Phụ nữ rất thích học hỏi những vấn đề liên quan đến hôn nhân gia đình. Bằng chứng, các buổi nói chuyện của các chuyên gia tâm lý luôn đông nghẹt phụ nữ; các sô truyền hình thực tế có hình ảnh vợ chồng, con cái chiếm cảm tình của các bà vợ ngay. Còn chương trình nấu ăn (dù không có thời gian nấu) các bà vẫn nhiệt tình xem. Sách, báo viết về các bí quyết giữ tìn tình yêu luôn được các bà đặt để dưới gối.
PN - Anh vẫn thầm mong không bao giờ phải đem vợ mình ra so sánh với bất cứ người phụ nữ nào. Cũng như anh không muốn chị ví von, giá như anh được như người này, người nọ. Nhưng không ít lần anh chạnh lòng.
PNCN - Không nhiều đồ đạc cần phân chia khi anh chị quyết định đường ai nấy đi. Một chiếc tủ đứng cũ kỹ đã bong cả vecni, nham nhở những mẩu vụn gỗ xù xì và đầy những đường vẽ chì màu của hai thằng “giặc cỏ” nhà chị. Một cái bàn khập khiễng và bốn cái ghế nhựa. Một chiếc giường gỗ có chạm đôi chim tung cánh hai bên cặp trái tim lồng vào nhau là quà cưới của bố chị - vốn là một thợ mộc, tặng hai người. Khó chia có chăng là hai thằng con trai, một đang học lớp 2 và một chưa đầy năm tuổi, chia kiểu nào cũng dở. Và, rất nhiều nỗi đau trong lòng chị, chẳng biết phải chia sớt thế nào.
PN - Việc tôi và anh chung sống, rồi sinh con, không được người ta xem là một cuộc hôn nhân. Anh ly hôn vợ đã lâu, có ba con và hai cháu nội. Tôi là cô gái 26 tuổi, cảm kích trước sự quan tâm chân thành và sự từng trải của anh. Một thân một mình ở Sài Gòn, tôi tự do đến với anh những đêm anh ốm đau, buồn bã. Dần dà, không cần xe hoa, nhẫn cưới, tôi trở thành nhân tình, rồi thành vợ, thành mẹ của con trai anh.
PNO - Sau cả buổi rong ruổi ở Hội sách, vợ tôi tha về hàng tá túi giấy lớn nhỏ đựng... sách. Nét mặt bơ phờ nhưng giọng nàng vẫn hớn hở vì mua được nhiều sách khuyến mãi, giảm giá. Phụ nữ kể cũng lạ, ai cũng thích mua hàng khuyến mãi bất kể đó là áo quần, thực phẩm hay... sách.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Em 33 tuổi, người yêu hơn em 16 tháng tuổi, quen nhau được bốn tháng.
PNO - Ngày ta gặp nhau, em còn nhớ không, là một ngày trời ngập nắng. Đó là một ngày vào hạ, trời trong veo và nắng rạng ngời, nắng lung linh trong những chùm phượng vĩ đỏ tươi.
PNO - Mới sáng sớm đã thấy Duy gọi điện. Qua điện thoại tôi nghe có tiếng trẻ con khóc. Duy bảo “Chuyện mình kết thúc rồi, hãy cho nó vào ký ức, mình đừng liên lạc nhau nữa, vợ Duy đã bỏ nhà về quê với mẹ rồi, giờ không ai chăm con cho Duy cả…”.
PNCN - Cách đây hơn 20 năm, gia đình ấy đang hạnh phúc thì một biến cố xảy ra. Cậu con trai lớn lúc đó đã 20 tuổi, mắc bệnh nan y không qua khỏi. Sự ra đi của cậu không chỉ để lại bao đau đớn cho người thân mà còn phát sinh một nỗi lo lớn vì cậu là cháu đích tôn, cháu trai duy nhất của dòng họ.
PNCN - Khách đến chơi nhà, hỏi về cái bằng thạc sĩ anh vất vả mấy năm mới có, chị nói thẳng tưng:
PNO - Chúng mình quen nhau những 5 năm trời đầy ắp những kỷ niệm ngọt ngào lẫn cay đắng, tưởng thế là đã hiểu nhau nhiều lắm. Bao nhiêu mơ ước về một mái nhà đơn sơ với những đứa con thật là hạnh phúc cuối cùng cũng trở thành sự thật khi chúng mình tổ chức đám cưới.
