PNO - Chồng ngoại tình, bỏ mặc con cái nhưng mẹ ruột lại kiên quyết không cho con gái ly hôn, ép con phải sống cuộc hôn nhân địa ngục.
| Chia sẻ bài viết: |
Loan Anh 04-01-2026 13:16:43
Bạn chỉ có 1 cuộc đời để sống, không ai sống thay mình được. Bạo lực tinh thần đôi khi còn giết chết một con người nhanh hơn bạo lực thể xác.
Lethu 04-01-2026 13:14:40
Mẹ bạn vừa đáng thương vừa đáng trách. Bà lớn lên trong thời đại mà ly hôn là một bản án chung thân cho danh dự. Bà dọa từ mặt bạn thực chất là vì bà đang sợ hãi – sợ không biết đối mặt với dư luận thế nào. Nhưng tôi muốn nói với bạn rằng: Một người mẹ thực sự sẽ đau khi con mình đau, chứ không phải đau vì sợ mất mặt. Bạn không cần xin phép để được hạnh phúc. Hãy cứ đi đi, khi bạn thành công và rạng rỡ, tình mẫu tử sẽ tìm cách kết nối lại. Đừng để sự sợ hãi của mẹ trở thành nấm mồ cho tương lai của bạn.
N.H 04-01-2026 13:13:38
Tại sao mình phải nhìn xuống dưới để thấy mình "vẫn còn may", trong khi lẽ ra mình phải được nhìn lên để thấy mình xứng đáng được hạnh phúc? Chồng ngoại tình, bỏ mặc con cái là sự phản bội tận cùng rồi. Mẹ bạn dọa cấm cửa vì bà đang dùng nỗi sợ để kiểm soát bạn theo thế giới quan cũ kỹ của bà. Mình cũng từng bị mẹ từ mặt 6 tháng, nhưng khi thấy mình sống tốt, thấy cháu ngoại vui vẻ, bà lại chủ động làm hòa. Đôi khi mình phải "tàn nhẫn" với người thân một chút để bảo vệ cuộc đời mình.
Nguyễn Thị Hoan 04-01-2026 13:12:30
Cô cũng bằng tuổi mẹ cháu, nhưng cô ủng hộ cháu. Cha mẹ là muốn con cái hạnh phúc. Thời nay khác rồi, không ở được thì giải thoát. Chứ cứ nhịn để nó dắt gái về nhà thì nhục nhã lắm, chẳng thà mang tiếng bỏ chồng còn hơn.
Phan Diệp Anh 04-01-2026 13:08:45
Con bạn cần một người mẹ hạnh phúc chứ không cần một gia đình đủ bố mẹ nhưng rỗng tuếch và đầy oán hận. Đứa trẻ nhạy cảm lắm, nó sẽ học được gì từ sự chịu đựng của bạn?
Hữu Nam 04-01-2026 13:06:56
Là đàn ông, tôi thấy chồng bạn không xứng đáng được gọi là đàn ông. Đừng để mẹ làm rào cản. Mẹ giận rồi mẹ sẽ hết, nhưng đời bạn hỏng thì không làm lại được đâu.
Lý Minh Anh 04-01-2026 13:03:15
Mình từng là bạn của 3 năm trước. Ngày mình xách vali đi, mẹ mình đã đứng ở cổng chửi rủa rằng mình là đứa con bất hiếu, bôi tro trát trấu vào mặt ông bà. Nhưng bạn biết không, nếu mình không đi, có lẽ mình đã chết vì trầm cảm trước khi kịp thấy con mình lớn lên. Mẹ bạn thuộc thế hệ coi "vỏ bọc" quan trọng hơn "cốt lõi". Bà so sánh bạn với những người bị đánh đập vì bà coi nỗi đau thể xác là thước đo duy nhất. Đừng đợi mẹ đồng ý, vì mẹ không sống thay cuộc đời bạn. Khi bạn tự đứng vững được về kinh tế, tự lo được cho con, mẹ sẽ tự khắc thay đổi thái độ. Ngày mình ổn định, mua được nhà riêng, chính mẹ lại là người đi khoe khắp xóm là con gái bà giỏi giang, bản lĩnh. Hãy cứu lấy mình trước khi đợi người khác cứu.
Sự bao dung và thấu hiểu của em lúc này là cách trả ơn tuyệt vời nhất cho những năm tháng mẹ đã dành trọn cho 2 chị em
Nghĩ đến cảnh mai này khi hai thân già khuất núi, không còn ai che chở, bao bọc chẳng biết con sẽ sống ra sao, vợ chồng tôi rất lo lắng.
Sự thật có thể đau lòng nhưng luôn tốt hơn một lời nói dối êm dịu hay một sự nghi ngờ gặm nhấm tâm can ngày này qua ngày khác.
Em đang vắt kiệt bản thân để cố gắng tròn cả trách nhiệm gia đình và xã hội. Cuối cùng em thành bà chằn lửa thay vì mẹ hiền, vợ đảm.
Chồng em là dân IT, đi làm lương nộp đủ. Vậy nhưng bên ngoài giỏi giang bao nhiêu thì về nhà, chồng em không bao giờ đụng tay vào việc nhà...
Mẹ chồng tương lai thẳng thừng: "Nhà này nền nếp, không chấp nhận con dâu xăm trổ như giang hồ". Thậm chí, mẹ anh còn bắt chúng em chia tay.
Tình yêu tuổi trẻ có khi mù quáng, bốc đồng nhưng tình cảm tuổi 60 rất cần sự tỉnh táo, thận trọng.
Có phải sự nỗ lực của tôi đang đi chệch hướng hay thực sự cuộc hôn nhân này đã hết thuốc chữa?
Nếu đã chọn ở lại, chị phải học cách ngừng đào sâu mãi vào vết thương cũ, không biến mỗi lần cãi nhau thành một lần lôi chuyện cũ ra dày vò...
Em có bà chị dâu khá vô duyên và không biết điều. Cứ vài tuần chị về quê, thăm ba má chồng thì ít mà gom đồ ăn mang đi thì nhiều.
Nếu bước vào cuộc hôn nhân này, em phải chấp nhận quá khứ kia là một phần của anh ấy, không thể xóa đi, cũng không thể sửa lại...
Điều quan trọng không phải ai đúng ai sai, mà là hai người có còn muốn học lại cách yêu nhau theo điều đối phương cần nữa hay không.
Chuyến đi đẹp nhất không phải là đến những vùng đất mới mà là đường về nhà - nơi có vợ con đang chờ.
Thay vì tự dằn vặt mình nên đợi hay không, em hãy hỏi thẳng anh ấy rằng em phải chờ đến bao giờ.
Chồng tôi là một người đàn ông hiền lành nhưng lại có một thói quen đáng sợ: nói dối.
Đừng tự trách mình vì đã nghĩ đến người ấy trong lúc đau khổ nhất. Khi tổn thương, ta sẽ nhớ về nơi mình cảm thấy an toàn và được lắng nghe.
Dù nghèo nhưng vì yêu ngôi nhà từng sinh ra và lớn lên, sợ anh chị em bán khi cha mẹ sang tên, chồng em từ chối việc nhận thừa kế.
Bạn trai vô tư kể về người yêu cũ khi hẹn hò và đưa em đến các quán họ từng đi. Liệu anh thiếu tinh tế hay vẫn lưu luyến người cũ?