PNO - Mọi người đi đón tôi cũng năm bảy lý do, không hẳn vì nhớ thương sau nhiều năm xa cách mà có khi do cái mác “Việt kiều” của tôi.
| Chia sẻ bài viết: |
son le 23-01-2020 09:36:58
Tôi mỗi khi về hay đi khỏi Việt Nam đều tự lo một mình không muốn ai đưa đón, tâm lý ngày xưa Việt kiều chưa về VN nhiều thì bỡ ngỡ cái quan trọng là hệ thống liên lạc không như bây giờ nên người thân đón vì sợ bị trấn lột. Còn người ở việt Nam bây giờ thu nhập cao như bạn Bao Công nói thì thật chúc mừng, đáng ngưỡng mộ. Còn riêng danh xưng Việt kiều khg phải thích mà là bị gắn cho (ngày xưa giá cả dịch vụ cho Việt kiều cao hơn người trong nước), người trong nước bây giờ thu nhập cao mà kiều hối hàng năm trên mười mấy tỷ USD cái nầy có lẽ nên xét lại vì thật ra để có tiền gởi về họ phải hạn chế tiêu xài và làm việc rất vất vả. (còn tầm vài chục triệu một tháng thì đếm không xuể thậm chí còn mua nhà bên Mỹ, bên Singapore vài triệu đô 1 căn, mua xe hơi 5, 10 tỷ 1 chiếc là chuyện thường. Tác giả 5 năm mới về Việt Nam 1 lần nên sự hiểu biết về đất nước đương nhiên là lạc hậu và có vẻ còn thích cái danh xưng Việt kiều.)
bao công 20-01-2020 15:19:00
Những cái kiểu đón như thế này thì trước đây khoảng 20 năm là có, giờ thì bớt nhiều lắm rồi chỉ còn ở những gia đình thất nghiệp, những người như tác giả đã nói là đi đón không phải vì thương nhớ mà vì quà cáp, tiền đô Bây giờ ở Việt Nam những người có thu nhập tiền tỷ hoặc vài trăm triệu một tháng không phải là ít còn tầm vài chục triệu một tháng thì đếm không xuể thậm chí còn mua nhà bên Mỹ, bên Singapore vài triệu đô 1 căn, mua xe hơi 5, 10 tỷ 1 chiếc là chuyện thường. Tác giả 5 năm mới về Việt Nam 1 lần nên sự hiểu biết về đất nước đương nhiên là lạc hậu và có vẻ còn thích cái danh xưng Việt kiều.
Hạnh phúc không đến từ sự hoàn hảo, mà từ những mảnh ghép của yêu thương và sóng gió, của thành công và thất bại.
Những con sóng trồi sụt của thị trường đã biến khoản đầu tư này rốt cuộc không hồi kết.
Lỡ cả đời độc thân, cuộc sống vẫn sẽ rực rỡ và bình an theo cách riêng mà trái tim và tâm hồn mỗi người sẽ biết cách dẫn lối.
Vì cả nể, tôi đầu tư theo một chị sếp cũ để rồi tôi mất trắng toàn bộ số tiền đã đầu tư cùng chị vào một app công nghệ.
Bên kia điện thoại, em dâu cũ nói chuyện chậm rãi. Tôi đứng tựa vào vách nhà, ngập ngừng xin lỗi em...
Nghe người môi giới nói như rót mật vào tai, tôi gom hết tiền, lại vay thêm để mua 3 nền đất sổ chung, và sau đó khóc ròng.
Hạnh phúc, một người đàn ông của đời mình, một tâm thế đủ đầy… có thể sẽ không bao giờ có được nếu con lựa chọn thiếu suy nghĩ.
Áo cưới đã may, thiệp đã in. Và rồi một vết cắt chí mạng của sự thay lòng xuất hiện…
Từ một người chơi chứng khoán thành công, tôi đả sập bẫy sàn vàng ảo. Những phiên đầu kiếm lời dễ dàng khiến tôi chủ quan và trắng tay.
Nhìn đôi tay lem nhem ố vàng, chị bỗng đâm ra ngại ngần. Hình như từng đầu ngón tay đang thầm trách chị vì đã khiến chúng thật "khó thở"...
Chuyến du lịch ấy, gia đình tôi thuê một căn nhà rộng với vài phòng ngủ nhỏ. Chồng tôi chợt đề nghị: “Mình ngủ riêng cho thoải mái nhé!”.
Thu Hương đã từng định không lấy chồng nữa nhưng rồi lại mang về cho mẹ "chàng rể xịn".
Mãi tới khi dì dượng ra tòa ly hôn, lý do cũng chỉ là: sống không hợp nhau. Ít ai biết dượng tôi là người đồng tính.
Có lẽ, khi tình cảm không đủ lớn để vượt qua những chướng ngại trước mắt, người ta thường chọn cách quay lưng để tìm một bến đỗ an toàn hơn.
Trước tiên sự dư dả dịch tiết xác thịt này có thể khiến nhiều chị em …bẽ mặt với bạn tình, bạn đời ...
Chẳng cần ekip hùng hậu, anh kỹ sư U50 bỗng dưng nổi rần rần nhờ cô đồng nghiệp kém duyên.
Nhiều cuộc hôn nhân không rạn nứt vì một biến cố lớn. Chúng mòn dần bởi những lời so sánh từ phía gia đình chồng.
Mua đất Bảo Lộc với hy vọng kiếm lời, tôi đã tất tay tiền tiết kiệm và vay thêm 1 tỷ đồng. Kết quả, trắng tay vì đất vướng quy hoạch.