PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Vợ chồng em kết hôn bốn năm, có hai con, một ba tuổi, một mới sinh; em vẫn còn đang nghĩ hộ sản.
PN - Đó là hỗn danh mà đám bạn đặt cho vợ tôi. Bởi lẽ, vợ tôi có tật hay ghen, ghen mọi lúc mọi nơi. Cũng chính vì ghen, nên nàng quản lý tôi rất chặt, đến nỗi đám bạn tôi phải trầm trồ: “Thằng này lấy vợ như… ở tù!”.
PNO - Giữa đêm dài vô tận, sau những thất bại ê chề trong chuyện tình cảm, khi trái tim đã rã rời vì những khổ đau, tôi lại nghĩ về em, người luôn âm thầm bên tôi, dù chưa một lần tôi để ý.
PNO - Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con, hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.
PNO - 34 tuổi tôi ly dị vợ. Tôi không đau vì tan vỡ gia đình, mất vợ, bởi tình cảm của vợ chồng tôi đã rạn nứt đến mức không còn có thể hàn gắn. Chia tay là giải thoát cho nhau.
PNO - Sau khi lấy chồng, chị tôi thường về nhà và than thở với mẹ tôi về những bất đồng ý kiến với chồng. Là người ngoài cuộc, cả tôi và mẹ đều thấy rằng những gì chị ấm ức đều chẳng phải là chuyện to tát.
PNO - Khép lại cuộc hôn nhân 15 năm nước mắt nhiều hơn nụ cười cứ ngỡ từ nay mình sẽ được yên bình nhưng số phận run rủi tôi lại gặp anh, một người đã có gia đình nhưng hôn nhân không hạnh phúc.
PNCN - Kính gửi cô Hạnh Dung! Em là giáo viên, lâý chồng hơn bốn năm, con đã bốn tuổi.
PNCN - “Trước sự quan tâm của gia đình, của chính quyền địa phương, những người lầm lỡ sa vào ma túy như tôi phải sống sao cho xứng đáng với lòng tin của mọi người, sống có trách nhiệm hơn với bản thân và cộng đồng” - đoạn kết báo cáo tham luận điển hình gương sáng phố phường của Trần Thị Mỹ Thanh (P.11, Q.3, TP.HCM) đã thôi thúc tôi tìm đến nhà Thanh. Thế nhưng, tôi đã chậm một bước. Nghe hỏi con gái, mẹ Thanh, bà Trần Thị Nhoan nghẹn ngào: “Mỹ Thanh mới mất sau ca sinh mổ vì có vấn đề về tim, huyết áp, bác sĩ bó tay, chỉ cứu được em bé”.
PNCN - Có những cô gái sau một thời gian quan hệ mới phát hiện người đàn ông mình yêu đã có gia đình. Nhưng, cũng có người coi đó như một thứ “mốt” yêu đương hiện đại.
PN - “Đi làm đã mệt mỏi với nội quy, về nhà lại gặp quy ước của vợ, có nhất thiết phải làm khổ nhau vậy không?” - Quang ném túi xách xuống ghế, bực dọc.
PN - Kính gửi cô Hạnh Dung! Cháu 26 tuổi, quê Nam Định, lớn lên trong một gia đình không có hạnh phúc.
PNCN - Vợ chồng thi thoảng cắn đắng nhau về chuyện tiền nong là thường, nhưng vợ chồng tôi không đến mức thiếu thốn gì mà vẫn bị chữ “tiền” làm hôn nhân rạn vỡ.
PN - Bạn tổ chức đãi cưới dưới quê. Bọn mình vài đứa chơi thân ham vui về tận quê bạn từ ngày hôm trước để phụ, nhưng nhất là để cùng tham dự không khí của đêm trước khi cô dâu xuất giá. Chao, vui thì thiệt là vui, có điều cả đám vui với nhau là chính, còn cô dâu bận rộn thoắt ẩn thoắt hiện, nàng đang ngổn ngang rộn ràng trước dặn dò của chú, dì, ngoại, nội…
PNO - Người ta thường hay rung động vì những gì lãng mạn, ngọt ngào. Thí dụ một cành hoa, những lời có cánh, những bài thơ… Còn tôi, không hiểu sao tôi lại chỉ rung động về những điều hết sức giản dị, nhỏ bé và đời thường.
