PNO - Vấn đề của em không nằm ở chuyện một cái nhẫn hay món quà có giá bao nhiêu mà là câu chuyện về giá trị của em trong mắt người đàn ông em sắp cưới.
| Chia sẻ bài viết: |
Hải An 17-12-2025 14:24:58
Cảm ơn Hạnh Dung vì bài viết rất tỉnh táo, đọc xong thấy mình cũng phải nhìn lại nhiều điều trong các mối quan hệ.
Phước Bình 17-12-2025 14:23:00
Mong bạn nữ đủ mạnh mẽ để không tự thuyết phục mình chịu đựng chỉ vì đã lỡ đi quá xa.
Hạo Nhiên 17-12-2025 14:20:11
Đồng ý với Hạnh Dung, còn thời gian thì nên dừng lại để nhìn cho rõ, cưới trong bất an thì sau này chỉ càng đau hơn.
Tâm An 17-12-2025 14:19:05
Câu chuyện đứng tên tài sản nghe tưởng nhỏ nhưng cho thấy tư duy rất rõ ràng: anh – tôi chứ không phải chúng ta.
Sushi 17-12-2025 14:17:47
Bạn đã nhún nhường quá nhiều từ lúc mới quen. Có những điều bỏ qua một lần thì sẽ có lần thứ hai, thứ ba bạn ạ.
Tân Tiến 17-12-2025 14:16:29
Phụ thuộc kinh tế rồi bị đem tiền ra kể công mỗi khi cãi nhau là dấu hiệu rất đáng suy nghĩ trước khi cưới.
Mỹ Linh 17-12-2025 14:14:41
Đọc mà thấy lo giùm cô gái. Một cuộc hôn nhân mà ngay từ đầu đã phải so đo giá trị của mình thì mệt mỏi lắm.
Tổ ấm của em. Em là nữ chủ nhân. Vợ cũ là khách. Tại sao chủ nhà lại sợ khách mà bỏ trốn?
Tôi vừa nhận tiền tết hơn 70 triệu đồng, định bụng năm nay có cái tết huy hoàng, ai dè vợ thu hết.
Đoạn đường phía trước của chị có thể bắt đầu lại bằng sự nhẹ nhàng và bình yên từ chính trái tim mình.
Một bà mẹ hiểu chuyện sẽ biết đâu là sự lựa chọn tốt nhất cho con trai mình.
Mỗi lần bà mang gà lên, căn hộ nhỏ vốn ngăn nắp bỗng biến thành cái chuồng gà bất đắc dĩ.
Đừng tin lời xin lỗi hay hứa hẹn ngay lúc này. Người thật sự muốn sửa sẽ tự giác thay đổi, chịu bất tiện, chịu bị giám sát tạm thời.
Đừng bao giờ hối hận vì mình đã sống tử tế. Sự tử tế của chị là vốn liếng quý giá nhất để con cái nhìn vào và tôn trọng mẹ.
Tết với em là ác mộng khi mẹ chồng cuồng dọn dẹp. Đồ đạc từ nhà kho đến phòng khách bà cứ khiêng ra rửa rồi trả về chỗ cũ...
Giữ kín chuyện con riêng tức là em đang đùa với lửa và quan trọng hơn, em đang vô tình làm tổn thương con mình.
Không có giải pháp nào tuyệt đối vẹn cả nhiều đàng như anh mong muốn nhưng là người một nhà thì sẽ thông cảm cho nhau.
Anh trách tôi tính toán với chồng, tiền lương đưa hết cho vợ mà khi cần cứ phải như đi xin nhưng không biết tiền anh lấy hơn cả lương đưa vợ.
Khi cảm nhận được sự an toàn và tin cậy từ mẹ, con sẽ tự nhiên mở lòng, chị cũng dễ hiểu con hơn và có thể định hướng khi cần.
Sống thật không đồng nghĩa nói năng không kiểm soát, cáu gắt hay quát tháo. Cảm xúc là thật nhưng cách thể hiện cảm xúc luôn là một sự lựa chọn.
Lúc yêu, em là "nữ hoàng" của chồng. Em hắt hơi là anh cuống cuồng mua thuốc, cháo... Vậy mà mọi chuyện thay đổi từ khi "kẻ thứ ba" xuất hiện.
Chị cần điều chỉnh cách dạy con nếu không muốn nỗi sợ ấy theo con lâu dài và trở thành một dấu ấn xấu trong quan hệ mẹ con.
Đừng vội biến một nữ đồng nghiệp vô tội thành kẻ thù chỉ vì hoàn cảnh của cô ấy.
Ai cũng bảo tôi sướng mà không biết hưởng. Thật ra, sự quan tâm quá mức ấy đang rút cạn sự tự do và thoải mái trong tôi mỗi ngày.
Anh hãy lắng nghe thật kỹ nhu cầu sâu xa của chính mình. Anh cần sự chăm sóc vật chất, sự gắn bó tình cảm hay sự bình an nội tâm?