PNO - Gần 20 năm qua, tôi lo trong lo ngoài cho gia đình. Nhưng đến khi chia tài sản mẹ tôi lại "gạch tên" tôi, không nghĩ đến những đóng góp của tôi bao năm.
| Chia sẻ bài viết: |
Dolphinnguyen 16-08-2023 12:44:11
Phụ nữ mà hy sinh quá, lâu ngày ai cũng coi như một lẽ đương nhiên. Không có cảm giác biết ơn mà coi như là trách nhiệm bạn phải có. Tiền có thể bạn không cần, nhưng cách đối xử thờ ơ như vậy gây tổn thương cho bạn. May mà có thím của bạn nhắc nhở, để bạn biết dừng lại mà thương lấy mình. Bạn phải cương quyết dừng lại mọi lo toan cho gia đình ngoại, vì sắp tới bạn cần có gia đình của riêng mình, một người chồng biết thông cảm với bạn, hoặc một đứa con gái nuôi ở bên cạnh bạn khi tuổi già.
Bùi Minh Đức 15-08-2023 06:49:11
Biết bạn ko cần tài sản nhưng hãy một lần sống vì chính mình đi .
Tường Anh 14-08-2023 21:16:04
Thương chị!
Trần Tuấn 12-08-2023 11:53:32
Phụ huynh mà nghĩ không thấu đáo,công bằng thì sẽ để lại kết quả không tôt. cho các con cháu? Nhất con mới đến cháu, thứ 6 tới người dưng? Con còn không ra gì,thì mong gì ở cháu???
Kim Bông 11-08-2023 19:04:07
Đọc mà thương bạn quá, cũng muốn vỡ òa như bạn.
Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.
Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.
Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.
Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai
Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.
Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn
Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.
Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…
Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.
Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.
Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống
Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...
“Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.
Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.
Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...
Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.
World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.
Giờ đây tôi hiểu rằng, ly hôn là ly hôn, phân chia tài sản là một án riêng không liên quan gì đến án ly hôn.