Người xưa thường ví von rằng những người phụ nữ "ăn ớt không biết cay là ghen kinh lắm". Thực tế, đó là là lời truyền miệng trong dân gian từ xưa, không có căn cứ khoa học.
PN - Chị nhân viên trực giải quyết khiếu nại thông báo, do số của anh có dữ liệu gọi cho số 09xxxxx hơn 80 phút, nên mới hết tiền trong tài khoản, không phải tự dưng mà mất tiền. Ông khách hàng hùng hổ phản ứng: “Cô coi lại đi, có bị khùng không đó? Số này là của vợ tui, nghĩ sao mà gọi cho vợ nói chuyện hơn 80 phút, hả? Vợ chồng thì có chuyện gì mà nói lâu chừng đó, hả? Hả?”.
PN - Cả nhà đang xem ti vi, bỗng ngửi thấy mùi khét lẹt. Anh hét lên: “Có cái gì bị cháy”. Hai vợ chồng theo hướng khói lao vào bếp, phát hiện ấm nước bị cháy đen thui, đang tỏa khói mù mịt. Thì ra lúc nấu nước, nắp ấm em đậy không kín nên lúc nước sôi, không hú còi như mọi ngày. Nước sôi cạn nên cháy ấm, cháy lan cả ổ điện. Anh liền chạy đi cúp cầu dao. Vừa mở tung cửa để bớt khói, anh vừa quát tháo: “Nấu có ấm nước cũng không xong. Ăn gì mà ngu thế. Suýt nữa cháy cả nhà”. Em đang lo sốt vó, nghe câu nói của anh lòng chợt lạnh ngắt. Không biết đây là lần thứ mấy anh nặng lời với em.
PN - Chị Hạnh Dung mến! Em tốt nghiệp đại học được bốn năm, công việc ổn định, lương cũng khá, mọi chuyện đều tốt, trừ chuyện tình yêu.
PN - Chị giơ chú heo đất to đùng lên khoe: “Chị làm cho anh cái sân bóng chuyền, anh biểu mua con heo đất về, mỗi ngày anh bỏ vào 20.000đ, một năm tiết kiệm chắc cũng khá…”.
PNO - Chẳng biết là may mắn hay bất hạnh khi mười tám tuổi tôi đã được lẽo đẽo theo chị rúc vô quán cafe vườn với không gian tranh tối tranh sáng ở cuối một con ngõ nhỏ. Bao giờ cũng sẵn ba người phụ nữ khác đang ngồi chờ chị, họ tự đặt tên cho nhóm là “Hội trốn chồng”.
PNO - Ai cũng biết, tình yêu chỉ duy nhất, nhưng những thứ tương tự như tình yêu thì nhiều, nhiều lắm, dễ làm cho người trong cuộc lầm tưởng vô cùng. Yêu một người, là mong hạnh phúc bền lâu, mãi mãi. Thế nhưng, tình yêu cũng như bao nhiêu thứ khác trong cuộc đời này, có thể thay đổi, có thể lụi tàn, có thể mất đi…
Lúc phân vân không biết tình cảm của đối phương, hãy để ý kĩ những gì anh ấy nói với bạn. Nếu chàng thành tâm nói những điều sau, bạn đã gặp đúng người.
PNO - Thấy số điện thoại lạ, em tần ngần bấm máy. Hóa ra lại là anh. Cũng như mọi lần, em thẳng thừng tắt máy. Chẳng nhớ lần cuối cùng em nói chuyện rõ ràng với anh là khi nào, nhưng hình như anh chẳng hề quan tâm đến cảm giác của em, nên cứ tiếp tục làm phiền.
PN - Em bảo, muốn sinh thêm một đứa, để cha mẹ chồng vui lòng, vì ông bà muốn nhìn mặt cháu trai để yên tâm nhắm mắt. Vợ chồng mình đã có hai công chúa, vậy mà em cứ thập thò đòi đi tháo vòng tránh thai. Em bảo, hai vợ chồng đều không làm việc ở cơ quan Nhà nước, sinh con thứ ba cũng chẳng sao. Anh vốn có xu hướng chiều theo ý em, nhất là lần này, em muốn sinh thêm con vì muốn làm đẹp lòng cha mẹ anh, hà cớ gì anh không chiều?