Cái đêm đưa mẹ vào viện, tôi van nài chồng giúp một tay. Chẳng cần chồng hiếu kính với mẹ vợ, chỉ cần anh về nhà, lỡ hai đứa nhỏ có bề gì. Anh nhắn lại: “Bận”.
Dứt dạt cắt đứt hay cho nhau cơ hội, hành xử cách nào cũng có cái hay cái dở, càng chẳng phải khuôn mẫu để bắt chước hay học hỏi. Chỉ có người trong cuộc mới biết.
Đọc đoạn tin nhắn đầy mùi phòng the trong máy của anh với người đàn bà khác, chị sốc nặng, phải nhập viện truyền hai chai nước.
Tôi vừa kinh ngạc vừa nể sợ vợ cũ. Cách trả thù của phụ nữ khi biết chồng bồ bịch, có con riêng bên ngoài, mấy ai được điềm tĩnh như em.
Dù biết anh không yêu nhưng tôi bất chấp để có được anh làm chồng. Tôi dùng mưu hèn kế bẩn gài bẫy anh. Nào ngờ, tôi phải "sống mà như chết" trong cuộc hôn nhân của mình.
Sự mềm mỏng nhưng cương quyết của dì đã kéo dượng qua cơn say nắng, ông tìm thấy đường về nhà nhờ sự bao dung của vợ, chung tay của các con khi ai nấy có ý thức bảo vệ tổ ấm gia đình.
Đằng sau chiếc vé xem phim trong chiếc bóp cũ của chồng tôi là một câu chuyện dài. Với anh, có thể đó là kỉ niệm đẹp, còn với tôi là nỗi đau suốt đời không quên được.
Tôi choáng váng, suy sụp. Tôi khóc, con trai cũng khóc theo. Hóa ra lâu nay anh ta không về nhà là vì đã câu được con mồi khác.
Tôi không rõ cảm xúc trong lòng mình là gì nữa. Có phải tôi đang nuối tiếc điều gì? Có phải tôi đã lựa chọn sai lầm?
Anh luôn cảnh báo tôi: “Facebook, Zalo là mảnh đất màu mỡ của ngoại tình nên không thể xem thường được”. Tôi bực mình, bỏ luôn mạng xã hội để anh khỏi kiểm soát.
Không đi gặp thì ngại, mà đi thì còn ngại hơn nữa. Chẳng gì chúng tôi cũng yêu nhau tới bốn năm trời...
Anh ly hôn vợ được 3 tháng thì chị và anh kết hôn. Người ngoài nói chị là kẻ thứ ba phá hỏng hôn nhân của anh. Người nhà trách chị dại lấy đàn ông qua một đời vợ. Chị lặng im, vì mình yêu, thế thôi!
Từ khi tôi mất việc, mẹ vợ tỏ thái độ bực bội ra mặt. Mỗi lần gặp tôi, bà luôn khó chịu. Tôi chào hỏi, bà cũng chẳng thèm trả lời.
Cuộc sống mệt mỏi, áp lực và có lẽ cơn giận lẫy quá lâu đã đẩy chúng tôi xa nhau. Xa tới mức muốn bắt đầu lại bình thường như ngày xưa cũng khó vô cùng.
Tính gia trưởng, thích khoe mẽ, độc đoán và áp đặt mọi thứ theo ý mình của anh là nguồn cơn khiến cuộc sống của tôi chẳng khác gì địa ngục.
Tôi rất yêu bạn gái và không muốn em bị tổn thương nếu biết lý do phản đối của ba mẹ tôi. Tôi đã gặp mẹ em nhiều lần. Trong mắt tôi, bà là người có nhan sắc, tâm lý và biết cách cư xử.
Những thay đổi nhỏ làm nên chuyển biến lớn. Bớt việc, thêm vui, chồng nào cũng muốn về nhà có vợ con vui vẻ, người vợ nào cũng mong chồng san sẻ đỡ đần.
Cái sự giống nhau ấy được bàn tán xôn xao khắp nơi như cởi bỏ nỗi oan cho Ngọc mà chẳng cần bất kỳ một phép thử hay xét nghiệm nào.
Tôi không thể phủ nhận, những lần đi cùng nhau vì con, tôi vẫn thương anh với tình cảm xưa cũ, vẹn nguyên. Rất nhiều lần tôi ước, giá như chúng tôi chưa từng đổ vỡ.
Biết tôi khó chịu, mẹ chồng to nhỏ: “Giờ con sinh nở khó khăn thì phải ráng nhịn, đợi nó sinh xong rồi ba mẹ tính tiếp. Mẹ chỉ cần cháu thôi nên sẽ không để con phải thiệt thòi đâu”.
Biết anh khó xử khi đứng giữa tôi và mẹ nên tôi chủ động chia tay. Anh không đồng ý nhưng tôi kiên quyết chuyển chỗ làm, lảng tránh sự quan tâm, dần dần anh cũng chấp nhận.
Nhờ có số tiền tôi vay giúp mà anh mở được cửa hàng làm ăn. Nhưng khi kinh doanh ổn định, anh đòi chia tay và phủ nhận luôn khoản tiền tôi đã đưa cho anh do không có giấy tờ xác nhận.
Tôi tình cờ gặp mẹ anh ở đám cưới của người quen. Mẹ anh khóc khi nhìn thấy tôi, bà hỏi han tâm sự rồi xin số điện thoại để thỉnh thoảng gọi điện.
Nếu chị ấy ghen tuông lồng lộn, điên cuồng trả thù thì có lẽ anh đã không luyến tiếc đến thế. Đằng này, chị lại cư xử quá cao thượng và nhẹ nhàng khiến tôi và anh sống không bằng chết.
Khi nghe từng lời quả quyết của bác sĩ, tôi chết lặng. Tôi nhìn vợ, chỉ mong em phủ nhận, thế nhưng em òa khóc. Tôi chết điếng trước sự thật tày trời.