Tôi nghĩ vợ là kẻ ích kỷ bẩm sinh, lại thêm bệnh nghiện mạng xã hội, chứ không hề trầm cảm sau sinh như bác sĩ nói.
Chị sẽ tập quen với những ngày bình yên phía trước. Không có muộn phiền, toan tính, không có được mất, hơn thua, chẳng phải chị đang sống cuộc đời nhẹ bẫng?
Ngày 20/10 năm nay, mạng xã hội không tràn ngập các hình ảnh khoe quà hay lời than thở của các chị em về chuyện tặng quà cho phái đẹp.
Rốt cuộc “duyên” là cái gì mà người này khác người kia một trời một vực, vẫn có duyên như nhau?
Nhiều năm làm chồng và yêu cùng lúc… vài phụ nữ, tôi khẳng định rằng dịp 20/10 không gì tuyệt hơn việc tặng vợ một gã đàn ông mới toanh...
Những chuyện nhỏ không giải quyết cứ tích tụ dần thành lớn. Ba mẹ tôi ở quê gọi điện ra mắng tôi xối xả.
36 năm xa quê là ngần ấy thời gian tôi không còn thấy lụt nữa. Nội và ba cũng đã đi xa mãi.
Trải nghiệm đợt lũ khủng khiếp này, tôi rút ra được bài học lớn từ mẹ chồng.
Một ngày đẹp trời, anh ta biến mất như chưa từng tồn tại, không để lại một mẩu lý do. Quỳnh đã hoang mang tột độ.
Vợ chồng chỉ vì lệch nhau mà không hạnh phúc mới là bất thường.
Nhà ngoại sát bên sông, tiếng máy nổ của ghe xuồng qua lại in đậm vào ký ức tôi như một âm thanh đầy kỷ niệm.
Anh không tin vợ yêu người đàn ông ấy. Có lẽ đó chỉ là cái cớ để chị cho anh nếm trải cảm giác bị bỏ rơi.
Ở chỗ làm việc mâu thuẫn, về nhà, sự khó chịu ấy vẫn đeo bám hai người, khiến không khí gia đình nặng nề, căng thẳng.
Bị chồng đối xử thô bạo nhưng chị vẫn cung cúc, tận tụy. Là chị đã ghiền nghe sỉ vả của chồng hay sao?
Chúng tôi đã ly thân được tám tháng. Tôi và hai bé sống riêng, mọi vấn đề không còn liên quan tới bên nhà chồng nữa.
Chồng Ly từ ngạc nhiên chuyển sang phản ứng, cho rằng Ly sống ích kỷ. Nhưng dần dần, anh cũng xuôi theo.
Chúng mình hứa với nhau đủ chuyện, thế mà rồi năm tháng hôn nhân khiến những lời hứa bay đâu mất...
Nhiều lúc tôi xả hờn: “Này ông kia, hay là ông đã có con bồ trẻ hay em gái mưa để ngày ngày trút bầu tâm sự?”.
Tôi đi xăm, nội tôi vui vẻ ủng hộ. Thật khó tin là nội hiện đại đến vậy.
Thà tôi không có chồng, con xa cha, mẹ con tôi xác định cố gắng. Sẽ không còn trông chờ hay ỷ lại, cũng không cả những tủi thân hay tức tối.
Gần một năm sau ngày dạm hỏi, ba má anh chẳng nhắc gì chuyện cưới xin. Ba em mấy lần điện hỏi, hối thúc, rồi trách móc, nhà trai vẫn im lìm.
Chúng em đều mong có ngày tay trưởng phòng này biến đi, hoặc công ty thay tổng giám đốc mới… Nhưng mọi việc chẳng có vẻ gì sẽ thay đổi.
Cứ tưởng việc chuẩn bị di chúc để chia đất đai cho con sẽ tránh được cảnh xào xáo, nhưng không ngờ mọi việc càng rắc rối...
Nghỉ hưu là chị vi vu luôn, có khi theo tour đến gần mười ngày mới về. Về thì lại tụ tập bạn bè, rồi đến phòng tập, đi spa...
Chồng vợ là chuyện của cả cuộc đời. Trách giận nhau mãi chi cho mệt.