thần nhớ cái tin sáng nay về người phụ nữ lái xe điên bị truy tố. Bà là Nguyễn Thị Nga, người say xỉn rồi tông chết hàng loạt người ở ngã tư Hàng Xanh hôm nào.
Anh nói đúng. Tôi phải biết yêu bản thân mới có thể yêu người khác. Không chừng những việc làm của tôi trong mắt anh và gia đình anh thành "làm màu" để lấy lòng chứ không phải xuất phát từ quý mến thương yêu.
Tôi vẫn buồn vì không giữ được gia đình cho con. Nhưng anh quá mê nhậu, quá ham khoe tay lái khi hơi men nồng nặc; còn tôi không chịu nổi cảnh sống chênh vênh, không phút bình yên...
Nắm được chứng cứ tôi ngoại tình, chồng tuyên bố sẽ không bao giờ ly hôn, để tôi phải loay hoay dằn vặt trong mối quan hệ phức tạp này.
Lần nào thấy chồng đổ ụp cái thân hình đồ sộ trước cửa, tôi cũng nóng máu, nhưng dù sao vẫn còn may chán. Chồng tôi đã trở về nguyên vẹn sau cuộc nhậu. Cho tới một đêm...
Nếu có ai hỏi, khi chồng đi vắng, đầu tiên bạn sẽ làm gì để chứng tỏ mình được tự do, thì tôi không ngần ngại trả lời rằng, tôi sẽ không nấu cơm nhà.
"Em ở lại với anh thêm vài năm nữa, rồi anh chia cổ phần cho em. Sau đó, em đi tìm hạnh phúc khác thì đi. Đừng rời bỏ anh vào lúc này. Anh cô đơn lắm"!
Mười năm ghen tuông, đau khổ, chị ngày càng gầy, càng mệt mỏi rồi đổ bệnh. Chị mất ngủ triền miên. Những đêm anh không về, chị không thể chợp mắt. Anh về mà suốt ngày lén lút điện thoại, nhắn tin, chị cũng trằn trọc suốt đêm…
Từ hoàn cảnh khốn khổ của mình và em dâu, tôi không muốn con dâu, con rể sau này phải bức bối, khổ sở như tôi từng trải qua.
Chúng tôi sống chung một nhà, con cũng sắp đi học. Vậy nhưng mỗi lần đề cập tới đăng ký kết hôn, anh đều từ chối.
Yêu trai trẻ thì vui nhưng... chênh vênh; yêu trai già thì được chiều nhưng... chán. Yêu trai già thì ổn định, yêu trai trẻ thì dễ vuột tay. Mình nên yêu ai đây?
Khi tôi thông báo mình có thai, cứ ngỡ anh sẽ bế bổng tôi lên trong niềm hạnh phúc. Nhưng không, anh khuyên tôi bỏ thai. Đâu ngờ, phía sau quyết định tàn nhẫn ấy lại là sự thật còn tàn nhẫn hơn.
Bao nhiêu bù đắp, chu đáo, bao nhiêu tâm trí chị dành cả thanh xuân để “đền” lại cho chồng con, cũng không đủ để xóa đi cái vết dại dột trong quá khứ.
Tôi vẫn sẽ là một bà vợ toàn tâm toàn ý chăm lo cho gia đình, nếu như không có chuyện bất ngờ ấy.
Tôi vừa thương con nhưng cũng lo lắng về chồng mình. Nếu chúng tôi không thực sự yêu thương cháu như trước sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý của cháu về sau. Và cả chồng tôi nữa...
Nghe tin người yêu cũ ly hôn, chồng tôi bần thần cả ngày. Tự nhiên tôi lo sợ. Quá khứ từng yêu nhau 5 năm có khiến họ quay lại với nhau?
Làm dâu chưa bao giờ là dễ dàng dù ở bất cứ độ tuổi nào, kể cả lúc còn son trẻ hay xấp xỉ bước vào thời trung niên như tôi.
Tôi còn yêu cô ấy rất nhiều nhưng không thể bỏ mặc các con được. Tôi không thể thoái thác trách nhiệm làm bố của mình trong khi vợ cũ lâm bệnh như thế.
Nói ra thì xấu hổ, nhưng chẳng ai như tôi, mang tiếng xinh đẹp, chăm chỉ, giỏi giang mà vẫn không giữ được chồng, để anh ấy sa vào tay một người đàn bà xấu và già hơn chồng đến 7 tuổi.
Tôi chết lặng khi biết mình ung thư ở tuổi còn quá trẻ. Và đau đớn khi phải chia tay mối tình tám năm của mình vì người ta không muốn yêu một kẻ sắp chết.
Tôi đã phải trả giá khá đắt cho việc tin tưởng người khác quá mức. Có thể hôm nay họ tốt nhưng ngay ngày mai lại đâm mình sau lưng. Em dâu của chồng tôi là một minh chứng điển hình.
Tôi đã thấm thía điều gì đến nhanh cũng sẽ qua nhanh. Chỉ nên quyết định kết hôn khi thực sự yêu thương và hiểu nhau, đừng vì muốn “thoát ế” mà tự đưa mình vào bi kịch hôn nhân.
Đến giờ tôi vẫn không hiểu vì sao mình có thể sống chung với con người bệnh hoạn đó ngần ấy năm trời. Vì sao không bỏ đi sớm hơn, vì sao biết đó là địa ngục mà tôi không thể thoát ra?