PNO - Hồi trước…, chồng chị làm ở công ty xây dựng. Chị có cửa hàng vật liệu - trang trí nội thất tại nhà, nhân công hai ba người, giúp việc nấu ăn, giữ con một, hai người, vậy mà chị cứ than vãn rằng cuộc sống thiếu đủ thứ: thiếu tiền, thiếu thời gian, thiếu những cuộc hội họp bà tám với bạn bè…
PNO - Chiều hôm ấy, sau khi tan sở, tôi chạy xe về nhà. Về gần đến nhà thì tôi thấy xóm tôi đang xảy ra một vụ cãi nhau làm náo loạn cả xóm. Tôi nghe tiếng la ré như xé vải của ai đó, nghe quen quen. Chẳng cần nhìn kỹ tôi cũng biết nhân vật chính của cuộc náo loạn đó không ai khác mà là cô vợ yêu quý của tôi. Xấu hổ quá, tôi cứ thế chạy luôn không về nhà.
PNO - Chị à, cố lên chị! Em biết là sẽ vô cùng khó khăn nên chỉ biết khuyên chị hãy cố lên.
PN - Sau đám cưới một năm, chị sinh cho anh một cậu con trai bụ bẫm. Ngày đầy tháng con, nhà chị làm đến hơn chục mâm ăn mừng đứa cháu đích tôn, mai sau sẽ là trưởng họ.
PN - Gặp lại hai cô bạn thời đại học, tôi ngạc nhiên vì thấy các bạn đẹp ra nhiều so với thời con gái. Ngạc nhiên nhưng không thắc mắc, vì tôi nghĩ các bạn đã qua thời kỳ con mọn, sự nghiệp và kinh tế ổn định, tranh thủ làm đẹp cũng chẳng có gì lạ.
PN - Chào cô Hạnh Dung! Cháu 23 tuổi, anh hơn cháu mười tuổi, kết hôn được nửa năm, khi cháu sắp xong năm cuối đại học.
PNO - Đi làm về đến cổng, anh hốt hoảng khi thấy khói bốc ra mù mịt từ nhà mình. Nghe tiếng khóc ngặt nghẽo của đứa con mới tám tháng trong phòng ngủ, anh lo quá, quẳng xe chạy vội vào nhà. Khói phủ khắp nhà, dưới bếp nổ lốp bốp mà không thấy vợ đâu, anh cuống quýt cả lên loay hoay bế con chạy ra ngoài.
PNO - Đêm cuối cùng được nằm cạnh bên nhau em đã thấy chị đã khóc rất nhiều. Những tiếng khóc cố kìm nén trong cơn nấc nghẹn khiến em không khỏi xót xa. Có phải người con gái nào cũng thao thức, trằn trọc, đầm đìa nước mắt trong đêm trước ngày về nhà chồng không chị? Như bao nhiêu nỗi tủi hờn cứ thế vỡ òa, giọt nào cho nỗi chia xa gia đình? Còn giọt nào cho những thương yêu ngày cũ?
PNO - Chẳng có ai trong chúng ta lại không muốn yêu và được yêu. Thế nhưng chẳng phải ai cũng có được điều đó. Vì sao vậy? Các nhà tâm lý học sẽ cho bạn một danh sách những lời khuyên giúp bạn giữ gìn tình cảm của người yêu dấu.
PNCN - Kính gửi cô Hạnh Dung! Con 26 tuổi, chồng con 30 tuổi, kết hôn được hai năm, chưa có con.
PNCN - Sự không chung thủy hay nói khác là ngoại tình đã trở thành đề tài nghiên cứu của nhiều công trình khoa học trong hai thập kỷ gần đây. Về cơ bản, khi nói đến nguyên nhân của hiện tượng này, có hai cách lý giải được nhiều người thừa nhận.
PNCN - Xác minh vụ việc một người phụ nữ “bỏ nhà, bỏ chồng con theo trai”, tôi bất ngờ khi nhận ra một sự thật hoàn toàn khác.
PNCN - Bạn có chồng, quyết định chẳng sinh con cho nhọc. Bạn bảo, đàn bà có chồng có con, vất vả khổ sở, thì mọi người coi là bình thường; đàn bà không con cái, sung sướng phây phây, lại xem là bất thường, đúng là vô lý!
