Phụ nữ sống không thể thiếu tình yêu. Dù không có ai yêu thì nhất định cũng phải yêu lấy mình. Ở tuổi 40 tôi mới nhận ra điều ấy.
Tình cảm ông bà nội với em là không thể cứu vãn được nữa. Em không thể cả đời trả nợ cho nhà chồng.
Anh nằm trên vỉa hè trước nhà, ngủ rồi đi luôn. Con người ta có nhà mà không thể về, không có ai đón chờ, ngóng đợi đáng thương biết bao nhiêu...
Anh chị quy kết luôn là vì em tham tiền, thích được chia tiền, nên xúi ba mẹ bán nhà. Em rất khổ tâm.
Tôi đọc bài viết về người phụ nữ 56 tuổi "đào thoát" khỏi gia đình và đã dừng khóc chỗ bà Tô Mẫn bị chồng phang ghế vào lưng.
Một lần tình cờ, tôi nhìn thấy anh ấy chỉ còn “một bên”. Tôi đang bối rối quá.
Họ cặp với nhau 5 năm mà em không hề hay biết. Lúc em phát hiện ra chồng lừa dối mình thì người đàn bà đó đang mang thai.
Với tôi, bạn bè là những món quà bất ngờ và quý giá. Đến giờ tôi mới thật sự hiểu, tình yêu có hạn sử dụng, còn tình bạn là mãi mãi.
Có những thứ từ mùa sale năm trước vẫn chưa xài, thế mà mùa này, cô ấy lôi thêm một lô một lốc những món đồ tương tự.
Người đàn ông ấy cũng không là vô tình, mà có dụng ý rõ ràng hướng về người phụ nữ đang cô đơn.
“Bà nhà em chán lắm, chỉ mải chơi. Từ lúc em đẻ bà chẳng trông cháu nổi một ngày”, đó là lời nhận xét của một cô con gái về mẹ.
Người lăng nhăng thì có thể ngoại tình bất cứ đâu, với bất kỳ ai, chứ cần gì đi họp lớp để "săn mồi" đám bạn học thời trẻ trâu.
Bạn bè nhắc tôi đừng lấy người đàn ông nặng lòng quá khứ. Quả thật, tôi đã hoang mang khi thấy người tình cũ của chồng xuất hiện trong họp lớp...
Chỉ vì tôi không còn chăm chút làm đẹp, anh đã hướng ánh nhìn sang người khác. May mà má chồng thương tôi.
Cháu được “mật báo” là sắp tới sẽ có clip nữa được thực hiện khi các bạn đi thăm thầy cô, mục đích là để kiếm view.
Mẹ em còn nói, khi nào em lấy chồng, mẹ sẽ ly hôn bố, về sống với em. Hiện hai người sống với nhau giả dối khiến em phát ngán.
Khi tôi nộp đơn ly hôn, trận chiến của hai cô "Tuesday" bùng phát dữ dội vì chẳng phải kiêng nể ai.
Từ một người chi tiêu không cần biết đến ngày mai ra sao, vợ tôi đã biết lên kế hoạch tiết kiệm để sửa nhà, phòng khi mưa bão.
Chúng ta càng yêu hết mình bao nhiêu, càng hy sinh và nỗ lực bao nhiêu, thì lại càng phải từ bỏ nhiệt tình và quyết liệt bấy nhiêu.
Em như “thú cưng” muốn gì cũng có - chỉ mỗi không có tiền. Thỉnh thoảng khi cần, em lại phải xin mẹ.
Chị nhớ cái thời hai đứa ăn rau luộc, mắm kho mà đầm ấm, hạnh phúc. Còn bây giờ, cứ cuối tuần là anh lôi bạn bè về nhậu nhẹt, bù khú.
Sự ngây thơ của con đã vô tình cho tôi biết anh đi với người đàn bà khác. Vậy mà bao lâu nay, tôi hết lòng hết dạ tin anh.
Em hỏi đi đâu thì chồng nói ở nhà khó chịu nên ra quán ngồi. Nếu cứ mâu thuẫn mẹ vợ con rể thế này, mọi chuyện rồi sẽ về đâu?
Vợ tôi lên ký nhưng chuyện giường chiếu lại xuống chất lượng.
Cháu đầy ba tuổi thì chúng em ly hôn. Khi ra tòa em nhường quyền nuôi con cho vợ, em ra đi hai bàn tay trắng và làm lại từ đầu.