PN - Càng nghĩ, chị càng thấy cái câu “làm ơn mắc oán” sao cứ vận vào mình. Mỗi lần chị ngồi ngẩn ngơ với cái ý nghĩ đó, anh đi ngang, thòng một câu: “Đọc hoài nên nó vận vô người đó!”. Chị nguýt dài, nhìn theo bóng ông chồng, lại nghĩ, lấy oán trả ơn chị nhiều nhất, chính là cái nhà này, mà cụ thể là ổng - ông chồng đó chớ ai!
PN - Giữa đêm, tôi giật thót, bàng hoàng. Tôi mơ thấy mình còn nghiện ngập hoặc đang đi cai. Nếu không có vòng tay gia đình, có người vợ chặt dạ thủy chung, chắc giờ này tôi vẫn còn ngập trong cơn ác mộng đó.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Em 30, anh ấy 32 tuổi, đã ly hôn vợ, có một con gái.
PNO - Anh Đăng Khoa thân mến! Đọc những lời tâm tình của anh dành cho vợ, tôi thấy cảm thông cho anh thì ít mà thương chị ấy thì nhiều. Anh chê trách vợ không hiểu cho hoàn cảnh của gia đình anh, cách xử sự của chị ấy khiến anh thất vọng nhưng anh đã bao giờ đặt mình vào hoàn cảnh của vợ để biết chị ấy nghĩ gì và cần gì?.
PN - Lúc mới cưới, chồng làm việc từ thứ Hai đến thứ Sáu, còn vợ dạy ở trung tâm ngoại ngữ vào hai ngày cuối tuần. Vợ ở nhà một mình, từ sáng sớm tiễn chồng đi làm, đến giờ chồng sắp trở về thì vợ xách cặp đến lớp học văn bằng hai. Giờ giấc của hai vợ chồng tréo ngoe như thế nên thời gian bên nhau ít ỏi, đôi khi đến lúc gặp mặt là đã phải… chúc ngủ ngon. Có lẽ vì vậy mà hai vợ chồng phải tranh thủ từng chút để dành cho nhau niềm vui và tiếng cười nhiều hơn những buồn phiền và tranh cãi. Trong ngày, muốn trao đổi gì thêm thì í ới gọi điện, tí tách nhắn tin như đôi tình nhân.
PNO - Câu lạc bộ Tiền hôn nhân (Trung tâm Truyền thông và giáo dục sức khỏe TP.HCM) tổ chức chuyên đề “Các bạn trẻ hiện nay nghĩ gì về tình yêu và tình dục?” vào 14g thứ bảy, ngày 29/3 tại Hội trường A của trung tâm, số 59B Nguyễn Thị Minh Khai, Q.1.
PN - Mình đến với nhau vì tình yêu. Tính anh xông xáo, năng nổ, giao lưu rộng. Em rất vui khi thấy anh được bạn bè, đồng nghiệp, gia đình yêu quý.
PN - Đám cưới đang tưng bừng chúc tụng, cô dâu chú rể tươi rói, mãn nguyện, bỗng đâu một con bé ào vô, níu tay chú rể: “Ba ơi, ba không thương mẹ, thương con nữa hả ba? Sao ba lại bỏ mẹ con con?...”. Mọi người bất ngờ, nhìn sững con bé. Nó khoảng 12, 13 tuổi, khuôn mặt xinh xắn, đỏ lựng, đầy mồ hôi làm tóc tai nó bết bát. Hình như con bé vừa đi học về, còn mặc nguyên bộ đồ đồng phục...
PN - Hàng năm cơ quan tôi thường tổ chức một chuyến du lịch, nhưng tôi đều từ chối vì quá bận việc nhà.
Cùng là 1 người đàn ông, vẫn con người ấy, nhưng thời gian đã khiến họ thay đổi khác nhau một trời một vực từ lời ăn tiếng nói đến hành động với người phụ nữ của họ.
PNO - 1.Phân biệt giữa mong muốn và mong đợi.