PN - “Một điều nhịn, chín điều lành”, “dĩ hòa vi quý” là bài học có thể cứu được những cuộc hôn nhân bên bờ tan vỡ; nhưng cũng cái lẽ nhẫn nhịn ấy, nhiều cuộc hôn nhân lại bị đẩy đến bờ vực thẳm, khi những mâu thuẫn không được giải quyết cứ cộng dồn, nén chặt đến lúc nổ tung, hết đường cứu vãn.
PN - Anh quyết định tổ chức tiệc kỷ niệm 20 năm ngày cưới. Em cứ tưởng chỉ là buổi họp mặt gia đình nho nhỏ, nào ngờ khi xem qua danh sách thấy có gần trăm khách mời.
PNO - Em lại ăn bóng đêm, với những giai điệu nhẹ nhàng mà như cứa vào lòng từng vết xước của Trịnh – chông chênh trong nỗi nhớ. Đêm đặc quánh. Đêm mênh mang. Đêm làm nỗi cô đơn thêm hoang hoải…
PNO - Ngày mới lấy chồng, cách đây hơn 10 năm, tôi 22 tuổi, quá khờ khạo và cũng rất ngoan hiền. Tôi đã thể hiện sự “Công, dung, ngôn, hạnh” của một người con dâu lớn để “làm gương” cho ba cậu em trai của chồng bằng việc ngay sau ngày cưới đã bỏ hết bao bộ quần áo kiểu cọ bông hoa mà thay vào đó là quần đen áo bà ba sẫm màu theo yêu cầu của ba mẹ chồng.
PN - Chị điện thoại mời ba má và các anh chị chồng đến nhà, nói có việc cần thưa. Ai cũng thắc mắc, không biết đã xảy ra chuyện gì.
PN - Chị chết lặng nhìn hai đứa con. Chúng là con chị rứt ruột đẻ ra, thế mà giờ chúng nhìn mẹ bằng ánh mắt ngơ ngác, xa lạ. Chị nhìn anh, mắt anh đang hướng về phía cuối góc giường, nơi đứa con nhỏ của chị nép vào lòng một người phụ nữ để tìm sự che chở.
PN - Trong gia đình, theo quan niệm truyền thống, người vợ “yếu” hơn chồng là điều bình thường; ngược lại, chồng “yếu” hơn vợ thì khác thường. Bây giờ, khi vai trò phụ nữ được nâng cao, người vợ “mạnh” hơn chồng âu cũng điều dễ hiểu. Khi chấp nhận rằng người đàn ông có điểm yếu và yếu thế hơn vợ, thay vì cố tìm cách “mạnh” lên thì hoàn toàn có thể xem đó là một “lợi thế” và nên “tận dụng” lợi thế đó.
PN - Chuyện hẹn hò chẳng có gì lạ với những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi, nhưng lại là một sự kiện lớn đối với cặp đôi đã gần hết tuổi “băm” như vợ chồng tôi. Thứ sáu, “anh xã” nói khẽ vào tai tôi, giọng ngọt như mía lùi: “Tối mai mình tìm quán cà phê nào lạ để… thay đổi không khí, em nhé!”. “Quán-cà-phê-nào-lạ?”. Tôi bật cười, nhấn rõ từng từ. Anh chưa bao giờ đưa tôi đến quán cà phê trong khoảng thời gian tám năm kể từ ngày cưới. Ngần ấy thời gian, có lẽ đây là buổi hẹn hò hiếm có.
PN - Ba mất, em là chị Hai, phải gánh vác phần nặng nhọc để phụ má nuôi em. Ngày gả xong con Út, má nhìn em lại thở dài: “Tội cái số con Hai bạc phước, sắp 40 rồi mà chưa có nổi tấm chồng”.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Em 30 tuổi, theo chồng sang Mỹ được hai tháng.
PNO - Ngoài 40 tuổi, vợ chồng tôi xa nhau bởi tôi sinh hai con gái, không có cháu trai để nối dõi nhà nội. Bà mẹ chồng nói gần nói xa, than thân trách phận để vợ chồng tôi ly hôn. Lý do mà chồng tôi đưa ra để nhất định ly hôn là tôi không chăm lo cho nhà chồng, không hợp nhau....