PNO - Chồng ngoại tình, bỏ mặc con cái nhưng mẹ ruột lại kiên quyết không cho con gái ly hôn, ép con phải sống cuộc hôn nhân địa ngục.
| Chia sẻ bài viết: |
Loan Anh 04-01-2026 13:16:43
Bạn chỉ có 1 cuộc đời để sống, không ai sống thay mình được. Bạo lực tinh thần đôi khi còn giết chết một con người nhanh hơn bạo lực thể xác.
Lethu 04-01-2026 13:14:40
Mẹ bạn vừa đáng thương vừa đáng trách. Bà lớn lên trong thời đại mà ly hôn là một bản án chung thân cho danh dự. Bà dọa từ mặt bạn thực chất là vì bà đang sợ hãi – sợ không biết đối mặt với dư luận thế nào. Nhưng tôi muốn nói với bạn rằng: Một người mẹ thực sự sẽ đau khi con mình đau, chứ không phải đau vì sợ mất mặt. Bạn không cần xin phép để được hạnh phúc. Hãy cứ đi đi, khi bạn thành công và rạng rỡ, tình mẫu tử sẽ tìm cách kết nối lại. Đừng để sự sợ hãi của mẹ trở thành nấm mồ cho tương lai của bạn.
N.H 04-01-2026 13:13:38
Tại sao mình phải nhìn xuống dưới để thấy mình "vẫn còn may", trong khi lẽ ra mình phải được nhìn lên để thấy mình xứng đáng được hạnh phúc? Chồng ngoại tình, bỏ mặc con cái là sự phản bội tận cùng rồi. Mẹ bạn dọa cấm cửa vì bà đang dùng nỗi sợ để kiểm soát bạn theo thế giới quan cũ kỹ của bà. Mình cũng từng bị mẹ từ mặt 6 tháng, nhưng khi thấy mình sống tốt, thấy cháu ngoại vui vẻ, bà lại chủ động làm hòa. Đôi khi mình phải "tàn nhẫn" với người thân một chút để bảo vệ cuộc đời mình.
Nguyễn Thị Hoan 04-01-2026 13:12:30
Cô cũng bằng tuổi mẹ cháu, nhưng cô ủng hộ cháu. Cha mẹ là muốn con cái hạnh phúc. Thời nay khác rồi, không ở được thì giải thoát. Chứ cứ nhịn để nó dắt gái về nhà thì nhục nhã lắm, chẳng thà mang tiếng bỏ chồng còn hơn.
Phan Diệp Anh 04-01-2026 13:08:45
Con bạn cần một người mẹ hạnh phúc chứ không cần một gia đình đủ bố mẹ nhưng rỗng tuếch và đầy oán hận. Đứa trẻ nhạy cảm lắm, nó sẽ học được gì từ sự chịu đựng của bạn?
Hữu Nam 04-01-2026 13:06:56
Là đàn ông, tôi thấy chồng bạn không xứng đáng được gọi là đàn ông. Đừng để mẹ làm rào cản. Mẹ giận rồi mẹ sẽ hết, nhưng đời bạn hỏng thì không làm lại được đâu.
Lý Minh Anh 04-01-2026 13:03:15
Mình từng là bạn của 3 năm trước. Ngày mình xách vali đi, mẹ mình đã đứng ở cổng chửi rủa rằng mình là đứa con bất hiếu, bôi tro trát trấu vào mặt ông bà. Nhưng bạn biết không, nếu mình không đi, có lẽ mình đã chết vì trầm cảm trước khi kịp thấy con mình lớn lên. Mẹ bạn thuộc thế hệ coi "vỏ bọc" quan trọng hơn "cốt lõi". Bà so sánh bạn với những người bị đánh đập vì bà coi nỗi đau thể xác là thước đo duy nhất. Đừng đợi mẹ đồng ý, vì mẹ không sống thay cuộc đời bạn. Khi bạn tự đứng vững được về kinh tế, tự lo được cho con, mẹ sẽ tự khắc thay đổi thái độ. Ngày mình ổn định, mua được nhà riêng, chính mẹ lại là người đi khoe khắp xóm là con gái bà giỏi giang, bản lĩnh. Hãy cứu lấy mình trước khi đợi người khác cứu.
Một người đàn ông sau ly hôn vẫn liên lạc với vợ cũ không hẳn là dấu hiệu còn tình cảm.
Cứ ngỡ lấy được chồng hiền, cha mẹ chồng tâm lý là yên thân, nào ngờ tôi lại "đụng" chị chồng khó ưa, khó chịu.
Việc em nhắn tin chia tay rồi anh ấy im lặng suốt 2 ngày đã là một câu trả lời. Người muốn giữ em lại sẽ không im lặng lâu đến thế.
Em không thể thay đổi chồng. Chúng ta không bao giờ có thể ép một người trở nên hiếu thảo hay ấm áp nếu tự tâm họ không muốn.
Trong nhóm chat gia đình, hễ tôi lên tiếng hỏi thăm, cả khung chat bỗng im bặt rồi mọi người thản nhiên tiếp tục câu chuyện khác...
Em xứng đáng với một người biết trân trọng những giây phút bên em mà không khiến em phải xin xỏ chút thời gian được ở bên họ.
Một mối quan hệ bền vững không thể tồn tại nếu một người phải đau đớn từ bỏ điều mình trân quý chỉ để giữ người kia.
Tôi không có lấy một phút giây riêng tư thực thụ. Có những lúc tôi đang tắm, chồng vẫn thản nhiên gõ cửa đòi vào lấy đồ.
Cha mẹ em không chê nhà anh nghèo. Ngược đời ở chỗ cha mẹ và các chị anh lại không ưa em chỉ vì nhà em khá giả...
Bảo vệ gia đình không chỉ là chống chọi cơm áo gạo tiền mà còn là giữ vững trước miệng lưỡi thế gian.
Cưới nhau 5 năm, tôi mang tiếng có chồng thu nhập khá nhưng chưa bao giờ cầm được lương của chồng.
Trước đây, em từng đủ dũng cảm rời đi. Bây giờ, em cũng cần đủ kiên định để bước tới trọn vẹn hoặc dứt khoát đóng lại cánh cửa đó.
Dạy con trai cách nói lời từ chối một phụ nữ cũng quan trọng như việc dạy con cách ngỏ lời yêu.
Tủi thân mà nước mắt cứ chảy ngược vào trong, hóa ra đâu phải cứ cho đi, cứ thương là sẽ nhận lại sự quan tâm tương xứng.
Em không còn cảm xúc yêu thương với chồng nữa. Người ta không thể cứ mở lòng mãi với một người đã nhiều lần làm mình thất vọng.
Sống thử là để xem có hợp nhau không. Và hiện tại, chị đã có câu trả lời...
Trước khi kết hôn, tôi ước đi làm về có cơm canh nóng hổi, vợ đợi cửa. Thực tế ngược lại: tôi vừa làm đầu bếp, vừa làm người giúp việc.
Người ta đến với nhau để thấy nhẹ lòng hơn chứ không phải để học cách chịu đựng thêm một kiểu thiếu hụt khác.