Thiếu tô cháo tự tay nấu, tình thương có vơi đi?

13/04/2026 - 18:00

PNO - Điều đáng quý không phải là con có tự tay nấu ăn cho cha mẹ hay không mà là con vẫn nhớ đến cha mẹ giữa bộn bề công việc.

Chị Hạnh Dung kính mến,

Vợ chồng tôi đã lớn tuổi và đang sống riêng, các con đều lập gia đình và ở riêng. Gần đây, sức khỏe chúng tôi không được tốt, thường xuyên đau ốm nên con cái phải dành thời gian qua lại thăm nom. Tôi có một điều băn khoăn mong được chị cho lời khuyên.

Con dâu cả của tôi là người có chút vị trí trong một công ty lớn nên thường xuyên đi sớm về muộn. Mỗi khi biết cha mẹ chồng mệt hoặc bệnh, cháu vẫn quan tâm, hỏi han và thường đặt đồ ăn, cháo, thuốc hoặc trái cây gửi người giao đến nhà.

Cháu cũng nhắn tin dặn dò rất chu đáo. Tuy nhiên, cách làm của cháu khiến tôi chạnh lòng bởi cháu hầu như không tự tay nấu nướng mang sang như tôi từng kỳ vọng.

Với thế hệ của tôi, sự chăm sóc thường gắn với việc tự tay nấu một tô cháo, một món canh nóng rồi mang tới tận nơi. Tôi luôn nghĩ đó mới là cách thể hiện tình thương và sự tận tâm. Vì vậy, khi thấy con dâu chỉ đặt hàng giao đến, tôi có cảm giác cháu đang làm cho xong trách nhiệm hơn là thật lòng quan tâm.

Khi tôi góp ý, cháu nói vì công việc quá bận, không sắp xếp được thời gian nấu nướng nhưng vẫn muốn cha mẹ có đồ ăn đầy đủ. Tôi hiểu phần nào nhưng trong lòng vẫn buồn và có chút hụt hẫng.

Không biết có phải tôi đang quá khắt khe hay do khác biệt thế hệ nên cách thể hiện yêu thương không còn giống trước đây?

Xin chị cho tôi lời khuyên. Làm thế nào để tôi có thể chia sẻ với con dâu mong muốn của mình mà không làm ảnh hưởng đến tình cảm gia đình và liệu tôi có nên thay đổi cách nhìn nhận về sự quan tâm của con cháu trong cuộc sống hiện đại?

Mỹ Lan

Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet

Chị Mỹ Lan thân mến,

Với người lớn tuổi, khi sức khỏe không còn như trước, điều họ mong mỏi không chỉ là một phần cháo hay hộp thuốc mà còn là cảm giác được con cái gần gũi, được nhìn thấy sự chăm sóc bằng chính đôi tay của chúng.

Nỗi buồn của chị vì thế hoàn toàn dễ hiểu, bởi nó xuất phát từ nhu cầu được yêu thương theo cách chị đã quen cảm nhận suốt nhiều năm.

Tuy nhiên, có lẽ vấn đề ở đây không phải con dâu thiếu tình thương mà là cách thể hiện tình thương của hai thế hệ có sự khác nhau.

Với thế hệ của chị, yêu thương thường đi cùng sự hy sinh hữu hình: tự tay nấu nướng, chạy qua chăm nom, có mặt trực tiếp. Còn với thế hệ con chị, nhất là khi công việc nhiều áp lực, sự quan tâm đôi khi được thể hiện bằng cách khác: hỏi han, sắp xếp đồ ăn, gửi thuốc men kịp lúc, nhắn tin dặn dò chu đáo. Những việc ấy vẫn là một cách yêu thương rất thực tế và có trách nhiệm.

Cô thử nghĩ xem, giữa một người bận rộn nhưng vẫn nhớ việc bố mẹ bệnh để đặt đồ ăn nóng, thuốc men đầy đủ và một người có thể tự nấu nhưng thờ ơ không hỏi han, điều nào đáng quý hơn?

