PNO - Tôi chuyển từ TP.HCM ra Hà Nội sống, trong sự ngăn cản của bạn bè: “Tính mày phóng khoáng, xuề xòa, ra đó sống không nổi đâu”.
| Chia sẻ bài viết: |
cat 11-01-2020 15:49:26
Những người khác trong gia đình cũng chào, mời người lớn tuổi hơn, đâu phải riêng bạn. Nhìn mọi người làm mà bắt chước. Nhà tôi cũng khá đông, trong những bữa giỗ chạp, lại càng đông. Thực ra chỉ cần nói: Con mời bố - mẹ xơi cơm, em mời các anh các chị xơi cơm, cô mời các cháu dùng cơm.... mời theo nhóm, đâu cần gọi từng người. Chào mời là chuyện nhỏ, mà bạn đã thấy khó, thì những việc khác nữa, hòa hợp sao được?
That tha 10-01-2020 23:06:39
Bài viết rất đúng thực tế của rất nhiều cô dâu khác biệt văn hoá. Nước mắt chan cơm! Đã vậy, dù ở văn hoá nào thì mẹ chồng cũng hay sống khách sáo, hình thức, không chịu hoà nhập với thời đại mà bắt con dâu phải sống theo ý mình, sống theo cách cỗ hủ của mình, độc tài... khiến cho con trai mình ỷ lại và gia trưởng. Nhiều vụ li hôn cũng từ đây. Chỉ cần họ biết nghĩ con gái nhà người ta cũng là cục vàng như con họ, nhưng về nhà mình nai lưng ra hầu (trừ giờ ở công ty) mà còn chẳng được yêu thương. Giờ là thế kỷ bao nhiêu rồi nhỉ?
Hagi 09-01-2020 09:58:18
Đã từng bị như thế, ăn uống phải chào hỏi, lễ nghi quá độ và rồi mình đã lựa chọn ra đi vì ngoài được người ấy yêu thương mình thì còn phải có tình yêu thương thấu hiểu từ gia đình người ấy mới mong hòa hợp, mới mong có một cuộc hôn nhân hạnh phúc.
09-01-2020 09:20:34
Ôi, bỏ vào Nam, hai vợ chồng, mỗi người mỗi nơi, là 1 giải pháp sai lầm rồi bạn gái ơi. Vợ chồng là phải sống cùng nhau và cùng giải quyết mâu thuẫn chứ. Tách ra như vậy, tôi bảo đảm việc 2 bạn ly dị không sớm thì muộn.
Hằng 09-01-2020 09:19:47
Tôi người bắc, vào nam sống. Rất nhiều điều thoải mái ở cách sống của người miền nam làm tôi thấy thú vị. Nhưng riêng việc "mỗi người tự bới tô cơm ra một góc ngồi ăn" thì tôi thấy không thích. Đã là gia đình thì cần có sự gần gũi, cần có khoảng thời gian sinh hoạt chung để các thành viên trong gia đình gần gũi nhau hơn. Ít nhất 1 ngày nên có 1 bữa ăn cả gia đình ngồi ăn chung để cha mẹ hỏi chuyện các con hôm nay đi học, đi làm có gì vui, để cùng kể cho nhau nghe về chuyện cô dì chú bác... và cũng để dạy cho con trẻ các cách ứng xử khi ra ngoài xã hôi, ví dụ khi đi ăn với người ngoài, cần nhìn lượng thức ăn mà gắp, không được thoải mái ăn cho đã miệng mình mà ăn hết phần người khác. Khi nhai khép miệng kẻo nước bọt bắn ra ngoài mất vệ sinh...
Miền bắc quá khuôn phép, miền nam quá thoải mái, nếu gia đình nào có thể dung hoà được văn hoá giữa 2 miền là tốt nhất.
Nguyễn anh tuấn 09-01-2020 08:59:33
Một vấn đề nan giải cho các cô dâu miền nam về miền Bắc là lễ nghĩa đặt lên hàng đầu, nếu không chịu thích nghi chỉ có chia tay.
pt 09-01-2020 08:46:41
Tào lao làm gì tới mức đó trước nhà tôi cũng đông cũng phải mời nhưng đứa bé nhất cũng chỉ nói con mời bố mẹ em mời anh chị là xong
Minh Tân 09-01-2020 08:32:06
Ly dị cho khỏe.
Trước tiên sự dư dả dịch tiết xác thịt này có thể khiến nhiều chị em …bẽ mặt với bạn tình, bạn đời ...
Chẳng cần ekip hùng hậu, anh kỹ sư U50 bỗng dưng nổi rần rần nhờ cô đồng nghiệp kém duyên.
Nhiều cuộc hôn nhân không rạn nứt vì một biến cố lớn. Chúng mòn dần bởi những lời so sánh từ phía gia đình chồng.
Mua đất Bảo Lộc với hy vọng kiếm lời, tôi đã tất tay tiền tiết kiệm và vay thêm 1 tỷ đồng. Kết quả, trắng tay vì đất vướng quy hoạch.
Những em bé bụ bẫm, đáng yêu lại bị bỏ rơi ngay từ khi mới chào đời thật khiến lòng người đau xót. Sao cha mẹ lại nhẫn tâm bỏ con mình?
Sau cú ngã ngựa vì sóng đất nền, tôi cay đắng nhận ra: Trong đầu tư, nếu thắng, bạn là người hùng; nếu thua, bạn như vô hình trong mắt vợ
“Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao? Thì mình mặc đồ lòe loẹt, màu mè nổi bần bật lên là rực rỡ chứ sao”.
Đôi khi, hôn nhân tan vỡ lại khởi từ những chuyện rất nhỏ. Nhỏ đến mức, nếu kể ra, ta chỉ có thể hỏi: “Có vậy thôi mà cũng bỏ nhau sao?”
Vợ chồng đầu ấp tay gối mấy năm trời, không phải nhẫn nhịn nhau mới bền mà còn cần biết xả van cảm xúc đúng cách.
Tôi bỗng thầm mong trong những năm tháng phía trước, dù cuộc đời có đưa đi bao xa, mình vẫn giữ được khả năng cho đi những bình yên
Những phụ nữ thành đạt quanh tôi chưa bao giờ giữ chồng. Họ chỉ gìn giữ bản thân. Họ không cho phép mình trông thảm hại.
Khi người đàn ông trái lời cha mẹ ruột để cưới vợ, liệu sau này nếu chẳng may cơm không lành, canh không ngọt, họ có hối hận?
Nghe tôi kể chuyện, hội chị em cũng chỉ biết “xin vía” chứ không đưa ra được lời khuyên đầu tư.
Ngồi trước dì, tôi chỉ thấy một người đàn bà đã đi qua rất nhiều năm tháng mà lòng vẫn đủ rộng để bao dung.
Phải chăng ngày nay tình yêu không còn giống như ngày xưa hay do cách cư xử của chúng ta với thứ tình cảm này đã thay đổi?
Cha mẹ nuôi con khôn lớn, dạy con gái biết đi, biết đứng, biết tự trọng, chưa bao giờ là để một người dưng đến và chà đạp.
Cả cuộc hôn nhân đằng đẵng, không biết bao nhiêu lần ba mẹ tôi dọa ra tòa ly hôn. Vậy mà đến cuối cùng, lại không rời nhau nửa bước.
Ông xã gần đây có vẻ “xuống dốc” trên giường. Nhiều lần nhìn ổng thở dốc mà thấy tội.