PNO - Tôi chuyển từ TP.HCM ra Hà Nội sống, trong sự ngăn cản của bạn bè: “Tính mày phóng khoáng, xuề xòa, ra đó sống không nổi đâu”.
| Chia sẻ bài viết: |
cat 11-01-2020 15:49:26
Những người khác trong gia đình cũng chào, mời người lớn tuổi hơn, đâu phải riêng bạn. Nhìn mọi người làm mà bắt chước. Nhà tôi cũng khá đông, trong những bữa giỗ chạp, lại càng đông. Thực ra chỉ cần nói: Con mời bố - mẹ xơi cơm, em mời các anh các chị xơi cơm, cô mời các cháu dùng cơm.... mời theo nhóm, đâu cần gọi từng người. Chào mời là chuyện nhỏ, mà bạn đã thấy khó, thì những việc khác nữa, hòa hợp sao được?
That tha 10-01-2020 23:06:39
Bài viết rất đúng thực tế của rất nhiều cô dâu khác biệt văn hoá. Nước mắt chan cơm! Đã vậy, dù ở văn hoá nào thì mẹ chồng cũng hay sống khách sáo, hình thức, không chịu hoà nhập với thời đại mà bắt con dâu phải sống theo ý mình, sống theo cách cỗ hủ của mình, độc tài... khiến cho con trai mình ỷ lại và gia trưởng. Nhiều vụ li hôn cũng từ đây. Chỉ cần họ biết nghĩ con gái nhà người ta cũng là cục vàng như con họ, nhưng về nhà mình nai lưng ra hầu (trừ giờ ở công ty) mà còn chẳng được yêu thương. Giờ là thế kỷ bao nhiêu rồi nhỉ?
Hagi 09-01-2020 09:58:18
Đã từng bị như thế, ăn uống phải chào hỏi, lễ nghi quá độ và rồi mình đã lựa chọn ra đi vì ngoài được người ấy yêu thương mình thì còn phải có tình yêu thương thấu hiểu từ gia đình người ấy mới mong hòa hợp, mới mong có một cuộc hôn nhân hạnh phúc.
09-01-2020 09:20:34
Ôi, bỏ vào Nam, hai vợ chồng, mỗi người mỗi nơi, là 1 giải pháp sai lầm rồi bạn gái ơi. Vợ chồng là phải sống cùng nhau và cùng giải quyết mâu thuẫn chứ. Tách ra như vậy, tôi bảo đảm việc 2 bạn ly dị không sớm thì muộn.
Hằng 09-01-2020 09:19:47
Tôi người bắc, vào nam sống. Rất nhiều điều thoải mái ở cách sống của người miền nam làm tôi thấy thú vị. Nhưng riêng việc "mỗi người tự bới tô cơm ra một góc ngồi ăn" thì tôi thấy không thích. Đã là gia đình thì cần có sự gần gũi, cần có khoảng thời gian sinh hoạt chung để các thành viên trong gia đình gần gũi nhau hơn. Ít nhất 1 ngày nên có 1 bữa ăn cả gia đình ngồi ăn chung để cha mẹ hỏi chuyện các con hôm nay đi học, đi làm có gì vui, để cùng kể cho nhau nghe về chuyện cô dì chú bác... và cũng để dạy cho con trẻ các cách ứng xử khi ra ngoài xã hôi, ví dụ khi đi ăn với người ngoài, cần nhìn lượng thức ăn mà gắp, không được thoải mái ăn cho đã miệng mình mà ăn hết phần người khác. Khi nhai khép miệng kẻo nước bọt bắn ra ngoài mất vệ sinh...
Miền bắc quá khuôn phép, miền nam quá thoải mái, nếu gia đình nào có thể dung hoà được văn hoá giữa 2 miền là tốt nhất.
Nguyễn anh tuấn 09-01-2020 08:59:33
Một vấn đề nan giải cho các cô dâu miền nam về miền Bắc là lễ nghĩa đặt lên hàng đầu, nếu không chịu thích nghi chỉ có chia tay.
pt 09-01-2020 08:46:41
Tào lao làm gì tới mức đó trước nhà tôi cũng đông cũng phải mời nhưng đứa bé nhất cũng chỉ nói con mời bố mẹ em mời anh chị là xong
Minh Tân 09-01-2020 08:32:06
Ly dị cho khỏe.
Bạn bè ai cũng nghĩ Hiền tốt số, rằng có nhan sắc quả là lợi hại.
'Nên mua vàng hay đi du lịch?' - câu hỏi này sẽ đưa đến rất nhiều câu trả lời khác nhau.
Nhưng đằng sau những bức ảnh lung linh ấy, ngày càng nhiều câu chuyện cho thấy cái giá không hề nhỏ của việc chỉnh sửa ảnh quá đà.
Giờ đây, vàng dễ dàng được tìm mua online thông qua các hội nhóm mạng xã hội, thậm chí vàng được bán với giá rẻ hơn thị trường.
Đến một lúc nào đó, con sẽ ao ước người già có được sức khỏe và thanh xuân của tuổi trẻ, còn người trẻ có được kinh nghiệm sống của tuổi già.
3 năm trước, khi mua mảnh đất vườn xanh tươi cách thành phố 120 km, tôi đã nghĩ mình hiện thực hóa việc cả đời mong ước: sống chậm.
Cô dâu Tây Ninh đeo vàng đầy người, tiền ôm đầy tay, hồi môn lên tới 35 tỷ đồng nhưng mặt vẫn buồn thiu, lạnh lùng.
Vì tin tưởng người một nhà nên vợ chồng tôi không có tâm lý phòng bị, và bây giờ không có cách gì chứng minh mảnh đất đó là của mình.
Đoạn clip hơn 19 triệu lượt xem nói về một cô gái quyết định phẫu thuật thẩm mỹ vì anh chồng quá trẻ và đẹp trai
Nhiều người cũng bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau H.N phải gánh chịu trước thông báo hủy hôn và chia sẻ về thực tế hôn nhân.
4 năm nay, tiền lương của tôi không hề tăng nhưng tôi ngày càng tự tin hơn với tư duy tích vàng của mình.
Vợ nổi cáu, còn bảo tôi là “anh thì lúc nào cũng keo kiệt với vợ con” khi tôi góp ý nên bớt mua sắm lại.
Căn hộ của bà Bảy giờ đây thơm tho, máy lạnh chạy êm ru, khác hẳn với vẻ dột nát, nóng bức lúc bà còn sinh thời.
Rốt cuộc, thứ người ta mong đợi trong một cuộc hôn nhân là gì mà khi ly hôn, có người lại vui mừng đến vậy?
Hiếm nhưng không phải không có những ông chồng tìm mọi cách kềm hãm sự hiểu biết của vợ.
Em tôi lấy chồng nhưng không hạnh phúc. Mỗi lần em về nhà khóc lóc, ba mẹ lại trách tôi, nói tôi "nỡ lòng nào sống sung sướng khi em mình khổ".
Tuổi thơ của con đang trôi qua mà tôi lại vô tình quên mất. Tự hứa với lòng, dù bận rộn đến mấy, tôi vẫn phải chăm chút thời gian bên con.
Chẳng ai biết suốt một năm ròng chị nằm viện chiến đấu với bệnh tật hiểm nghèo, phòng bệnh chỉ có bóng dáng người em kết nghĩa.