PNO - Chị hãy thử cân nhắc thêm một lần nữa: vì điều gì mà chị đã chấp nhận sống với anh ấy 30 năm?
| Chia sẻ bài viết: |
Nguyễn Loan 30-12-2023 15:37:01
Sức chịu đựng của chị đáng nể thật, 30 năm là cả nửa đời người rồi còn gì!
Bé Sáu 29-12-2023 16:44:37
Công nhận, chị chịu đựng giỏi thật!
Trịnh 29-12-2023 16:25:27
Tui cũng không hiểu "quan điểm về đồng tiền khác nhau" là khác nhau kiểu gì? Không muốn đóng góp thì cứ nói thẳng, sao cứ phải ngụy biện.
Khánh Thu 29-12-2023 16:21:51
Sao tui dị ứng với mấy ông chồng vô trách nhiệm kiểu này quá!
Mi Ngoan 29-12-2023 16:20:48
Trời, chồng đóng góp bao nhiêu thì cũng là có đóng góp, chị tự ái không nhận thì chị chỉ có thiệt thòi thôi.
Trương Mỹ Hương 29-12-2023 16:13:22
Ông chồng đã mạnh miệng tuyên bố vậy, hãy để con riêng ông ấy lo.
Trương Mỹ Hương 29-12-2023 16:08:33
Hãy mạnh ai nấy sống, nếu nghĩ rằng già rồi cũng chẳng cần tờ hôn thú làm gì. Tiền ai nấy xài, chị nên tìm vui cho bản thân mình như đi du lịch, thăm con cháu, tập thể dục….
Linh Lan 29-12-2023 11:36:50
Cho nên, tôi thường nghĩ, hễ ly hôn rồi ở quách một mình cho khỏe. Đèo bòng thêm khi mà quyền lợi tách bạch, chỉ thêm phiền
Trương Mỹ Hương 29-12-2023 08:28:29
Theo thiển ý của mình, chị chịu đựng được đến nay là quá đủ rồi. Với một ông chồng vô tâm đến mức lạnh lùng như vậy, không cần cố gắng kéo dài hơn nữa.
Không có giải pháp nào tuyệt đối vẹn cả nhiều đàng như anh mong muốn nhưng là người một nhà thì sẽ thông cảm cho nhau.
Anh trách tôi tính toán với chồng, tiền lương đưa hết cho vợ mà khi cần cứ phải như đi xin nhưng không biết tiền anh lấy hơn cả lương đưa vợ.
Khi cảm nhận được sự an toàn và tin cậy từ mẹ, con sẽ tự nhiên mở lòng, chị cũng dễ hiểu con hơn và có thể định hướng khi cần.
Sống thật không đồng nghĩa nói năng không kiểm soát, cáu gắt hay quát tháo. Cảm xúc là thật nhưng cách thể hiện cảm xúc luôn là một sự lựa chọn.
Lúc yêu, em là "nữ hoàng" của chồng. Em hắt hơi là anh cuống cuồng mua thuốc, cháo... Vậy mà mọi chuyện thay đổi từ khi "kẻ thứ ba" xuất hiện.
Chị cần điều chỉnh cách dạy con nếu không muốn nỗi sợ ấy theo con lâu dài và trở thành một dấu ấn xấu trong quan hệ mẹ con.
Đừng vội biến một nữ đồng nghiệp vô tội thành kẻ thù chỉ vì hoàn cảnh của cô ấy.
Ai cũng bảo tôi sướng mà không biết hưởng. Thật ra, sự quan tâm quá mức ấy đang rút cạn sự tự do và thoải mái trong tôi mỗi ngày.
Anh hãy lắng nghe thật kỹ nhu cầu sâu xa của chính mình. Anh cần sự chăm sóc vật chất, sự gắn bó tình cảm hay sự bình an nội tâm?
Em có từng tìm hiểu lý do chồng em làm vậy? Mức lãi suất kia là do chồng em tự đặt ra hay nhà chồng đòi hỏi?
Tôi vốn không phải là mẹ chồng khắt khe, cũng từng làm dâu nên hiểu cảnh mới về nhà chồng. Thế nhưng, tôi quá chán ngán về con dâu út.
Cha mẹ có thể vụng về trong cách yêu nhưng tình thương dành cho con vẫn luôn ở đó, chỉ chờ đôi bên tìm được cách chạm vào nhau.
Khi hiểu rõ mình có quyền gì và có thể nhận được sự hỗ trợ nào, nỗi sợ sẽ giảm và em sẽ không còn cảm giác bế tắc.
Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ bị ép ăn, không có tiếng nói trong chính nhu cầu cơ bản nhất của bản thân.
Sự can thiệp của người ngoài khó phát huy tác dụng nếu người trong cuộc không muốn dừng lại, vẫn ngoại tình tư tưởng.
Không phải mọi sự thật đều cần phải nói ra ngay lập tức. Và không phải sự thật nào cũng cứu vãn được hôn nhân.
Chồng đi làm về thấy nhà cửa chưa lau là quát tháo rồi buông lời mỉa mai vợ lười, mặc kệ tôi quay cuồng chăm con bệnh.
Mọi người nói em xấu gái nên em luôn bù đắp bằng sự chăm chỉ, thật thà và làm việc hết lòng. Em lấy chồng 1 năm thì anh ấy bỏ đi.