PNO - Thay vì trách móc và chờ con ghé thăm, chị chủ động qua thăm con, chơi với cháu. Khi sang chơi, chị đừng mang ánh mắt xét nét, đánh giá. Thấy con cần giúp gì thì giúp.
| Chia sẻ bài viết: |
Thuỳ Linh 26-12-2024 16:38:51
Ra riêng nghĩa là tự lập, không phải để làm dâu trưởng gánh vác tất cả. Cô kêu thoáng mà sao vẫn mong con dâu lo chuyện thờ cúng, lễ lạt, rồi còn cả mua quà, về thăm thường xuyên?
Amber 26-12-2024 16:37:30
Lớn tuổi hơn chồng thì đã sao? Cô đồng ý cưới rồi, giờ lại đem tuổi tác ra để phán xét. Có khi chính thái độ này khiến con dâu ngại về nhà cô
Xuân Hạnh 26-12-2024 16:36:00
Cô kêu con dâu sống sòng phẳng nhưng chính cô lại đánh giá quan hệ bằng tiền bạc và quà cáp. Con dâu làm dâu, không phải làm giúp việc để lo mọi thứ cho nhà chồng đâu
Uyen Nhi Ly 26-12-2024 16:33:21
Tính thoáng mà còn đi kể tội con dâu với cả thế giới thì không biết tính không thoáng thì sẽ thế nào. Làm mẹ chồng, có cần xét nét từng đồng quà tấm bánh vậy không?
Dương Cẩm Quyên 26-12-2024 16:31:15
Cô lo "uốn nắn" con dâu như trẻ con, nhưng có bao giờ tự hỏi mình có quá khó tính hay chưa? Con dâu không ghé nhà chắc cũng vì sợ bị soi mói như thế này thôi
Sophie Nguyen 26-12-2024 16:28:33
Thấy con dâu đưa tiền mà không vui, không đưa thì lại nói là vô tâm. Đúng là làm dâu kiểu gì cũng không vừa lòng mẹ chồng. Tấm lòng mà cô nói có lẽ phải được "đóng gói đẹp" thì cô mới nhận ra
Hạnh Nguyên 26-12-2024 16:27:07
Ra riêng mà cô vẫn muốn con dâu phải thăm hỏi, ghé nhà, rồi giúp đỡ dịp lễ, tết? Thế khác gì không ra riêng? Lớn tuổi hơn chồng là tội gì mà cứ nhắc đi nhắc lại như vậy?
Dang Trang Thu 26-12-2024 16:24:17
Chắc cô tưởng mình "thoáng", nhưng thực tế vẫn là một bà mẹ chồng điển hình: xét nét, soi mói từng hành động của con dâu. Cô muốn món quà thì nói thẳng, chứ đừng giả vờ đòi "tấm lòng"
Giang 25-12-2024 11:33:22
Mệt chị thật. Miễn vợ chồng con trai yên ổn là được, chị không mong cầu sẽ không ghét bỏ, hay buồn bã.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.
Bội tín, trốn nợ, anh ta mới là người phải xấu hổ và chịu sự trừng phạt của pháp luật, chứ không phải em.
Chiều theo ý bạn thì gia đình mình chịu không nổi, còn từ chối hay đặt phòng bên ngoài thì sợ bạn giận, nghĩ mình khinh bạn.
Có thể anh ấy nghĩ chia đôi là văn minh mà không hề nhận ra sự sòng phẳng đó đang cứa vào lòng người vợ từng không tiếc gì với mình.
Khi hai người ly hôn trong cay đắng, họ không tìm lý lẽ mà tìm sự đồng lõa. Nếu bênh người này, em sẽ mất người kia.
Em chồng vô tình kể rằng cô bạn hay tới nhà ăn cơm chính là người yêu cũ của chồng tôi.
Em không thể tiếp tục sống nửa đời còn lại với một khối nghi ngờ đè nặng trong lòng. Em cần biết mình đứng đâu trong cuộc đời người đàn ông này.
Con có quyền có cảm xúc và có quyền thất vọng về cha mình nhưng không thể thay mẹ quyết định tương lai cuộc hôn nhân này.
Tôi nên chủ động buông tay, chấp nhận nhìn hạnh phúc trôi qua để tiếp tục cuộc sống cô đơn hay dũng cảm chớp lấy mối nhân duyên định mệnh này?
Em không nên bỏ qua cảm giác bất an mà hãy tiếp tục quan sát, song song đó thiết lập vùng an toàn tối thiểu để bảo vệ bản thân.
Nếu anh ta tôn trọng và kiên nhẫn chờ đợi thì đó là người tốt. Còn nếu anh ta tự ái rồi bỏ đi, lúc đó em quay lưng cũng chưa muộn.
Ai cũng khoe vợ đảm đang, vén khéo... còn vợ tôi vừa cẩu thả vừa lầy và lười chảy thây đến mức đàn ông như tôi còn đầu hàng.
Em từ chối những người "hơn anh về mọi thứ" không phải vì họ không tốt mà vì em đang bận so sánh họ với một cái bóng trong quá khứ.
Khoảng cách địa lý trong tình yêu vốn là sự thử thách lớn nhưng không bao giờ là cái cớ hợp pháp cho sự ích kỷ và phản bội.
Đã đến kỳ nghỉ hè, tôi chuẩn bị đưa vợ con về quê thăm cha mẹ nhưng lòng lại nặng trĩu thay vì háo hức...
Em đã hoàn thành xuất sắc bài thi làm dâu suốt 14 năm, giờ em được quyền nộp bài, bước ra khỏi phòng thi, tận hưởng cuộc sống.