PNO - Điều đáng quý không phải là con có tự tay nấu ăn cho cha mẹ hay không mà là con vẫn nhớ đến cha mẹ giữa bộn bề công việc.
| Chia sẻ bài viết: |
Giang Hà Cách đây 2 giờ
Thật ra sống lâu rồi mới thấy, con cái nó còn nhớ tới mình, còn hỏi han đều đặn là quý lắm rồi. Không phải cứ nấu ăn mang tới mới là thương. Nhiều khi một tin nhắn hỏi han đúng lúc cũng ấm lòng lắm.
T.Tr Cách đây 2 giờ
Ở đây là khác biệt thế hệ thôi chị. Với chị, hành động “tự tay làm” mới là tình cảm. Còn với con dâu, “đảm bảo có cái tốt nhất, nhanh nhất” mới là quan tâm. Hai bên đều đúng, chỉ là chưa gặp nhau ở cách hiểu. Nếu mình đổi góc nhìn một chút, có khi lại thấy nhẹ lòng hơn.
Tuyền Cách đây 2 giờ
Nói thật nha chị, mình đang hơi lấy tiêu chuẩn của mình để áp lên con dâu. Thời nay công việc áp lực lắm, nhất là người làm ở vị trí cao. Cháu không nấu được không có nghĩa là không thương. Quan trọng là lúc chị cần, cháu vẫn lo tới nơi tới chốn.
Nghi Xuân Cách đây 3 giờ
Nghe chị kể em thấy thương chị ở chỗ cái cảm giác hụt hẫng đó. Nhưng nói thật, con dâu bận mà vẫn nhớ hỏi han, đặt đồ đều đặn vậy là cũng có lòng rồi. Không phải ai cũng làm được đâu. Có thể cháu không khéo trong cách thể hiện đúng ý chị mong, chứ chưa chắc là hời hợt.
Thiều Ánh Cách đây 3 giờ
Tôi nghĩ thật ra con dâu chị không phải vô tâm đâu. Chỉ là cách thể hiện khác thôi. Thời của mình thì chăm là phải tự tay nấu, còn tụi trẻ giờ nó nghĩ lo được đầy đủ, kịp thời là tốt rồi. Nhiều khi đặt đồ còn nhanh và hợp lúc mình đang mệt nữa. Nếu nhìn theo hướng đó thì cháu vẫn đang thương mình theo cách của cháu.
Có những gia đình sau ly hôn vẫn duy trì được việc cùng nuôi dạy con, để con ở với người này nhưng người kia được thăm và chăm con thường xuyên.
Ba chị em tôi mỗi tuần đều thay phiên vượt hàng trăm cây số về thăm nhưng vẫn không yên tâm vì cha mẹ già yếu lại sống đơn độc ở quê.
Ai cũng có quá khứ. Tôn trọng quá khứ không phủ định việc hướng tới tương lai.
Đừng nghĩ mình thất nghiệp. Hãy coi việc bồi bổ cơ thể, canh trứng, giữ thai và sinh con là dự án quan trọng mà em đang là giám đốc.
Tôi nên làm gì để chồng hiểu rằng tôi không hề coi thường anh? Phải chăng chính anh đang tự coi thường bản thân rồi đổ lỗi cho vợ?
Nếu em chỉ cố làm cho cô ấy dừng lại mà chồng em không thay đổi thì mối quan hệ đó sẽ chỉ chuyển sang một hình thức khác kín đáo hơn.
Chuyện tình cảm không có đúng sai rạch ròi. Bên cạnh chữ tình còn có chữ duyên.
Vợ chồng tôi vốn rất hòa hợp chuyện gối chăn nhưng từ lúc sinh xong chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác chán ghét chồng.
Không một ai, kể cả ông bà, cha mẹ, có quyền đánh một đứa trẻ theo cách gây tổn thương thân thể và xúc phạm nhân phẩm như vậy.
Tiền chung của gia đình chỉ đưa ra khi vợ chồng đồng thuận và có kế hoạch thu hồi rõ ràng. Sự minh bạch là cách giữ hòa khí lâu dài.
Mỗi khi có tranh luận, dù là chuyện nhỏ nhặt, anh luôn cố gắng phân định đúng sai đến cùng, tuyệt đối không bao giờ nhường tôi một bước.
Phụ nữ có thể chịu đựng nhiều thứ nhưng không nên chịu đựng một người đàn ông vừa phản bội vừa vô trách nhiệm.
Khi em bớt gánh vác quá nhiều, người đàn ông bên cạnh mới có không gian và áp lực để trưởng thành.
Con đã 11 tháng mà chuyện ấy vẫn đóng băng hoàn toàn. Mỗi lần em chủ động đều bị chồng né tránh với lý do mệt mỏi, con khóc....
Trong hôn nhân, có một điều rất khó chấp nhận - cảm giác mình không được lựa chọn, không được hiện diện trọn vẹn trong đời sống của bạn đời.
Một người đàn ông sau ly hôn vẫn liên lạc với vợ cũ không hẳn là dấu hiệu còn tình cảm.
Cứ ngỡ lấy được chồng hiền, cha mẹ chồng tâm lý là yên thân, nào ngờ tôi lại "đụng" chị chồng khó ưa, khó chịu.
Việc em nhắn tin chia tay rồi anh ấy im lặng suốt 2 ngày đã là một câu trả lời. Người muốn giữ em lại sẽ không im lặng lâu đến thế.