PNO - Mọi người đi đón tôi cũng năm bảy lý do, không hẳn vì nhớ thương sau nhiều năm xa cách mà có khi do cái mác “Việt kiều” của tôi.
| Chia sẻ bài viết: |
son le 23-01-2020 09:36:58
Tôi mỗi khi về hay đi khỏi Việt Nam đều tự lo một mình không muốn ai đưa đón, tâm lý ngày xưa Việt kiều chưa về VN nhiều thì bỡ ngỡ cái quan trọng là hệ thống liên lạc không như bây giờ nên người thân đón vì sợ bị trấn lột. Còn người ở việt Nam bây giờ thu nhập cao như bạn Bao Công nói thì thật chúc mừng, đáng ngưỡng mộ. Còn riêng danh xưng Việt kiều khg phải thích mà là bị gắn cho (ngày xưa giá cả dịch vụ cho Việt kiều cao hơn người trong nước), người trong nước bây giờ thu nhập cao mà kiều hối hàng năm trên mười mấy tỷ USD cái nầy có lẽ nên xét lại vì thật ra để có tiền gởi về họ phải hạn chế tiêu xài và làm việc rất vất vả. (còn tầm vài chục triệu một tháng thì đếm không xuể thậm chí còn mua nhà bên Mỹ, bên Singapore vài triệu đô 1 căn, mua xe hơi 5, 10 tỷ 1 chiếc là chuyện thường. Tác giả 5 năm mới về Việt Nam 1 lần nên sự hiểu biết về đất nước đương nhiên là lạc hậu và có vẻ còn thích cái danh xưng Việt kiều.)
bao công 20-01-2020 15:19:00
Những cái kiểu đón như thế này thì trước đây khoảng 20 năm là có, giờ thì bớt nhiều lắm rồi chỉ còn ở những gia đình thất nghiệp, những người như tác giả đã nói là đi đón không phải vì thương nhớ mà vì quà cáp, tiền đô Bây giờ ở Việt Nam những người có thu nhập tiền tỷ hoặc vài trăm triệu một tháng không phải là ít còn tầm vài chục triệu một tháng thì đếm không xuể thậm chí còn mua nhà bên Mỹ, bên Singapore vài triệu đô 1 căn, mua xe hơi 5, 10 tỷ 1 chiếc là chuyện thường. Tác giả 5 năm mới về Việt Nam 1 lần nên sự hiểu biết về đất nước đương nhiên là lạc hậu và có vẻ còn thích cái danh xưng Việt kiều.
Với người trẻ, giáp tết là thời gian của những bản kế hoạch, KPI, tăng ca; với người già, đó là thời điểm trái tim thức dậy sớ, mong ngóng con cháu.
Em gom tiền người thân, chơi "tất tay" vào canh bạc mua vàng lướt sóng kiếm lời.
Nghi ngờ bạn đời ngoại tình, nhiều người chọn cách bắt ghen trên giường, nhưng các dấu hiệu phòng the thường thiếu cơ sở.
Trung niên là lúc người ta buộc phải nhìn lại mình, giữa những cuộc gặp tưởng vui, để đối diện khác biệt, mỏi mệt và câu hỏi: phía trước còn gì?
Tôi đang đi làm, vợ cứ nhắn tin, gọi điện kể lể, than thở, bàn tới bàn lui chuyện bán vàng cắt lỗ hay cứ ghim hàng chờ giá lên trở lại.
Như vòng tuần hoàn lặp lại suốt 7 năm qua, cứ đến gần tết vợ chồng chị lại cãi nhau to.
Mấy hôm nay Sài Gòn se lạnh. Thấp thoáng trong từng câu chuyện của mọi người, mùa xuân như đang chầm chậm ghé ngang cửa.
Khi giá vàng liên tục lập đỉnh từng ngày, từng giờ, thứ kim loại vô tri ấy lại trở thành một phép thử tình thân.
Vàng lên thì vui vẻ, vàng xuống thì cãi vã. 600 triệu tích cóp 2 năm của vợ chồng trẻ nhảy múa theo giá vàng.
Làm mẹ đâu chỉ là giành quyền nuôi con trên giấy tờ. Làm mẹ là đồng hành cùng con từ những điều nhỏ nhất.
Từ tháng lương đầu tiên, mẹ đã nói Yến phải trả tiền thuê nhà. Khi ấy, Yến thấy sốc thực sự.
Trải qua nhiều lần thuê giúp việc, tôi càng thấm thía rằng không có sự chăm sóc nào ấm áp và đáng tin cậy hơn tình thương của con cái.
Chuyện chữ hiếu vốn dĩ luôn nhạy cảm, nói ra sợ làm đau người khác mà giấu trong lòng thì chính mình lại mệt mỏi.
Nghiện bói bài tây từ trực tiếp tới online, người phụ nữ dần lệ thuộc bói bài, để những lá bài chi phối công việc và cuộc sống gia đình.
Gia đình là bắt buộc, còn bạn bè chỉ là lựa chọn. Nhưng đàn bà thì cần cả hai.
Tôi định sau tết sẽ thú nhận với bố mẹ 2 bên việc hôn nhân tan vỡ. Vậy mà rồi mọi thứ thay đổi sau khi tôi nghe ba chồng tâm sự.
Nhiều người có của ăn của để nhưng luôn tính toán chi li với bản thân từng đồng, ăn cũng tiếc, mặc cũng tiếc, đi chơi thì sợ tốn kém…
Từng được mẹ chồng yêu thương, chăm sóc như con ruột, người con dâu bỗng rơi vào cảnh bị nghi kỵ chỉ vì một lời thầy bói.