Tết năm nay khác đi có được không?

11/02/2026 - 07:00

PNO - Chồng em nói đúng, tết là dịp để mình làm tròn trách nhiệm với gia đình lớn. Nhưng, em cũng không sai khi mong tết là thời gian để gia đình nhỏ được nghỉ ngơi và quây quần bên nhau.

Kính gửi chị Hạnh Dung,

Vợ chồng em kết hôn được 10 năm rồi, có 2 con nhỏ 7 và 4 tuổi. Cả hai đều đi làm, quanh năm bận rộn, hầu như không có kỳ nghỉ đúng nghĩa.

Từ ngày cưới đến nay, tết nào tụi em cũng ở lại Sài Gòn và dành cho nhà ngoại trọn vẹn ngày mùng Một. Nhưng sang mùng Hai, vợ chồng con cái phải đùm túm về nhà chồng ở tận Hưng Yên. Quê xa, đi lại vất vả, họ hàng đông, ăn tết kéo dài cả tuần. Em thương cha mẹ chồng nên dù mệt, em vẫn cố gắng lo liệu mọi thứ, từ nấu nướng, dọn dẹp đến tiếp khách.

Nhưng năm nay, em thật sự cạn sức. Công việc áp lực, con cái ốm đau liên miên, em chỉ mong tết này được nghỉ ngơi đúng nghĩa. Em đề nghị với chồng: thay vì về quê ăn tết như mọi năm, vợ chồng đưa các con đi du lịch vài ngày, sau đó về quê chúc tết ngắn gọn. Em nghĩ mình không trốn tránh trách nhiệm với gia đình, chỉ là đổi cách đón tết để cả nhà được nhẹ nhõm hơn.

Nhưng chồng em phản ứng rất gay gắt. Anh nói: "Tết mà không về quê là bất hiếu. Em chỉ nghĩ cho bản thân, không nghĩ tới bố mẹ, họ hàng, chạy trốn trách nhiệm làm dâu".

Từ đó, không khí trong nhà căng như dây đàn. Hễ em nhắc tới tết là anh im lặng hoặc khó chịu. Em thấy mình như người có lỗi nhưng trong lòng lại rất ấm ức vì cảm giác mong được nghỉ ngơi cũng bị xem là ích kỷ. Em không muốn biến tết thành cuộc chiến, nhưng cũng không muốn tiếp tục một cái tết mà em chỉ mệt mỏi và chịu đựng.

Chị Hạnh Dung cho em hỏi: Em có thật sự ích kỷ khi muốn đưa các con đi du lịch dịp tết? Và làm sao để thuyết phục chồng dung hòa giữa trách nhiệm gia đình lớn với việc chăm chút gia đình nhỏ và bản thân mình hả chị Hạnh Dung?

Rất mong nhận được lời khuyên của chị. Em cảm ơn chị.

Kim Liên (Lý Chính Thắng, phường Xuân Hòa)

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Kim Liên thân mến,

Rất nhiều độc giả nữ gửi thư về cho Hạnh Dung với cùng nỗi niềm của em. Họ không ghét tết nhưng họ ghét cảm giác tết đến là mình phải gồng lên để làm vừa lòng tất cả, trừ chính mình.

Trong chuyện của gia đình em, chồng em nói đúng, tết là dịp để mình làm tròn trách nhiệm với gia đình lớn. Nhưng em cũng không sai khi mong tết là thời gian để gia đình nhỏ được nghỉ ngơi và quây quần bên nhau, dù là ở đâu.

Trong suốt nhiều năm, “về quê ăn tết” đã mặc định được xem là đúng, còn “muốn nghỉ ngơi” bị gán cho chữ ích kỷ. Khi một sự lựa chọn bị đóng khung vào quy chuẩn đạo đức, mọi sự lựa chọn khác đều trở thành sai trái.

Thử đặt mình vào vị trí của chồng, em sẽ thấy anh ấy sợ cha mẹ buồn, sợ bị mang tiếng là đứa con không tròn đạo nghĩa, sợ ánh mắt nghi ngại của họ hàng khi vợ con không xuất hiện đầy đủ ngày tết. Còn nếu chịu đặt mình vào vị trí của em, chồng em sẽ hiểu được rằng em không chạy trốn trách nhiệm dâu con mà là trốn khỏi sự kiệt sức đang bào mòn chính mình. Vấn đề là không ai thử đặt mình vào vị trí của đối phương.

Vậy em có ích kỷ không? Theo Hạnh Dung là không. Ích kỷ là khi chỉ nghĩ cho mình và mặc kệ người khác. Còn em đang nghĩ cho sức khỏe tinh thần của cả gia đình nhỏ, cho những đứa trẻ cần một người mẹ không mệt mỏi, cáu gắt vì quá tải.

Nhưng em cũng cần hiểu: Nếu em nói chuyện này với chồng bằng lập luận đúng - sai, em sẽ thua. Vì trong đầu anh ấy, đúng - sai đã được quyết định sẵn bằng từ “trách nhiệm”. Vì vậy, em không nên thuyết phục chồng rằng em đúng, mà cần giúp anh ấy hiểu rằng em đang mệt.

Hãy thử nói với anh ấy rằng "Em không muốn trốn tránh gia đình. Em chỉ sợ nếu năm nào em cũng kiệt sức như vậy, đến một lúc nào đó, em sẽ không còn đủ vui vẻ để về" hoặc "Em cần vài ngày để nghỉ ngơi đúng nghĩa, để khi về quê, em không mang theo sự cáu gắt và chịu đựng".

Giải pháp dung hòa không phải là đi hay không đi, mà là đi như thế nào. Vợ chồng em có thể bàn với nhau: đi du lịch ngắn ngày trước tết, rồi đúng mùng Hai về quê như mọi năm hoặc chọn về quê trước nhưng chỉ ở vài ngày, rồi những ngày vét tết còn lại dành riêng cho gia đình nhỏ.

Điều quan trọng là em không được tiếp tục hy sinh trong im lặng nữa, vì im lặng lâu ngày sẽ biến thành oán trách. Và oán trách giết chết hôn nhân còn nhanh hơn cãi vã. Nếu tết năm nào em cũng phải chịu đựng, sớm muộn gì em cũng sẽ ác cảm với gia đình chồng - dù ban đầu em không hề có ý đó . Và đó chắc chắn là điều không ai mong muốn.

Hạnh Dung

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung "Chat với Hạnh Dung" dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Chat với Hạnh Dung
 

news_is_not_ads=
TIN MỚI