Năm tháng trôi qua, vợ ngày càng giỏi giang, tháo vát thì thằng đàn ông trong anh càng tệ đi đối với những việc lớn trong nhà.
Người đàn ông đó đã phạm sai lầm lớn, khiến chị triền miên đau khổ trong những ngày họ ở cạnh nhau.
Dòng dĩ vãng như cuốn phim quay chậm, từ những lần An đi lại tòa, lao tâm khổ tứ tranh đấu bằng luật và lý lẽ, để đòi quyền nuôi con.
Có những ngày đi làm về, nhìn vợ ngồi chú tâm bôi bôi trát trát mà quên càu nhàu, thấy lòng vui vui, có gì đó yêu thương đến lạ.
Từ khi có con nhỏ, hình như những lần nắm tay nhau cứ vơi dần, và những lần dành cho nhau chút thời gian riêng tư lại càng hiếm hoi
Hôm trước ngày đưa dâu, mẹ chị đưa chị một quyển sổ ghi chép rất dày, dặn chị có gì vui buồn hãy ghi vào đó.
"Tiền đưa vợ giữ như bỏ ống heo, muốn lấy phải đập". Câu nói phổ biến trên mạng được thằng bạn quăng lên Facebook, khiến tôi chột dạ.
Bà nói "con hồ ly" cướp con của bà. Nhưng anh con trai bực dọc đáp trả rằng anh đâu phải đứa trẻ lên 3 để ai có thể tranh cướp.
Sai lầm có lẽ bắt đầu từ việc chị đồng ý nhận đứa em trai của chồng vào làm việc cho hệ thống cửa hàng vừa khai trương.
Tôi cứ nghĩ, vàng tăng giá thì chỉ có giới đầu cơ mới quan tâm kiếm lời, không ngờ vợ tôi cũng vậy...
Cuối cùng, cực chẳng đã, Liên đành ôm gối sang phòng ngủ của con gái, nằm tạm trên cái nệm dưới sàn.
Không biết có đứa trẻ nào thích bố hoặc mẹ hoặc cả hai có người yêu mới không nhỉ? Mẹ chắc chắn là không.
Tôi hạnh phúc với ông chồng bác sĩ. Mỗi khi con ốm hay nhà có người phải vào viện, tôi càng thấy hết sự may mắn của mình.
Một ông chồng bẩn thỉu nhìn thật dễ chán. Nhưng bạn có thật sự yên tâm rằng chồng luộm thuộm nhất định sẽ không có bồ?
Chị lau vội hai dòng nước mắt. Dưới sân khấu, biết bao người nghĩ chị hạnh phúc. Nhưng riêng chị hiểu đó là nỗi đau chất chồng bấy lâu.
Cha mẹ trông đợi vào số tiền tôi gửi về nước hằng tháng, nhưng cả hai không biết ở nhà chồng, tôi cực khổ thế nào.
Tôi choáng váng thấy tin nhắn trong điện thoại con gái: “Nhớ cậu lắm. Hay mình đi khách sạn đi”.
Bốn năm nay tôi đơn thân nuôi con. Cũng may, công việc buôn bán tạp hóa tại nhà ngày càng khá như bù trừ cho bất hạnh của tôi trong hôn nhân.
Một ngày đẹp trời, vợ tôi rút tài khoản đi phẫu thuật thẩm mỹ, nào hút mỡ độn mông, căng da mặt với nâng mũi sửa cằm mổ mí mắt... gì đó.
Trải qua nhiều thử thách, chúng tôi mới có một gia đình đúng nghĩa. Vậy mà vì tôi không chiều theo ý gia đình vợ, cô ấy đã đòi ly hôn...
Sau này mỗi lần ẵm cô công chúa xiu xíu trên tay, mẹ chồng tôi lại cười thật tươi: Lẽ ra, bà phải đặt tên con là Lạt. Lạt mềm buộc chặt.
Khi biết bố liên lạc với người cũ, mẹ đùng đùng nổi giận còn trách ngược tôi sao lại hướng dẫn cho bố chơi Facebook mới dẫn đến chuyện bực bội này.
Khi nghe Hằng vừa mua được miếng đất, đồng nghiệp ai cũng chúc mừng, riêng Loan kéo tay bạn lo lắng: “Bà mua miếng đất đó, còn nợ nhiều không?”.
Cuộc sống căng thẳng như dây đàn, tâm hồn đầy ắp những suy nghĩ tiêu cực, tâm trạng mâu thuẫn, quay cuồng… Những lúc đó, tôi chỉ mong được giải thoát...
Vợ chưa nói ra, chỉ âm thầm tham gia vào các hội nhóm chê chồng, chán chồng, nhưng tôi quyết định từ mai sẽ thay đổi.