Nhiều khi tình thương không nằm ở hình thức mà nằm ở sự nhớ đến và ưu tiên cho nhau trong quỹ thời gian vốn hạn hẹp.

Mong muốn được nhìn thấy sự quan tâm, chăm sóc trực tiếp của con cái không sai. Nhưng nếu giữ nó như tiêu chuẩn duy nhất để đo lòng hiếu thảo, chị sẽ dễ tự làm mình buồn, trong khi con dâu có thể thật lòng không hề vô tâm.

Thay vì góp ý theo hướng “con phải tự nấu mới thể hiện yêu thương”, chị có thể chia sẻ cảm xúc một cách nhẹ nhàng, chẳng hạn: “Mẹ biết con rất bận và mẹ cũng rất quý việc con luôn nhớ hỏi han, gửi đồ ăn cho bố mẹ. Chỉ là đôi khi mẹ nhớ cảm giác được con ghé qua ngồi một lát, hỏi han vài câu, như vậy mẹ thấy ấm lòng hơn”. Khi lời nói xuất phát từ cảm xúc chân thành và không phán xét, con dâu sẽ dễ lắng nghe hơn.

Và có lẽ điều đáng quý không phải là con có tự tay nấu ăn cho cha mẹ hay không mà là con vẫn nhớ đến cha mẹ giữa bộn bề công việc. Chị thử mở lòng đón nhận cách yêu thương ấy để lòng nhẹ hơn và gia đình cũng giữ được sự êm ấm.

Đôi khi, một phần cháo đặt qua ứng dụng, đến đúng lúc mình mệt nhất lại là cách giản dị mà rõ ràng nhất để nói: “Con vẫn luôn nghĩ đến cha mẹ”.

Hạnh Dung

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung "Chat với Hạnh Dung" dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Chat với Hạnh Dung
Ý KIẾN BẠN ĐỌC(5)
  • Giang Hà Cách đây 2 giờ

    Thật ra sống lâu rồi mới thấy, con cái nó còn nhớ tới mình, còn hỏi han đều đặn là quý lắm rồi. Không phải cứ nấu ăn mang tới mới là thương. Nhiều khi một tin nhắn hỏi han đúng lúc cũng ấm lòng lắm.

  • T.Tr Cách đây 2 giờ

    Ở đây là khác biệt thế hệ thôi chị. Với chị, hành động “tự tay làm” mới là tình cảm. Còn với con dâu, “đảm bảo có cái tốt nhất, nhanh nhất” mới là quan tâm. Hai bên đều đúng, chỉ là chưa gặp nhau ở cách hiểu. Nếu mình đổi góc nhìn một chút, có khi lại thấy nhẹ lòng hơn.

  • Tuyền Cách đây 2 giờ

    Nói thật nha chị, mình đang hơi lấy tiêu chuẩn của mình để áp lên con dâu. Thời nay công việc áp lực lắm, nhất là người làm ở vị trí cao. Cháu không nấu được không có nghĩa là không thương. Quan trọng là lúc chị cần, cháu vẫn lo tới nơi tới chốn.

  • Nghi Xuân Cách đây 3 giờ

    Nghe chị kể em thấy thương chị ở chỗ cái cảm giác hụt hẫng đó. Nhưng nói thật, con dâu bận mà vẫn nhớ hỏi han, đặt đồ đều đặn vậy là cũng có lòng rồi. Không phải ai cũng làm được đâu. Có thể cháu không khéo trong cách thể hiện đúng ý chị mong, chứ chưa chắc là hời hợt.

  • Thiều Ánh Cách đây 3 giờ

    Tôi nghĩ thật ra con dâu chị không phải vô tâm đâu. Chỉ là cách thể hiện khác thôi. Thời của mình thì chăm là phải tự tay nấu, còn tụi trẻ giờ nó nghĩ lo được đầy đủ, kịp thời là tốt rồi. Nhiều khi đặt đồ còn nhanh và hợp lúc mình đang mệt nữa. Nếu nhìn theo hướng đó thì cháu vẫn đang thương mình theo cách của cháu.

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI