PNO - Mọi người đi đón tôi cũng năm bảy lý do, không hẳn vì nhớ thương sau nhiều năm xa cách mà có khi do cái mác “Việt kiều” của tôi.
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
son le 23-01-2020 09:36:58
Tôi mỗi khi về hay đi khỏi Việt Nam đều tự lo một mình không muốn ai đưa đón, tâm lý ngày xưa Việt kiều chưa về VN nhiều thì bỡ ngỡ cái quan trọng là hệ thống liên lạc không như bây giờ nên người thân đón vì sợ bị trấn lột. Còn người ở việt Nam bây giờ thu nhập cao như bạn Bao Công nói thì thật chúc mừng, đáng ngưỡng mộ. Còn riêng danh xưng Việt kiều khg phải thích mà là bị gắn cho (ngày xưa giá cả dịch vụ cho Việt kiều cao hơn người trong nước), người trong nước bây giờ thu nhập cao mà kiều hối hàng năm trên mười mấy tỷ USD cái nầy có lẽ nên xét lại vì thật ra để có tiền gởi về họ phải hạn chế tiêu xài và làm việc rất vất vả. (còn tầm vài chục triệu một tháng thì đếm không xuể thậm chí còn mua nhà bên Mỹ, bên Singapore vài triệu đô 1 căn, mua xe hơi 5, 10 tỷ 1 chiếc là chuyện thường. Tác giả 5 năm mới về Việt Nam 1 lần nên sự hiểu biết về đất nước đương nhiên là lạc hậu và có vẻ còn thích cái danh xưng Việt kiều.)
bao công 20-01-2020 15:19:00
Những cái kiểu đón như thế này thì trước đây khoảng 20 năm là có, giờ thì bớt nhiều lắm rồi chỉ còn ở những gia đình thất nghiệp, những người như tác giả đã nói là đi đón không phải vì thương nhớ mà vì quà cáp, tiền đô Bây giờ ở Việt Nam những người có thu nhập tiền tỷ hoặc vài trăm triệu một tháng không phải là ít còn tầm vài chục triệu một tháng thì đếm không xuể thậm chí còn mua nhà bên Mỹ, bên Singapore vài triệu đô 1 căn, mua xe hơi 5, 10 tỷ 1 chiếc là chuyện thường. Tác giả 5 năm mới về Việt Nam 1 lần nên sự hiểu biết về đất nước đương nhiên là lạc hậu và có vẻ còn thích cái danh xưng Việt kiều.
Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống
Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...
“Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.
Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.
Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...
Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.
World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.
Giờ đây tôi hiểu rằng, ly hôn là ly hôn, phân chia tài sản là một án riêng không liên quan gì đến án ly hôn.
Sau thời gian dài không thấy chồng động tĩnh gì, bà mới tá hỏa ông đã có “quỹ dự phòng”.
Không có gió bão, sương muối, cây con chỉ èo uột bật gốc mà thôi.
Ngày còn nhỏ ở quê, mỗi khi trời bắt đầu nóng hừng hực báo hiệu đầu hè, lũ trẻ chúng tôi biết đã đến mùa trâm chín.
Một tuổi già hẳn nhiên sẽ có bệnh tật, yếu ớt, không còn thông tuệ, nhưng sợ nhất chính là nghĩ việc mình sẽ trở thành gánh nặng trong mắt con cái.
Khi chồng bạn bỏ đi, cả thế giới của bạn sụp đổ. Giữa cơn sang chấn ấy là những lời khuyên: “Tuyệt đối đừng quan tâm đến hắn ta”, “Chặn hết đi”...
Không thiếu thốn vật chất, nhưng nhiều người già hiện phải sống chung với nỗi cô đơn vì thiếu người để trò chuyện hằng ngày trong chính ngôi nhà của mình.
Có những chuyến đi không nhằm chinh phục một miền đất mới mà để níu giữ những khoảnh khắc bên cha mẹ.
Mỗi khi nhìn mặt nước xanh ngắt, tôi vẫn thấy một phần tuổi thơ mình còn đâu đó trong từng gợn sóng.
Nghịch cảnh có thể đẩy phụ nữ vào bế tắc, nhưng tình yêu con lại trở thành động lực thúc đẩy người mẹ trở thành một phiên bản mạnh mẽ hơn.
50 tuổi, tôi kết hôn lần 2 sau nhiều năm sống một mình, và chỉ sau 1 tháng, tôi lại ly hôn lần nữa.