PNO - Em đã quyết dứt bỏ cảm xúc, hình ảnh thầy ra khỏi đầu mình nhưng không thể. Thậm chí, khi thầy có ý lảng tránh, em lại càng quan tâm đến thầy nhiều hơn
| Chia sẻ bài viết: |
Lục Chi Bảo 14-03-2022 13:09:22
Đời sống cho chúng ta nhiều chọn lựa, đừng chọn chốn đoạn trường mà sa nhé em!
Miumiu 14-03-2022 13:08:13
Làm bạn kiểu như bạn đang mong thì đúng là đang tự lừa dối mình rồi.
Nguyễn Hải Phong 14-03-2022 13:06:57
Tình cảm học trò dành cho thầy cô thôi, em không nên bị lụy hóa nó để mà khổ sở.
Yeu_vai_nguoi 14-03-2022 09:47:25
Hãy suy nghĩ về câu hỏi này của chị Hạnh Dung bạn à: "Tương lai em và thầy sẽ ra sao với cuộc tình vụng trộm, ích kỷ đó"?
Ngô Thị Thanh Thủy 14-03-2022 09:43:42
Không khéo em sẽ là nước mắt của người vợ, sự bơ vơ của những đứa trẻ và sự day dứt nơi người cha :((((
Phạm Đăng Khoa 14-03-2022 09:40:41
Chúc em có được sự tỉnh táo và sáng suốt cần thiết để giữa con tim và lý trí tìm cách thức đúng đắn.
Trinh Nguyên 14-03-2022 09:39:12
Xưa tôi cũng có tình cảm với thầy giáo môn thể dục nhưng chỉ 1 năm sau khi lên cấp 3, chả còn ấn tượng gì. Có lẽ phụ nữ thời đi học ai cũng đã trải qua vài lần như bạn và tất cả thành những kỷ niệm đẹp khó quên...
Nguyễn Quang Thái 14-03-2022 09:36:26
Ai cũng có lúc rung động vì sự tử tế của người khác. Nhưng có khi em lại đang lầm tưởng là tình yêu. Điều này sẽ không quá phức tạp nếu em dừng lại ở kỷ niệm đẹp.
Jenny Trần 14-03-2022 09:33:20
Bà học trò nào chả có lúc nhớ nhung một ông thầy, nhất là 1 ông đẹp trai nữa hihi
Văn mẫu của đàn ông tham lam ăn vụng chùi mép là đổ lỗi cho phụ nữ. Anh ta nói bồ chỉ lợi dụng tiền. Đó là sự vô trách nhiệm
Lo cho con mới hơn 2 tháng tuổi còn quá non nớt, tôi không về quê chồng. Anh không ngần ngại bỏ lại vợ con để về ăn tết với bố mẹ.
Hãy cho vợ em biết rằng nếu mong được tha thứ, cô ấy cần thể hiện bằng hành động.
Cho dù cuộc hôn nhân kết thúc thế nào cũng đừng để mình tổn thương thêm, bởi phải đến hồi kết hôm nay là mình đã chịu tổn thương đủ rồi.
Năm nào cũng vậy, từ đêm giao thừa đến hết mùng, chồng tôi luôn biến nhà thành quán nhậu 0 đồng khiến tôi vô cùng mệt mỏi.
Người phụ nữ 55 tuổi ấy không đơn thuần là thích chụp ảnh như em miêu tả mà đang cố giữ lại những khoảnh khắc gia đình theo cách của mình.
Con không xem công việc quan trọng hơn gia đình, mà cậu ấy hiểu thấu suốt rằng: để sống tốt ở một nơi xa nhà, phải tự kỷ luật với chính mình.
Anh bảo không sống chung với vợ, vậy người đàn bà đang quần quật trong bếp để lo cơm nước cúng tổ tiên anh là ai?
Hy sinh là điều rất đẹp, nhưng hy sinh đến mức không ai biết mình buồn, mình cô đơn và thiếu vắng thì lại thiệt cho chính chị.
Nói lại với chồng một cách rõ ràng và bình tĩnh: rằng không phải là chị ghen, mà là chị cần anh ấy tôn trọng ranh giới và vị trí của chị.
Thay vì cấm đoán, vợ tôi chọn cách "di lý" chồng đi chúc tết khắp nơi. Một kế hoạch hoàn hảo để cách ly tôi khỏi bàn nhậu.
Làm dâu 2 năm là 2 cái tết ám ảnh vì chuyện vào bếp ngày tết và cúng kiếng của mẹ chồng.
Câu hỏi “thưởng bao nhiêu?” chỉ là thói quen giao tiếp của thế hệ cũ. Nó thiếu tinh tế. Đúng. Nhưng không phải lúc nào cũng mang ý so đo, xâm phạm.
Vừa nhận 10 triệu đồng tiền con rể biếu tết, mẹ tôi thở dài than còn thiếu 7 triệu nữa mới đủ tiền sửa cổng và làm hàng rào.
Tết không cần hoàn hảo, chỉ cần đủ ấm. Mỗi bên nhích lại một chút, chấp nhận rằng các thế hệ không thể giống nhau, thì khoảng cách sẽ được thu hẹp.
Tết chỉ thực sự hết ngột ngạt khi bạn thôi mong cầu sự thay đổi từ mẹ chồng và bắt đầu ưu tiên sự bình yên của chính mình.
Sau bao năm tích cóp, vợ chồng tôi xây được căn nhà, vậy mà anh đòi khóa cửa về quê ăn tết, còn dọa bỏ rơi vợ...
Khi không làm việc, em hãy cất điện thoại đi. Giúp mẹ chuẩn bị bữa ăn, tham gia câu chuyện. Cho ba mẹ thấy sự hiện diện của em không hời hợt...