PNO - Chồng ngoại tình, bỏ mặc con cái nhưng mẹ ruột lại kiên quyết không cho con gái ly hôn, ép con phải sống cuộc hôn nhân địa ngục.
| Chia sẻ bài viết: |
Loan Anh Cách đây 20 giờ
Bạn chỉ có 1 cuộc đời để sống, không ai sống thay mình được. Bạo lực tinh thần đôi khi còn giết chết một con người nhanh hơn bạo lực thể xác.
Lethu Cách đây 20 giờ
Mẹ bạn vừa đáng thương vừa đáng trách. Bà lớn lên trong thời đại mà ly hôn là một bản án chung thân cho danh dự. Bà dọa từ mặt bạn thực chất là vì bà đang sợ hãi – sợ không biết đối mặt với dư luận thế nào. Nhưng tôi muốn nói với bạn rằng: Một người mẹ thực sự sẽ đau khi con mình đau, chứ không phải đau vì sợ mất mặt. Bạn không cần xin phép để được hạnh phúc. Hãy cứ đi đi, khi bạn thành công và rạng rỡ, tình mẫu tử sẽ tìm cách kết nối lại. Đừng để sự sợ hãi của mẹ trở thành nấm mồ cho tương lai của bạn.
N.H Cách đây 20 giờ
Tại sao mình phải nhìn xuống dưới để thấy mình "vẫn còn may", trong khi lẽ ra mình phải được nhìn lên để thấy mình xứng đáng được hạnh phúc? Chồng ngoại tình, bỏ mặc con cái là sự phản bội tận cùng rồi. Mẹ bạn dọa cấm cửa vì bà đang dùng nỗi sợ để kiểm soát bạn theo thế giới quan cũ kỹ của bà. Mình cũng từng bị mẹ từ mặt 6 tháng, nhưng khi thấy mình sống tốt, thấy cháu ngoại vui vẻ, bà lại chủ động làm hòa. Đôi khi mình phải "tàn nhẫn" với người thân một chút để bảo vệ cuộc đời mình.
Nguyễn Thị Hoan Cách đây 20 giờ
Cô cũng bằng tuổi mẹ cháu, nhưng cô ủng hộ cháu. Cha mẹ là muốn con cái hạnh phúc. Thời nay khác rồi, không ở được thì giải thoát. Chứ cứ nhịn để nó dắt gái về nhà thì nhục nhã lắm, chẳng thà mang tiếng bỏ chồng còn hơn.
Phan Diệp Anh Cách đây 20 giờ
Con bạn cần một người mẹ hạnh phúc chứ không cần một gia đình đủ bố mẹ nhưng rỗng tuếch và đầy oán hận. Đứa trẻ nhạy cảm lắm, nó sẽ học được gì từ sự chịu đựng của bạn?
Hữu Nam Cách đây 20 giờ
Là đàn ông, tôi thấy chồng bạn không xứng đáng được gọi là đàn ông. Đừng để mẹ làm rào cản. Mẹ giận rồi mẹ sẽ hết, nhưng đời bạn hỏng thì không làm lại được đâu.
Lý Minh Anh Cách đây 20 giờ
Mình từng là bạn của 3 năm trước. Ngày mình xách vali đi, mẹ mình đã đứng ở cổng chửi rủa rằng mình là đứa con bất hiếu, bôi tro trát trấu vào mặt ông bà. Nhưng bạn biết không, nếu mình không đi, có lẽ mình đã chết vì trầm cảm trước khi kịp thấy con mình lớn lên. Mẹ bạn thuộc thế hệ coi "vỏ bọc" quan trọng hơn "cốt lõi". Bà so sánh bạn với những người bị đánh đập vì bà coi nỗi đau thể xác là thước đo duy nhất. Đừng đợi mẹ đồng ý, vì mẹ không sống thay cuộc đời bạn. Khi bạn tự đứng vững được về kinh tế, tự lo được cho con, mẹ sẽ tự khắc thay đổi thái độ. Ngày mình ổn định, mua được nhà riêng, chính mẹ lại là người đi khoe khắp xóm là con gái bà giỏi giang, bản lĩnh. Hãy cứu lấy mình trước khi đợi người khác cứu.
Ông bà không chê vật chất anh chu cấp. Ông bà chỉ đang phản kháng sự tù túng của môi trường sống
Nếu tôi đi, chồng tôi một mình ở nhà, sinh bệnh hoặc sinh tật nhưng ở lại thì tôi buồn vì xa con cháu. Tôi có nên ích kỷ một lần?
Đưa mẹ chồng vào thành phố báo hiếu, tôi rơi vào cảnh bị xét nét, chèn ép ngay tại nhà mình. Có ai ly hôn vì mẹ chồng "hắc ám" không?
Hôn nhân không phải là nơi một người phải thay đổi hoàn toàn để vừa lòng người kia, mà là nơi cả hai cùng điều chỉnh, nhích lại gần nhau hơn.
Chị không cần hoàn hảo để xứng đáng được yêu thương và không ai có quyền dùng quá khứ của chị để làm tổn thương hiện tại.
Dạo này, mỗi khi tan làm, tôi chỉ muốn được dính vào ghế hoặc trốn lại ngủ dưới gầm bàn làm việc của mình.
Dẫu sốt ruột cách mấy, chị cũng không thể thay con trai làm người quyết định.
Con chị đang đặt toàn bộ nguồn hạnh phúc vào bạn trai, dẫn đến sự lệ thuộc cảm xúc. Chị hãy hướng con vào những giá trị tự thân.
Chồng bức bối, tù túng vì bị vợ luôn muốn chồng trong tầm mắt, kể cả ngày nghỉ, cấm cả việc đi đá banh.
Chị có thể tiếp tục quan tâm, hỗ trợ khi thật sự cần thiết nhưng không nên để cảm giác có lỗi khiến mình phải hy sinh sự bình yên tuổi già.
Em xứng đáng sống cuộc đời không bị dày vò mỗi ngày. Nếu em rời đi, đó không phải là phản bội. Em chỉ đang tự cứu lấy mình mà thôi.
Tôi không giữ được mình mà lỡ…"thân mật” lại với cha của con mình. Thế nên tôi cảm thấy rất có lỗi với chồng mới.
Em đang đứng bên bờ vực ly hôn sau 8 năm chung sống. Vấn đề duy nhất là nhà chồng xem chồng em như cây ATM vô điều kiện.
Pháp luật nghiêm cấm người sử dụng lao động có hành vi phân biệt đối xử vì lý do thai sản, kết hôn.
Vợ chồng tôi đang rơi vào cảnh cơm không lành, canh không ngọt suốt nửa năm qua. Tất cả chỉ vì quyết định đưa mẹ chồng ở quê lên sống cùng.
Điều khó nhất lúc này không phải là thuyết phục con sinh mà là giữ được sợi dây tình cảm mẹ con không bị đứt gãy.
Danh dự và nhân phẩm của em không nằm ở việc em sống chung hay sống riêng mà ở cách em sống.
Tình trạng chi xài phóng tay của con tiếp diễn làm tôi cảm thấy sợ hãi. Chồng không muốn tôi hỏi con về cách chi tiêu bởi sợ con tủi thân.